Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Việc trường sinh đúng là cô đơn hệt như tuyết mùa đông ấy.”
Một thiếu niên đang nằm ngồi trên sườn núi nhỏ, trong miệng ngậm cỏ đuôi chó, ánh mắt nhìn ra phía xa, một cơn gió nhẹ thổi qua, muôn vàn cây cối đều rạp xuống.
Nhưng khi nghe giọng điệu của hắn, dường như không phải đang cảm thán, mà bên trong ẩn chứa cảm giác vui mừng khôn xiết.
Moo… Moo!
Lúc này, có một con trâu đen với cặp sừng bị gãy đang ngồi ngay bên cạnh hắn, đúng vậy, nó cũng không phải đang đứng, mà là ngồi bệt xuống đất bằng hai chân sau, cái lưng màu đen tuyền thẳng tắp.
Người thiếu niên này tên là Trần Tuân, hắn xuyên không đến đây từ một năm trước, thế giới này mênh mông vô tận, không biên không giới, lại có vô số người tu tiên dời non lấp biển, ngồi trên mấy đám mây cao lớn, dõi mắt nhìn xuống nhân gian.
Tuy nhiên, lúc xuyên tới đây, hắn không chỉ đi một mình mà còn mang theo một hệ thống, lúc đó Trần Tuân thật sự cảm thấy vô cùng biết ơn, vô số câu chuyện của các nhân vật chính trong tiểu thuyết nhanh chóng tràn vào trong trí não hắn.
Thế nhưng…
Hệ thống của Trần Tuân lại không phải kiểu hệ thống sảng văn mang theo thể chất hay công pháp vô địch gì cả.
Hắn trường sinh rồi... Các quy tắc trong thiên địa không còn cách nào hạn chế tuổi thọ của hắn nữa, nhưng mỗi năm chỉ có thể tăng thêm một điểm thuộc tính.
Lực lượng, tốc độ, phòng ngự, pháp lực, Vạn Vật Tinh Nguyên.
Trần Tuân có thể hiểu được mấy thứ như lực lượng, tốc độ, phòng ngự, pháp lực, nhưng hắn mãi vẫn không thể đốn ngộ cái gọi là Vạn Vật Tinh Nguyên này Trần Tuân này, cuối cùng lại bị hắn hoàn toàn bỏ qua, chẳng thèm để tâm đến nữa, bây giờ sống sót mới là quan trọng nhất.
Tuy nhiên, hệ thống này cũng khá chu đáo, đường trường sinh dài dằng dặc, không những thế còn tặng kèm thêm con trường sinh linh thú để bầu bạn với hắn.
Dù linh thú không thể nói chuyện được, nhưng cũng có thể nghe hiểu lời hắn, mỗi năm còn có thể cộng điểm cho nó mà không tiêu tốn điểm trường sinh của bản thân hắn.
“Chúng ta ấy mà, tuy được trường sinh, nhưng vẫn có thể bị giết chết, sau này vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
Trần Tuân thở dài, nửa năm trước hắn và Đại Hắc Ngưu có trồng một mảnh lúa tại một ngôi làng nhỏ trên núi, không những thế còn nuôi thêm một ít gà. Nào ngờ vào một đêm trăng thanh gió mát, lão Vương ở làng bên cạnh đột nhiên dẫn theo một đám người đến trộm sạch sành sanh.
Vào thời điểm đó, sau khi biết được sự việc là như thế, Trần Tuân vô cùng tức giận, cảm thấy đời này đúng là bất công, trong lòng tự hỏi trên đời này còn cí cái gọi là vương pháp, pháp luật nữa không?
Vừa nghĩ tay vừa mài dao xoèn xoẹt, sau đó Trần Tuân dẫn theo Đại Hắc Ngưu, trong tay còn cầm theo một cây rìu, nhanh chóng chạy sang làng bên đòi một lời giải thích.
Nào ngờ đối phương người đông thế mạnh, Trần Tuân bị đánh tơi bời, cái sừng trên đầu Đại Hắc Ngưu nhà hắn cũng bị bẻ gãy mất một chiếc, cuối cùng chỉ đành hốt hoảng bỏ chạy thục mạng, về nhà dưỡng thương mất nhiều ngày.
Moo!
Đại Hắc Ngưu nặng nề thở hắt ra một hơi, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ oán hận, đám người kia đúng là đáng ghét thật đấy.
Chuyện này cũng gây ra ám ảnh tâm lý vô cùng lớn cho Trần Tuân, để lại ảnh hưởng vô cùng sâu sắc.
[Ting! Hiện giờ ký chủ đã có thể được cộng điểm.]
Trần Tuân nhếch miệng cười một tiếng, kỳ hạn một năm đã tới, lập tức cộng điểm liền cho ông đây!
Trần Tuân không chút do dự cộng phần điểm thưởng của lần này vào mục [Lực lượng], lần trước hắn bị đánh tơi bời cũng bởi vì điểm [Lực lượng] quá kém, cho dù có cố hết sức cũng chẳng thể đẩy mấy tên đang đè trên người mình ra.
“Mẹ kiếp...”
Sắc mặt Trần Tuân biến thành màu gan lợn, toàn thân đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh đang dâng trào bên trong, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, một cú đấm nện thẳng xuống mặt đất, dọa Đại Hắc Ngưu của hắn nhảy dựng bằng hai chân.
“Mệnh ta do ta không do trời!”
Bùm!
Lực tác dụng là tương hỗ, Trần Tuân bị gãy xương tay, kéo theo Đại Hắc Ngưu cùng nhau dưỡng thương mất nhiều ngày.
Tiện thể cũng cộng cho nó một điểm [Lực lượng], nhưng ngoại hình không có gì thay đổi, sau khi Đại Hắc Ngưu nhìn thấy kết cục của Trần Tuân, nó chỉ tùy ý thử thử sức mạnh của cơ thể, cảm thấy vẫn khá là tốt.
Bọn họ sống trong một căn nhà tranh ở ngôi làng nhỏ trên núi, không tranh với đời, nhưng quy tắc của thế giới này giống như đã khắc sâu vào xương tủy con người vậy.
Phàm nhân gặp người tu tiên phải hành lễ, tôn trọng, ngàn vạn lần không thể đắc tội, ngay cả người trong cái xóm núi hẻo lánh này cũng biết điều đó.
“Tuân ca ơi.”
Bên ngoài nhà tranh vang lên tiếng của một đứa trẻ, là Tiểu Hắc Tử trong thôn, vì lúc sinh ra da dẻ cậu bé đen nhẻm nên bố mẹ quyết định đặt tên xấu cho dễ nuôi.
“Gì thế, Tiểu Hắc Tử.” Vết thương của Trần Tuân đã hồi phục, hắn thong thả mở cửa.
“Trưởng thôn bảo đệ mang cho huynh ít gạo này.” Tiểu Hắc Tử ôm một bao gạo cười ngây ngô, ánh mắt hồn nhiên vô tư.
“Thay ta cảm ơn trưởng thôn nhé.”
Trần Tuân đón lấy, trong lòng vô cùng cảm động, hắn và Đại Hắc Ngưu đã đói đến mức phải ăn rau dại suốt mấy ngày nay.
Đường đường là người trường sinh bất lão thế mà suýt chút nữa đã bị chết đói, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ!
Trần Tuân nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi oán hận, quân tử trả thù trăm năm chưa muộn, mộ tổ tiên nhà các người cứ đợi hai người bọn tôi tới đào đi.
“Tuân ca, vậy đệ đi trước đây, mẹ đệ gọi đê về ăn cơm rồi.”
“Được, về mau đi.” Trần Tuân cười nói, nhìn bao gạo trong tay, nước mắt cảm động không kìm được mà chảy ra từ khóe miệng, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt.
Moo!
Đại Hắc Ngưu đang ở trong nhà tranh sốt ruột kêu một tiếng, nó không thích ăn cỏ, nó cũng thích ăn cơm.
Một làn khói bếp lượn lờ, nồi cơm thơm phức đã ra lò, một người một trâu ngồi bệt xuống đất, bắt đầu ăn như hổ đói, trong đầu cũng bắt đầu mơ tưởng về tương lai.
“Lão Ngưu, chúng ta phải sống cho tốt, đừng có hành động lỗ mãng nữa.”
Trần Tuân vừa nhai cơm vừa nuốt mạnh một cái: “Thế giới này rộng lớn lắm, đợi khi chúng ta phát đạt rồi, tao sẽ tìm cho mày vài con bò cái tơ.”
Moo!
Ực ực.
Trong mắt lão Ngưu mang theo vẻ khinh bỉ, giống như đang muốn nói, người cầm rìu xông qua làng người ta lúc trước hoàn toàn không phải hắn.
“Đối phương người đông thế mạnh, đối phó với hạng người đó phải dùng mưu kế.” Trần Tuân thần bí nói.
Trong mắt Đại Hắc Ngưu ánh lên vẻ vui vẻ, lập tức tiến lại gần Trần Tuân.
“Đợi đến khi mấy tên khốn đó già yếu rồi, đánh gãy răng hết đám người đó, sau đó đào mộ tổ tiên chúng nó lên! Đồ khốn, dám chọc vào người trường sinh bất lão như ông đây sao?”
Trần Tuân nói năng hùng hồn, ánh mắt sắc bén, thần khí mười phần.
Moo! Moo!
Đôi mắt to như chuông đồng của Đại Hắc Ngưu sáng lên, liên tục gật đầu, cái này được, cái này được.
“Sao có mùi khét thế nhỉ?”
Trần Tuân hít hít mũi, đột nhiên nhìn về phía nhà bếp, trong mắt lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc: “Nhà tranh của chúng ta!”
“Moo…” Hắc Ngưu cũng vang lên tiếng thở mũi đầy kinh hãi.
“Cháy rồi!”
“Nhà Trần Tuân cháy rồi! Mau đến dập lửa!”
……
Một canh giờ sau, lửa dần tắt, cả căn nhà tranh gần như đã bị thiêu rụi hoàn toàn, ánh mắt của một người một trâu ánh lên vẻ vô hồn, quỳ gối bên ngoài căn nhà, dáng vẻ đã không còn gì luyến tiếc cuộc đời này nữa.
Trần Tuân này vốn là trẻ mồ côi trong thôn, lại liên tục gặp phải tai họa, đúng là đáng thương thật đấy, dân làng cũng chỉ biết an ủi vài câu rồi tản đi.
“Xong rồi, mất nhà rồi.”
Trần Tuân thất thần nói, hắn vốn không biết dựng nhà, đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm, cuộc đời vốn dĩ đã thảm hại rồi.
Tuy nhiên trời không tuyệt đường sống của ai cả, Hắc Ngưu đã dùng cách nhai lại để giữ được số gạo kia, vẫn còn đủ để bọn họ cầm cự được vài ngày.
“Lão Ngưu, tao thấy dưới sườn núi phía đông có mấy cái hang núi, ây da, chúng ta dọn đến đó ở đi.”
Trần Tuân chán nản lắc đầu, đúng là phải học lấy vài cái nghề trong thôn thôi, lúc trước tới đây chỉ lo làm ruộng, giờ thì chẳng biết cái gì cả.
Moo! Đại Hắc Ngưu thì sao cũng được, Trần Tuân ở đâu thì nơi đó chính là nhà của nó.
Bên ngoài ngôi làng nhỏ, trên lưng Hắc Ngưu buộc không ít cỏ khô, Trần Tuân cũng nhặt ít củi khô mang vào trong hang núi, tạm thời trú ngụ ở đây.
Trong một năm sau đó, Trần Tuân theo thợ mộc trong thôn học việc, Hắc Ngưu cũng giúp vận chuyển đồ đạc, người trong thôn đều nói nó có linh tính, bảo Trần Tuân đừng nghĩ tới chuyện giết nó lấy thịt.
Trần Tuân nghe xong cười khẩy một tiếng, hắn, Trần Tuân này, dù cho có chết đói, có phải nhảy từ sườn núi xuống, cũng không bao giờ làm cái chuyện phản bội bạn bè.
“Thơm thật đấy.”
Trần Tuân cười hì hì, cái mồm to ngoác ra ngoạm lấy miếng thịt bò, cuối năm để ăn mừng, người trong thôn giết mấy con bò, mở tiệc chiêu đãi cả thôn.
Một chuyện tốt thế này, đương nhiên hắn sẽ không vắng mặt rồi, chỉ có điều Đại Hắc Ngưu lại nhìn đến mức đồng tử co rút lại, ngay cả mấy miếng thịt bò Trần Tuân đưa tới nó cũng mãi không nỡ há mồm.
Sau bữa tiệc, đương nhiên không thể lãng phí lương thực, những gì người khác không ăn, hắn và Đại Hắc Ngưu đều gói mang về, sống qua ngày thì vẫn phải tính toán chi li.
Trong hang núi, Đại Hắc Ngưu ăn vô cùng ngon lành, Trần Tuân cũng giải quyết sạch số thịt bò mà nó không ăn.