Tuy nhiên, dù sao ông ta vẫn thâm trầm, điềm tĩnh hơn Giả Huy Tổ nhiều, hoàn toàn có đủ khả năng để kiềm chế ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng.

Tạ Ninh không thể chết.

Ít nhất là vào lúc này, hắn không được phép chết, và càng không được chết trong khuôn viên Hầu phủ.

Bất luận những lời Tạ Ninh nói về Trưởng công chúa là thật hay giả, thì chỉ riêng việc Tĩnh Vương đang để mắt tới đã đủ để cần một lời giải thích thỏa đáng rồi.

"Huy Tổ, bình tĩnh lại, bây giờ chưa phải lúc thích hợp. Cứ để nó ngông cuồng thêm vài ngày nữa đi, đợi người của Vương phủ tới đón nó đi, một khi đã bước chân vào Vương phủ rồi, sớm muộn gì cũng khiến nó sống không bằng chết!"

Giả Nhất Bác nheo mắt, giọng điệu đầy vẻ tàn độc.

"Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn nó sỉ nhục con như vậy sao?" Trong lòng Giả Huy Tổ vẫn vô cùng phẫn uất, nghiến răng ken két nói.

Thế nhưng, lời còn chưa kịp dứt, không biết có phải vì nhất thời giận dữ quá độ hay không, hắn ta bỗng nhiên trợn ngược mắt lên, rồi sau đó nghe "bịch" một tiếng, cả người đổ sụp xuống, hôn mê bất tỉnh ngay trên ghế.

Thấy cảnh tượng này, Giả Nhất Bác lập tức đại kinh thất sắc, lớn tiếng kêu lên: "Huy Tổ, con làm sao vậy? Đừng dọa phụ thân! Người đâu, mau lại đây, mau đi mời đại phu ngay!"

Bên ngoài chính đường, Tạ Ninh vừa bước ra đến sân thì nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn của Giả Nhất Bác vọng ra từ phía trong.

Khóe môi hắn không kìm được mà nở một nụ cười ẩn ý.

"Không ngờ uy lực từ vận xui trên người Lý Khánh Ninh lại lớn đến thế, hiệu quả rõ rệt đến bất ngờ, tên Giả Huy Tổ kia nhanh như vậy đã không chống đỡ nổi rồi."

Lúc vừa tỉnh lại trong sảnh đường, cơ thể hắn vẫn còn vô cùng suy nhược.

Khi Giả Huy Tổ xông vào giơ tay định đánh, hắn cũng phải dốc hết sức tàn mới đỡ được cú ra đòn của hắn ta.

Nhưng ngay khoảnh khắc hắn nắm chặt lấy cổ tay Giả Huy Tổ, sự thần kỳ của Tiên Thiên Bát Quái Đồ lại một lần nữa hiển linh.

Những luồng hắc khí vận rủi hấp thụ từ người Lý Khánh Ninh trước đó đã theo tay hắn truyền thẳng sang cơ thể Giả Huy Tổ.

Cũng chính nhờ việc tống khứ số hắc khí này sang cho Giả Huy Tổ mà hắn mới đột nhiên có thêm sức lực để khống chế đối phương.

Cú vỗ vào sau lưng Giả Huy Tổ lúc nãy chính là lúc Tạ Ninh trút sạch toàn bộ hắc khí hút từ người Lý Khánh Ninh vào trong cơ thể hắn ta.

Đó là thứ từng suýt chút nữa lấy đi mạng sống của một nữ nhân mang mệnh đại khí vận, sở hữu cả tướng đế vương như Lý Khánh Ninh.

Giả Huy Tổ có đức có tài cán gì mà đòi gánh chịu cho nổi?

Nhìn đám gia nhân trong Hầu phủ đang hoảng hốt, cuống cuồng chạy vào chính đường, Tạ Ninh đang chuẩn bị rời đi thì một gia đinh từ phía cổng lại vội vã chạy xộc vào.

Tạ Ninh khẽ động tâm tư, đưa tay giữ chặt người kia lại hỏi: "Bên ngoài có ai tới?"

Gia đinh kia nhìn thấy hắn, theo thói quen định mở miệng quát mắng, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lạnh của hắn, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.

"Là... là ngự y trong cung, phụng mệnh Trưởng công chúa tới đây."

Lời vừa dứt, Giả Nhất Bác cũng vừa vặn bế Giả Huy Tổ từ trong chính đường đi ra.

Nghe thấy lời của tên gia đinh, gương mặt đang lo sốt vó của ông ta lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ, vội nói: "Ngự y? Mau, mau mời vào, vừa vặn chẩn trị cho công tử!"

Tên gia đinh nghe vậy bèn liếc nhìn Tạ Ninh, mấp máy môi như muốn nói điều gì đó.

Giả Nhất Bác thấy hắn ta ngẩn người ra tại chỗ, lập tức quát lớn: "Còn đứng đờ ra đó làm gì, không mau đi đón người đi!"

"Dạ." Tên gia đinh bất đắc dĩ đành phải đi đón người vào.

Tạ Ninh đứng một bên chứng kiến toàn bộ sự việc, chỉ khẽ cười chứ không nói nửa lời.

Ngự y trong cung đến chắc chắn là do Lý Khánh Ninh phái tới để chữa trị cho hắn, xem ra sắp có trò hay để thưởng thức rồi.

Giả Nhất Bác thấy hắn đứng ở đó, sắc mặt tức thì sa sầm xuống, lạnh lùng nói: "Ngươi rốt cuộc đã làm gì Huy Tổ? Nghịch tử nhà ngươi, sớm biết ngươi độc ác như vậy, năm đó ta nên dứt khoát xử lý ngươi cùng với người mẫu thân tiện nhân của ngươi..."

Nói đến một nửa, dường như sực nhớ ra điều gì, Giả Nhất Bác lập tức im bặt.

Nghe vậy, Tạ Ninh nheo mắt lại.

Mẫu thân của nguyên chủ sau khi sinh ra hắn chưa đầy một năm thì đột ngột qua đời, không lâu sau đó, Giả Nhất Bác đã đón cả mẫu tử Từ thị vào Hầu phủ.

Hiện tại xem ra, trong chuyện này e rằng còn ẩn chứa âm mưu bí mật nào đó.

"Hầu gia, Cung ngự y đã tới."

Trong lúc hắn đang trầm tư, gia đinh gác cổng đã dẫn ngự y vào trong phủ.

Giả Nhất Bác nhìn thấy ngự y thì không còn tâm trí đâu mà quản Tạ Ninh nữa, vội vàng tiến lên đón tiếp.

"Cung ngự y, làm phiền ngài mau xem giúp khuyển tử, nó đột nhiên ngất xỉu không rõ lý do, gọi thế nào cũng không tỉnh, ta thật sự là..."

"Thế tử ngất xỉu sao?"

Cung ngự y nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi, vội nói: "Ở đâu, mau dẫn hạ quan đi xem ngay."

"Ở bên này." Giả Nhất Bác dẫn Cung ngự y đi về phía Giả Huy Tổ.

Tạ Ninh khẽ cười một tiếng, hai tay khoanh trước ngực: "Cung ngự y, trị bệnh cứu người là việc tốt, nhưng trước khi cứu người, tốt nhất nên xác định rõ ràng xem người cần cứu có đúng là người đáng cứu hay không."

Cung ngự y nghe vậy cau mày, dừng bước nhìn hắn hỏi: "Ngươi là?"

"Tạ Ninh, Thế tử Định Viễn hầu." Tạ Ninh thản nhiên đáp.

"Ngươi là Thế tử Định Viễn hầu?" Ánh mắt Cung ngự y khẽ động, lập tức nhìn sang Giả Nhất Bác: "Hầu gia, chuyện này là thế nào?"

"Chuyện này tạm thời không bàn tới, Cung ngự y vẫn nên xem cho nhi tử ta trước đã, nó..."

Giả Nhất Bác tất nhiên biết Cung ngự y đến đây là phụng mệnh Trưởng công chúa tới chẩn trị cho Tạ Ninh.

Theo lễ chế nước Tề, ngự y trong cung chỉ chẩn trị cho hoàng thất tông thân, những người còn lại, cho dù là đại thần rường cột triều đình hay công hầu tử tước đều không có tư cách đó, trừ phi có chỉ dụ đặc xá của Hoàng đế.

Trưởng công chúa Lý Khánh Ninh có thân phận đặc thù ở nước Tề, nên cũng có quyền hạn này, có thể điều động ngự y ra ngoài cung chữa bệnh.

Thế nhưng ngự y sau khi lĩnh mệnh thì chỉ được phép chữa trị cho đúng người được chỉ định mà thôi.

Giả Nhất Bác cố ý không nhắc đến thân phận của Giả Huy Tổ là vì sợ Cung ngự y biết chuyện sẽ từ chối chẩn trị.

Lúc này bị Tạ Ninh vạch trần, ông ta cũng chỉ đành cắn răng chịu đựng, muốn thúc ép Cung ngự y khám bệnh trước rồi tính sau.

Thế nhưng Cung ngự y lại chẳng nể mặt vị hầu gia này một chút nào, sắc mặt ông lập tức sa sầm xuống, nói: "Bản quan phụng chỉ ý tới đây là để chẩn trị cho Thế tử Định Viễn hầu Tạ Ninh. Cho dù Hầu gia có khẩn cầu, hạ quan cũng tuyệt đối không dám có nửa phần vượt quyền, xin Hầu gia lượng thứ."

Nói xong, ông không thèm để ý đến Giả Nhất Bác nữa mà trực tiếp quay sang nhìn Tạ Ninh.

"Hạ quan không nhận ra dung nhan của Thế tử, suýt chút nữa đã phạm phải sai lầm lớn, xin Thế tử thứ lỗi."

"Không sao, vừa hay ta cũng cảm thấy có chút không khỏe. Cung ngự y, chúng ta đổi sang một nơi yên tĩnh hơn để chẩn trị được chăng? Nơi này có hơi ồn ào." Tạ Ninh cười như không cười nói.

"Tất cả đều nghe theo sắp xếp của Thế tử." Cung ngự y chắp tay nói.

Tạ Ninh nghe vậy cũng không nói gì thêm, xoay người đi về phía hậu viện của Hầu phủ.

Thấy vậy, Giả Nhất Bác lập tức cuống cuồng, vội vàng lên tiếng: "Khoan đã, nghịch... Ninh Nhi, hiện tại Huy Tổ vô cùng nguy kịch, ngươi xem ở tình nghĩa huynh đệ ruột thịt mà để Cung ngự y xem cho nó trước đi."

Cung ngự y nghe vậy khẽ động dung, lập tức tiếp lời: "Nếu Thế tử có lời dặn dò, hạ quan cũng không ngại giúp một tay."

"Cung ngự y khách khí rồi, nhưng thật sự không nên làm phiền ngài."

Tạ Ninh khẽ cười một tiếng, đưa mắt nhìn về phía Giả Huy Tổ đang hôn mê: "Ta làm sao dám trèo cao kết nghĩa huynh đệ với Giả đại công tử đây. Ngay vừa rồi, hắn ta còn gào thét đòi giết ta kia kìa."

"Nhưng Hầu gia cũng không cần quá lo lắng, hắn ta sắp tỉnh lại rồi đấy."

Giả Nhất Bác giận đến nghẹn họng, nhưng trước mặt Cung ngự y, ông ta cũng không tiện mở miệng mắng nhiếc Tạ Ninh.

Dẫu sao thì vị Cung ngự y này cũng là do Trưởng công chúa đặc biệt mời tới để chữa trị cho Thế tử Định Viễn hầu Tạ Ninh. Nếu để thái độ tồi tệ của mình đối với Tạ Ninh lọt đến tai Trưởng công chúa thì sẽ vô cùng bất lợi.

Giả Nhất Bác chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quái, rõ ràng hôm nay Tạ Ninh mới gặp mặt Trưởng công chúa lần đầu tiên, rốt cuộc hắn đã làm cách nào để trèo lên được cành cây cao như Trưởng công chúa?