Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dù sao yêu nghiệt như vậy tay không tấc sắt đều đánh nổ Lý Chính Nguyên rồi, diệt sát những người khác quả thực giống như cắt cỏ vậy.

Cứ như vậy qua vài ngày, Thương Lãng Tiểu Linh Cảnh lần này tuyên bố kết thúc.

Sương mù mịt mờ bao phủ trên không trung toàn bộ Phong Hà chậm rãi tan đi, đám người Du Minh cũng xuất hiện ở bên ngoài.

Du Minh nhìn quanh bốn phía, phát hiện có mười mấy vị tu sĩ đang đứng ở nơi cách hắn không xa, trong lòng hắn giật mình, tưởng những người này muốn tới vây công mình.

Không ngờ, những người này còn hoảng sợ hơn cả hắn, từng người chạy nhanh như thỏ.

Chỉ nhìn mà Du Minh dở khóc dở cười.

Mình đây cũng coi như là đánh ra hung danh rồi nhỉ.

Hắn ngẩng đầu lên, bảng xếp hạng khổng lồ treo trên cao, tên của hắn chễm chệ ở vị trí thứ nhất.

Phía sau bảng xếp hạng, là số lượng Huyền Thủy Chi Tinh mà hắn thu được.

Ba trăm mười hai đạo hạ phẩm Huyền Thủy Chi Tinh, ba mươi bảy đạo trung phẩm Huyền Thủy Chi Tinh cùng mười chín đạo thượng phẩm Huyền Thủy Chi Tinh.

Đây là chiến lợi phẩm hắn giết Huyền Linh cũng như bạo ra từ trên người những kẻ khác.

Đừng nói là cung cấp cho một mình hắn ngưng luyện Huyền Quang, cho dù là để mười người, hai mươi người cũng đủ rồi.

Đương nhiên, thu hoạch lần này không chỉ có những thứ trước mắt này, độ thuần thục pháp thuật của hắn liên tiếp thăng lên hai tầng thứ, sức chiến đấu cũng tăng mạnh.

“Tiểu lý thần, thật không tồi nha, hung hăng làm rạng rỡ mặt mũi cho chúng ta rồi.”

Một vị Thần linh chỉ lớn cỡ bàn tay, nhưng sinh ra đôi tai nhọn hoắt bay đến trên lưng hắn, vỗ mạnh vào đầu Du Minh.

Đây là Nhĩ Báo Thần của Củ Phong Ty thuộc nha môn Thành Hoàng.

“Hắc hắc, nghe nói ngươi cũng thuộc nha môn Thiên Quan đúng không, có rảnh đến chỗ ta ngồi một chút.”

Táo Thần mặt đen như than, thân hình khôi ngô, nhưng trên cánh mũ ô sa tựa như sinh ra hai đoàn hỏa diễm cũng tới chào hỏi Du Minh.

“Tiểu tử, quay về ta sẽ sai người đưa thêm chút Phúc Quả đến Nguyên Linh Sơn của ngươi, hôm nay quả thực là nở mày nở mặt!”

Điển sử của Âm Dương Ty đã quen biết Du Minh từ sớm, lúc này cũng thay đổi tính cách keo kiệt ngày thường.

Toàn bộ Trường Ninh Huyện, rất nhiều Thần linh quen biết hoặc không quen biết, đều tới chào hỏi tiểu lý ngư.

Thương Lãng Tiểu Linh Cảnh bao nhiêu khóa nay, chưa từng có vị Thần linh nào trấn áp tu sĩ tiên đạo đến mức độ này, nếu không phải tiểu lý ngư cuối cùng lưu tình, thậm chí những tu sĩ này có thể trắng tay.

Thần Đạo và Tiên Đạo nhìn nhau không vừa mắt cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, có thể nhìn thấy những tu sĩ này chịu thiệt, các Thần linh còn vui hơn cả ăn tết.

Người khác vui vẻ, tiểu lý ngư cũng toét miệng, ở một bên cười theo.

Nhưng đúng lúc này, hắn chợt hoảng hốt, chỉ cảm thấy mọi cảnh tượng xung quanh đều đang ẩn đi, sương mù mờ mịt chậm rãi dâng lên.

Nhìn quanh bốn phía, phảng phất như mình đang ở trên một hồ nước mênh mông lại tĩnh lặng như gương.

Một chút gợn sóng chậm rãi nhộn nhạo ra, một đạo thân ảnh chậm rãi nổi lên từ dưới nước, tuy không nhìn rõ diện mục, nhưng lờ mờ là dáng vẻ của một nữ thần, mái tóc dài như thác nước rủ thẳng xuống nước, phảng phất như chiếm cứ toàn bộ hồ nước.

“Du Minh, ngươi rất không tồi.”

Nữ thần chậm rãi mở miệng, thanh âm tựa như nước chảy róc rách thanh lãnh.

“Tiểu thần bái kiến Thanh Liên Quân.”

Vào khoảnh khắc này, tiểu lý ngư chợt phản ứng lại, vội vàng cúi đầu hành lễ.

Vào giờ này khắc này nơi này, có thể sở hữu phô trương và hình tượng bực này, chỉ có vị đại thần Ngũ Phẩm kia, chủ nhân của ba ngàn dặm Bích Ba Hồ, Thanh Liên Quân.

“Là một đứa trẻ thông minh.”

“Ngươi đã giành được hạng nhất lần này, ta tự nhiên là phải ban thưởng cho ngươi, bất luận là thuật pháp, thần thông, pháp môn hay là chư ban bảo vật, chỉ cần ngươi đề cập, ta liền cố gắng thỏa mãn ngươi.”

Thanh Liên Quân nhẹ giọng mở miệng nói.

Thủy Thần nhất mạch xưa nay phú thứ, nàng cũng có sức mạnh để nói lời này.

“Tiểu thần ánh mắt nông cạn, trên không có sư trưởng dạy dỗ, dưới không có đồng bối giao lưu, cũng không biết cần bảo vật gì đối với mình trợ giúp lớn hơn, toàn quyền do Thanh Liên Quân định đoạt.”

Tiểu lý ngư phịch một tiếng dập đầu xuống đất, lớn tiếng nói.

“Ta vừa nói ngươi là kẻ thông minh, ngươi ngược lại khảo nghiệm ta rồi.”

Thanh Liên Quân khẽ cười một tiếng, con tiểu lý ngư này đem lựa chọn này để mình làm, mình thân là tiền bối, tự nhiên phải suy xét một hai, vì hắn lựa chọn bảo vật thích hợp nhất.

Hơn nữa bảo vật này còn không thể keo kiệt, nếu không ngược lại tỏ ra mình tiểu gia tử khí.

Nhưng nàng cũng không giận, chút giảo hoạt mang vẻ trẻ con này của tiểu lý ngư, lại cũng nắm bắt chừng mực cực tốt.

“Ta quan sát huyết mạch của ngươi, hẳn là có chút huyết thống của Kim Linh Lý, chỉ là đã rất mỏng manh rồi. Chỗ ta vừa vặn có một giọt tinh huyết của Kim Linh Lý thuần chủng, ngươi mang về hảo hảo luyện hóa, có thể nâng cao tư chất của ngươi.”