Ta Mở Cô Nhi Viện Chớ Không Phải Là Sát Thủ Đường
Chương 40. Đừng Phóng Hỏa, Cha Sẽ Tức Giận!
Giang Ninh huyện, quán trà quan đạo.
Tần Nhất tay trái đẩy chuôi kiếm, lộ ra một đoạn lưỡi dao lạnh lẽo.
Nàng sắc mặt bình tĩnh nhìn Hoàng chấp sự.
Hoàng chấp sự sắc mặt âm trầm, trên cổ có gân xanh giật giật.
Nam tử tên là Hoàng Tam hai tay ôm ngực, nhìn chằm chằm Hoàng chấp sự, giọng điệu cợt nhả.
“Ta ở Thiệu Hưng phủ, phát hiện sát thủ Tứ phẩm của Phong Vũ Lâu chuyển nghề làm kẻ bắt cóc.”
“Thân là sát thủ, vậy mà không giết người nữa, thật sự là thú vị.”
Hoàng Tam thu hồi ánh mắt, xoay người ngồi trên ghế dài, cười nói: “Thú vị hơn là, mấy châu phủ lân cận, sát thủ phẩm cấp thấp của Phong Vũ Lâu toàn bộ đều đang làm kẻ bắt cóc.”
“Chỉ có ngân bài, kim bài sát thủ vẫn đang nhận nhiệm vụ như cũ.”
Hoàng Tam tự lo thân mình bưng trà nguội trên bàn lên, rót vào trong chén, uống một ngụm.
“Càng thú vị hơn là, có mấy sát thủ hậu bối mà ta coi trọng đều chết rồi.”
“Chết sạch sẽ gọn gàng, mấy hậu bối kia tuy thực lực không cao, nhưng mỗi người một vẻ.”
“Vậy mà toàn bộ đều chết rồi.”
Hoàng Tam đặt chén trà xuống, nhìn thẳng Hoàng chấp sự, giọng điệu u sâm: “Hoàng chấp sự, ngươi nói xem.”
“Thiên hạ này sẽ có chuyện trùng hợp như vậy sao?”
“Những sát thủ phẩm cấp thấp kia lại đang làm cái gì?”
Tần Nhất ở một bên ngón cái tay trái lùi về, trường kiếm một lần nữa thu vào vỏ.
Nàng cũng ngồi trên ghế dài, chờ đợi Hoàng chấp sự mở miệng.
Hoàng chấp sự nhắm mắt lại, chậm rãi nói: “Tháng trước, Tần Nhất từ trong đường đổi lấy bản chép tay của “ Vũ Tự Quyết ” và “ Phiêu Vũ Thân Pháp ”.”
“Ngày đó, nàng ta vốn nên chết ở Duyệt Lai khách sạn phía nam thành.”
“Có người nói nhìn thấy một tiểu cô nương từ trong Duyệt Lai khách sạn đi ra.”
“Ta vừa rồi đã phái một người tới Dục Anh đường Dư Hàng.”
Nghe được phen lời này, sắc mặt Tần Nhất đại biến.
Bàn tay trái cầm kiếm đều nhịn không được run lên một cái.
Hoàng chấp sự một lần nữa mở hai mắt ra, cười lạnh một tiếng: “Đã là người của Phong Vũ Lâu, thì nên biết tình báo của Phong Vũ Lâu.”
“Gió và mưa trong toàn thiên hạ, chỉ cần Phong Vũ Lâu muốn nghe, liền có thể nghe được.”
Tần Nhất không do dự, xoay người hai chân đạp đất, thân mình nhẹ nhàng như chim bay, lăng không bay ra mười trượng, chạy về phía trong thành.
Hoàng Tam vẫn ngồi bên cạnh Hoàng chấp sự như cũ, cười cười: “Chấp sự, ta không có vướng bận.”
“Ngươi cũng không ngờ được ta sẽ phản thủy.”
“Ta chỉ muốn biết nguyên nhân, ngươi nói cho ta biết, ta không giết ngươi.”
“Dù sao, chữ Hoàng này của ta là ngươi cho.”
Trên khuôn mặt già nua của Hoàng chấp sự lộ ra một mạt an ủi, lẩm bẩm nói: “Còn coi như ngươi có chút lương tâm.”
“Không giống nàng ta, trong mắt chỉ có Phong Vũ Lâu, nàng ta ngược lại là trung can nghĩa đảm...”
“Lại không nể tình xưa.”
Trong giọng điệu cuối cùng mang theo một tia trào phúng.
“Đã ngươi muốn nghe, vậy ta liền nói cho ngươi biết.” Ánh mắt Hoàng chấp sự khôi phục sự bình tĩnh, một lần nữa nhìn về phía Hoàng Tam.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Trong lòng Hoàng Tam run lên.
Đó là một đôi ánh mắt như thế nào.
Ánh mắt của Hoàng chấp sự tràn đầy sự bi lương và ai oán, mang đến cho gã cảm giác giống như là...
Lão cẩu mất nhà.
...
“Ra đây đi.”
Thi Thập Tam đứng trong viện, nhạt giọng nói.
Tiểu Liên đứng sau cửa, hít sâu một hơi.
Với nhĩ lực của nàng đều có thể nghe thấy đối phương, đối phương đương nhiên cũng có thể nghe thấy nàng.
Tiểu Liên không có ra ngoài, nàng đi tới bên giường, từ dưới giường lấy ra một chiếc túi gấm màu đen.
Bên trong là ám khí nặng trĩu.
Buộc túi ám khí ở sau eo, Tiểu Liên đẩy cửa ra, đi ra khỏi phòng.
Thi Thập Tam đứng trong viện, ánh mắt nham hiểm đánh giá Tiểu Liên.
“Lớn lên ngược lại cũng không tồi.” Gã khóe miệng hơi nhếch, gật gật đầu như tán thưởng.
Tiểu Liên duy trì sự tỉnh táo: “Ngươi tìm ai?”
Nàng đã nhận ra đối phương là kẻ hai tháng trước, bắt cóc mình.
Bất quá, xem ra đối phương cũng không nhận ra nàng.
“Tìm ngươi.” Thi Thập Tam dời ánh mắt đi, nhìn về phía trong viện, chậc chậc nói: “Dục Anh đường, cái sân ngược lại không lớn.”
Phảng phất như gã căn bản không để Tiểu Liên vào mắt.
Trong lòng Tiểu Liên chìm xuống, tưởng đối phương tra ra được hai tháng trước, nàng phóng hỏa đốt nhà.
Là tới báo thù.
Tiểu Liên duy trì cảm xúc tỉnh táo, tay phải lặng yên không một tiếng động sờ về phía sau eo.
“Nếu ta là ngươi, sẽ không làm chuyện vô nghĩa.”
Ánh mắt Thi Thập Tam vẫn chú ý tới nơi khác như cũ, nhưng gã lại phảng phất như biết rõ nhất cử nhất động của Tiểu Liên.
“Ta hình như... cũng không quen biết công tử.”
Tiểu Liên chắp tay phải sau lưng, cười khanh khách hỏi.
Thi Thập Tam nhạt giọng nói: “Ngươi không cần quen biết ta.”
“Một tháng thời gian, cho dù đưa cho ngươi “ Vũ Tự Quyết ”, “ Phiêu Vũ Thân Pháp ”, ngươi lại có thể luyện tới bước nào?”
“Còn có thời gian luyện thối pháp, kiếm pháp sao?”
Ánh mắt Thi Thập Tam nhìn về phía Tiểu Liên hình như mang theo chút ghen tị.
Gã không hiểu, vì sao gã vì Phong Vũ Lâu vào sinh ra tử nhiều năm, tích lũy công huân, dùng mạng đổi lấy tầng thứ ba của Vũ Tự Quyết Tâm Pháp.
Mà tiểu cô nương trước mắt này, lại có thể trực tiếp đạt được “ Vũ Tự Quyết Tâm Pháp Toàn Quyển ” và “ Phiêu Vũ Thân Pháp ”?
Trong lòng Tiểu Liên hơi trầm xuống, nàng nhìn thấy cảm xúc toát ra trong mắt đối phương.
Đó là sự ghen tị.
Tiểu Liên vĩnh viễn đều không quên được sự ghen tị.
Ký ức quá khứ phảng phất như nước sôi, ùng ục ùng ục từ trong đầu trào ra.
“Ngươi dựa vào cái gì độc chiếm sự sủng ái của lão gia?”
“Chỉ dựa vào bộ da thịt này của ngươi sao?”
“Sinh ra một đứa con gái lỗ vốn, lão gia vậy mà vẫn sủng ái ngươi như cũ!”
“Ta hủy đi da thịt của ngươi, ta xem lão gia sau này còn có động vào một ngón tay của ngươi nữa hay không!”
Giọng nói của ả độc phụ kia vang lên bên tai Tiểu Liên.
Dáng vẻ dữ tợn của mẫu thân trước khi chết, cũng hiện lên trong đầu nàng.
Trong mắt Tiểu Liên lóe lên một mạt hận ý sâu sắc.
Sự ghen tị trong mắt Thi Thập Tam, gợi lên ký ức mà Tiểu Liên không muốn nhớ lại nhất.
Đáy mắt nàng lóe lên một mạt lạnh lẽo.
“Lớn lên ngược lại là rất xinh đẹp, Ngọc La Sát con ả kia, không lẽ thích nữ nhân đi?”
“Nếu không dựa vào cái gì, nàng ta đổi cho ngươi hai bản công pháp kia?”
Thi Thập Tam đứng trong viện, ác ý suy đoán.
Trong mắt gã, Tiểu Liên chính là con cừu non, không có chút sức phản kháng nào.
Gã có thể tùy ý trút sự bất mãn và ác ý của mình.
Tiểu Liên không nói chuyện, nàng chỉ đem tay phải từ sau lưng lấy ra.
Chín luồng nội lực số lượng ít ỏi trong cơ thể men theo kinh mạch phần tay, tràn ngập trên ngón tay.
“Vút vút vút...”
“Phập phập phập...”
Vài đạo hắc ảnh lóe lên, Thi Thập Tam lông tơ dựng đứng, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ cực lớn.
Gã hoảng hốt thi triển thân pháp, thân mình cứ thế dời sang bên cạnh hai thước.
Nhưng hắc ảnh như giòi trong xương tập kích tới, tốc độ nhanh đến cực hạn.
Ám khí thủ pháp của Đường Môn, không phải dễ né như vậy.
“Phập...”
Một tiếng vật cứng cắm vào nhục thể truyền ra.
“A!”
Thi Thập Tam nhịn không được kêu thảm một tiếng, hai tay gã theo bản năng che lấy hai mắt.
Trước mắt gã một mảnh đen kịt, trên mắt truyền đến cơn đau kịch liệt, đau đến mức khiến người ta phát điên, khiến người ta phát cuồng.
Đột nhiên, gã cảm giác trên cổ họng mình truyền đến một cỗ cảm giác lạnh lẽo, tiếng kêu tiếp theo đều bị nghẹn lại.
Trên cổ hình như nhiều thêm một vật cứng.
Thân mình Thi Thập Tam cứng đờ, hai tay từ mắt dời đến cổ họng, sờ thấy một thanh phi đao lạnh lẽo.
Ý thức của gã dần dần mơ hồ.
Thi Thập Tam nghĩ không ra, vì sao mình lại chết.
Mình chính là võ giả Tam phẩm.
Ngân bài sát thủ của Phong Vũ Lâu.
“Vút vút vút...”
Âm thanh ám khí cùng bắn ra không dứt.
Tay phải Tiểu Liên không ngừng từ trong túi ám khí móc ra ám khí, bàn tay nhỏ nhắn linh xảo trắng nõn như hồ điệp bay lượn.
Thủ pháp hoa cả mắt, khiến người ta cảm thấy mê huyễn.
Cho đến khi trong túi không còn vật gì, Tiểu Liên mới phản ứng lại.
Thân mình nàng mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, cúi đầu.
“Tí tách... Tí tách...”
Âm thanh nhỏ vụn truyền ra.
Mặt đất tiểu viện bị nước mắt làm ướt.
“Nương...”
Tiểu Liên cúi đầu, nhỏ giọng nức nở.
Vừa khóc hai tiếng, nàng nghe thấy một tiếng bước chân quen thuộc.
Tiểu Liên hoảng hốt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đại Minh bên hông giắt chiếc rìu nhỏ, ngơ ngác đứng trong viện.
“Đại... Đại Minh...”
Tiểu Liên nói chuyện có chút lắp bắp, càng là có chút luống cuống.
Đại Minh nhìn chằm chằm thi thể bị ám khí đâm thành nhím trên mặt đất, đột nhiên cười ngây ngô nói: “Người xấu?”
“Ừm.” Tiểu Liên theo bản năng gật gật đầu.
Đại Minh không nói thêm gì, hắn xoay người đi vào sương phòng phía đông.
Nhìn bóng lưng Đại Minh rời đi, Tiểu Liên há miệng, cổ họng lại giống như bị nghẹn lại, không thể phát ra âm thanh.
Trong lòng Tiểu Liên dâng lên một cỗ áy náy và bất an nồng đậm.
Lần đầu tiên, trong lòng nàng sinh ra ý niệm muốn rời đi.
Nàng không muốn để Dục Anh đường dính líu vào những chuyện này.
Nếu như quan sai tới, Dục Anh đường sẽ rơi vào phiền phức.
Giờ khắc này, trong lòng Tiểu Liên tràn đầy sự hối hận.
“Lạch cạch...”
Trong viện một lần nữa truyền đến tiếng bước chân, chỉ thấy Đại Minh trong tay cầm một cái bao tải, đi tới bên cạnh thi thể, vụng về nhét thi thể vào trong bao tải.
Hắn ở một đầu bao tải vặn vài cái, vác lên vai.
Trong ánh mắt mờ mịt của Tiểu Liên, Đại Minh cõng bao tải đi ra ngoài.
Hắn đi ra vài bước, đột nhiên quay đầu lại, trong mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Đại Minh hướng Tiểu Liên hàm hậu thành thật nhắc nhở nói: “Đừng phóng hỏa, cha sẽ tức giận.”
Chạm phải ánh mắt của Đại Minh, trong mắt Tiểu Liên lóe lên sự mờ mịt.
Nhìn khuôn mặt hàm hậu thành thật kia, Tiểu Liên cảm thấy một tia xa lạ.