Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lông mày Thượng Quan Như nhướng lên, người vây xem mừng rỡ xem náo nhiệt, tiếng cười lại nổi lên.
Ánh mắt Cố Thận Vi quét qua khắp nơi tìm kiếm viện trợ, cuối cùng cũng tìm được manh mối từ phía sau Thượng Quan Như, đó cũng là một thiếu nữ mặc nam trang, tuổi tác tương đương hắn, tay chân nhỏ nhắn, vóc dáng lại rất cao, ở trong sân hầu như hạc giữa bầy gà, nàng dùng môi ngữ im ắng lặp lại ba chữ: Cửu công tử.
“Cửu công tử, Hoan Nô bái kiến Cửu công tử.”
Khóe miệng Thượng Quan Như hơi nhếch lên, một đứa bé bên cạnh thiếu nữ cao gầy lại không vui: “Nhìn nô tài tốt mà Bát ca tặng cho ta kìa, chỉ muốn lấy lòng người khác, ngay cả chủ nhân thực sự của mình cũng không nhận ra.”
Khuôn mặt của đứa trẻ rất giống Thượng Quan Như, chỉ là nhiều hơn ba phần anh khí. Không hề nghi ngờ, đây mới là chủ nhân thật sự mà Cố Thận Vi cần hầu hạ, Thượng Quan Phi.
Trong cặp song sinh, Thượng Quan Phi là ca ca, Thượng Quan Như là muội muội. Nếu gọi công tử, Thượng Quan Như hẳn là Thập công tử, sao lại xưng Cửu công tử?
Cố Thận Vi không hiểu rõ, hắn phụng mệnh tới nịnh nọt tiểu công tử, ai ngờ xuất sư bất lợi, lần đầu gặp mặt đã đắc tội hai người.
Thiếu nữ cao lớn đại khái cũng là một tiểu thư trong thành, nàng và Thượng Quan Như là hai nữ hài duy nhất trong một đám nam hài, địa vị không phải thấp nhất, mà là cao nhất. Nàng duỗi hai tay ra chắn Thượng Quan Phi ở phía sau, lớn tiếng nói: “Nào nào, ván mới bắt đầu, ta cược mười chiêu, trong vòng mười chiêu tiểu tử này sẽ ngã xuống đất.”
Chúng học đồng vội vàng đặt cược, có cược Thượng Quan Như, cũng có mấy người cược nô tài mới tới.
Cố Thận Vi hiểu rõ mình phải luận võ với Cửu công tử Thượng Quan Như, không cần nghĩ hắn cũng biết mình nhất định phải thua, đối thủ là một tiểu nữ hài xinh đẹp, hắn phải tận lực giả bộ chân tay vụng về mới được.
Thế nhưng chuyện lại không đơn giản như vậy, ca ca cặp song sinh Thượng Quan Phi không đặt cược lên người muội muội, hắn chạy đến chỗ Cố Thận Vi: “Trong vòng mười chiêu không được phép ngã xuống. Nếu không ta bảo Bát ca thu thập ngươi.”
Cố Thận Vi rơi vào tình cảnh lưỡng nan, Thanh Nô kia khẳng định biết xử lý cục diện này như thế nào, thế nhưng hắn ở bên ngoài cửa chính, một chút việc cũng không giúp được.
Thượng Quan Như đã chờ đến phiền, bày ra tư thế tiến công, quát: “Tránh ra!”
Đám người vây xem nhường chỗ ra sân, Cố Thận Vi còn chưa đứng vững, Thượng Quan Như đã tung người nhảy lên, lăng không đá một cước về phía mặt hắn.
Đây cũng không phải là thân thủ mà tiểu nữ hài mười tuổi nên có. Các động tác và sức mạnh cực kỳ dữ dội. Ngay cả một người lớn đã luyện võ nhiều năm cũng chưa chắc có thể đạt đến trình độ này.
Cố Thận Vi vốn đang nghĩ cách che giấu thực lực, nhưng bây giờ lại phải dùng hết sức lực mới có thể né được cú đá này.
Thượng Quan Như một chiêu ra, hậu chiêu cuồn cuộn không ngừng, quả cảm dũng mãnh hoàn toàn trái ngược với bề ngoài của nàng.
Cố Thận Vi không có thời gian suy nghĩ nhiều, cố gắng hết sức bảo vệ bản thân bằng cách di chuyển xung quanh, công phu quyền cước của hắn vốn bình thường, học Phục Hổ Quyền lại là phong cách mạnh mẽ và hung dữ, giỏi tấn công nhưng không giỏi phòng thủ, hắn không dám ra ngoan chiêu, tự nhiên càng rơi xuống thế hạ phong.
Năm sáu chiêu qua đi, tiếng hoan hô vang lên khắp nơi, thiếu nữ cao lớn và Thượng Quan Phi phân biệt là chủ lực hai phe, kêu khàn cả giọng.
Khó khăn lắm mới tới chiêu thứ mười, đòn tấn công của Thượng Quan Như càng ngày càng hung hăng, nàng đột nhiên sử dụng một chiêu, xoay người lại như muốn tạo khoảng cách, nhưng đột nhiên khom người đá ra ngoài bằng chân sau..
Một cước này nằm ngoài dự đoán của mọi người, Cố Thận Vi cũng không phải hoàn toàn không thể tránh khỏi, nhưng trong lòng hắn do dự rốt cuộc nên thua hay nên thắng. Theo lý mà nói nhiệm vụ của hắn là lấy lòng Thượng Quan Phi, nhưng Thượng Quan Như dường như được sủng ái hơn ca ca…
Chỉ trong một cái chớp mắt, chân Thượng Quan Như đã rắn chắc đạp vào bụng hắn, Cố Thận Vi bay về phía sau, đụng vào một học đồng đang ra sức kêu gọi.
Học đồng bất ngờ không kịp đề phòng, cũng may cơ thể khỏe mạnh, “Ôi” một tiếng lui về phía sau mấy bước, được những người khác đỡ lấy, Cố Thận Vi Cố Thận Vi dùng lực bật lại để loạng choạng lùi về một hướng khác. Mắt thấy lại sắp ngã sấp xuống, lại bị người đẩy ở phía sau, lại đứng lên.
“Mười chiêu, mười chiêu, hắn không ngã, chúng ta thắng!”
Thượng Quan Phi đứng ra sau lưng Cố Thận Vi, hưng phấn kêu to.
“Ồ, chơi xấu, hắn rõ ràng sắp ngã xuống đất, bị các ngươi đẩy một cái mới đứng lại.”
Thiếu nữ cao hai bước bước đến trước mặt Thượng Quan Phi, hai tay chống nạnh, hùng hổ kêu la, nàng hẳn cũng là con gái ruột của Độc Bộ Vương, mới dám ở trước mặt tiểu công tử một bước cũng không nhường.
Hai nhóm người cứ như vậy rùm beng lên, tiếp đó mọi người nhớ tới đương sự còn một câu chưa nói, Thượng Quan Như chỉ vào Cố Thận Vi: “Ngươi nói ngươi có phải bị người ta đẩy lên hay không?”
Thượng Quan Phi ghé sát vào tai hắn, lớn tiếng ra lệnh: “Ngươi tự mình đứng vững, đúng hay không?”
Đi một vòng, Cố Thận Vi một lần nữa rơi vào hoàn cảnh khó xử, chỉ có thể ấp úng không trả lời chuẩn xác.