Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Đáng chết! Ngươi còn dám đánh trả!"

"Cùng lên! Phế hắn!"

Mấy kẻ còn lại nổi trận lôi đình, vung vẩy gậy gỗ trong tay bao vây tới.

Giang Lê lại giũ sạch dáng vẻ nhu nhược trong ấn tượng của bọn chúng. Chẳng những không ôm đầu cầu xin, hắn còn trực tiếp lao thẳng lên nghênh chiến.

Tốc độ của hắn cực nhanh, vừa áp sát 1 tên bèn tung ngay một cú đạp thẳng tắp đầy tàn nhẫn.

Gã kia phản ứng cũng nhạy, vội vàng vắt ngang gậy gỗ chắn trước mũi chân.

"Rắc" một tiếng giòn giã, Giang Lê đá gãy gậy gỗ, dư lực không giảm dộng thẳng vào bụng đối phương, khiến cơ thể gã nảy lên không trung rồi bay vút đi, giẫm vào vết xe đổ của tên thiếu niên đầu tiên.

"Ngươi chết chắc rồi! Ngươi cmn chết chắc rồi! Ngươi lại dám ra tay với Lý Triều, Lý gia chúng ta bốn đời tam công, thủ hạ binh mã vô số! Ngươi và gia tộc của ngươi tiêu đời rồi!"

Kẻ bị đánh gục kia tựa hồ có địa vị thế tục không hề thấp. Mấy tên thiếu niên họ Lý lập tức đỏ ngầu hai mắt, nghiến răng buông lời đe dọa, nguyền rủa Giang Lê vô cùng tàn độc.

Bọn chúng thi nhau ném gậy gỗ, đưa tay rút trường kiếm bên hông.

Nhưng Giang Lê làm sao có thể cho chúng cơ hội ấy. Hắn sải bước vượt qua khoảng cách 3 trượng, thanh trường kiếm còn nguyên vỏ trong tay hoặc vung hoặc chém, toàn nhắm thẳng vào đầu mà táng. Bọn chúng còn chưa kịp rút vũ khí đã bị quật ngã xuống đất, đầu rơi máu chảy, lồm cồm nửa ngày cũng chẳng dậy nổi.

Dùng chân đá văng vũ khí của chúng ra xa, lại bồi thêm cho mỗi tên một cú cước vào bụng, hắn mới dời mắt nhìn về phía 2 thiếu niên cuối cùng còn đang sững sờ.

Lúc này bọn chúng đã rút trường kiếm ra, nhưng lại cứ chần chừ không dám bước lên, chôn chân tại chỗ chẳng biết phải làm sao.

"Ngươi!... Sao ngươi lại mạnh như vậy? Trước đây rõ ràng không phải thế này!"

Một kẻ trước đó còn ốm yếu vô lực, bị chúng nhẹ nhàng đánh cho thừa sống thiếu chết, đột nhiên lại sở hữu sức mạnh bực này, hạ gục chúng dễ như bỡn cợt trẻ ranh.

Điều này khiến cho nhóm 7 người, vốn luôn tự xưng là tập thể mạnh nhất trong đoàn xe từ khi liên minh lại, hoàn toàn không thể chấp nhận nổi.

"Giang Lê, chuyện trước kia là do Vương Lâm và Lý Triều cầm đầu, không liên quan đến chúng ta."

"Ngươi đã đắc tội Vương gia và Lý gia rồi, bây giờ xả giận cũng xong, chi bằng tha cho chúng ta, chuyện cũ coi như xí xóa. Chúng ta đảm bảo sẽ nói đỡ cho ngươi, bằng không ngươi và gia tộc ngươi xong đời thật đấy!"

Thấy Giang Lê lia mắt nhìn sang, 2 kẻ này sợ hãi lùi lại 2 bước. Ngoài miệng già néo đứt dây, chúng lôi gia thế quen thuộc ra hòng gây sức ép ép hắn dừng tay.

"Ồ? Vậy sao? Bây giờ chúng ta đã cách Hồng Nhạn Quốc tận 2 biên giới quốc gia rồi, nếu các ngươi có bản lĩnh truyền tin về, thì cứ thử xem."

Giang Lê từng bước ép sát, lời đe dọa của bọn chúng đối với hắn chẳng mảy may có tác dụng.

Hai tên thiếu niên kinh hoàng thối lui, 1 kẻ trong đó vô ý vấp phải rễ cây ngã nhào xuống đất.

Giang Lê nhân cơ hội xông tới, vung vỏ kiếm gõ "bốp bốp" 2 nhát đánh rơi trường kiếm của chúng.

Kế đó, bàn tay như vuốt cọp thò ra, tóm chặt lấy cánh tay phải của 2 kẻ kia nắn mạnh. Sau 2 tiếng "rắc rắc" giòn giã, cánh tay chúng thõng thượt rủ xuống.

Chúng đều là những cậu ấm con vàng con bạc được nuông chiều từ bé, nào đã từng chịu nỗi đau đớn kịch liệt nhường này. Cả 2 lập tức ôm lấy cánh tay gào thét lăn lộn trên mặt đất, lăn còn nhanh hơn cả bọ hung lật phân.

Mãi cho đến khi bị Giang Lê hung hăng quất thêm 2 vỏ kiếm nữa, chúng mới khóc lóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem mà cắn răng im bặt.

"Ta khuyên các ngươi đừng có nằm vờ chết dưới đất. Đặc biệt là ngươi, cái kẻ vừa nãy đòi đánh gãy chân ta ấy. Ta đếm đến 10, nếu không lồm cồm bò dậy quỳ trước mặt ta, ta sẽ phế sạch chân của các ngươi!"

"1... 2... 3... Ha, xem ra các ngươi đều rất có cốt khí nhỉ."

Giang Lê đếm 3 tiếng, nhưng 7 tên này chẳng kẻ nào nhúc nhích, chỉ nằm ngửa mặt lên dùng ánh mắt mang đầy hận ý trừng hắn.

Trưng ra bộ dạng "bắt ông đây quỳ là chuyện không tưởng, ta cóc tin ngươi dám làm gì ta".

"Các ngươi đúng là giỏi lắm, rốt cuộc thứ gì đã cho các ngươi ảo giác rằng ta là một kẻ dễ bắt nạt vậy?"

Hắn tiện tay nhặt 1 hòn đá to cỡ đầu người ở cạnh đó, đi đến sát bên Vương Lâm - kẻ to mồm nhất và cũng là kẻ dẫn đầu vây đánh hắn.

Hòn đá nện xuống, rầm! Rắc!

Bắp chân Vương Lâm lập tức gập khúc, thậm chí còn có vụn xương nhọn hoắt đâm toạc qua da thịt nhô ra ngoài.

Thân thể gã vặn vẹo theo bản năng muốn cong gập người ôm lấy cái chân gãy, nhưng lại bị Giang Lê dùng một cước đạp mạnh lên ngực, không thể động đậy.

Gã chỉ có thể kêu gào thảm thiết, 2 tay điên cuồng cào cấu đất đá.