Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Làm trung gian môi giới có thể thu lợi hai đầu. Chưa bàn tới thứ khác, chỉ riêng đầu óc kinh tế của vị Các chủ Thăng Tiên Các này chắc chắn rất không tồi.

Sau đó, vào một buổi chập tối khi Tuế Hổ Công của Giang Lê vừa đột phá đến cấp bảy, Ngôn Hoành lại vô cùng kích động tìm đến.

"Giang Lê! Giang Lê! Mau ra đây mau ra đây! Ta có thứ cực hay cho ngươi xem!"

Giang Lê từ từ thu công, khẽ thở dài một hơi. Xem ra sau này luyện công phải cẩn thận hơn mới được, Tuế Hổ Công chỉ cần tăng thêm một cấp nữa là sẽ sinh ra nội lực. Nếu lại bị cắt ngang đột ngột thế này, không khéo hắn sẽ thổ huyết ba lít mất.

"Vị tiểu vương gia của ta ơi, rốt cuộc có thứ gì mà gào toáng lên thế. Nếu ngươi hỏi ta có cần lấy vợ không, may ra ta còn hứng thú thêm chút xíu."

Giang Lê bực dọc phàn nàn chui ra khỏi thùng xe.

Dạo này rảnh rỗi, hắn lúc nào cũng vùi đầu vào luyện công. Bởi lẽ có mấy trạng thái buff treo lơ lửng, khiến tinh lực của hắn vĩnh viễn ở trạng thái dồi dào sung mãn. Nếu không mượn việc tu luyện để phát tiết một phen thì thực sự bức bối vô cùng.

"Nói xằng bậy cái gì đấy, đi theo ta mau lên. Lại có thêm một đoàn xe hội quân với chúng ta rồi, lần này đảm bảo ngươi không ngờ tới trên xe đang chở người nào đâu."

Ngôn Hoành phấn khích cực độ, túm cổ áo Giang Lê lôi xềnh xệch về đuôi đoàn xe.

"Ừm ừm, cô em Ba Tư tóc vàng mắt xanh, cô em Ấn Độ da ngăm đen tóc xoăn tít, rồi cô em Moor bấm lỗ tai xỏ khuyên mũi xâu cả môi. Ta nói thật này Ngôn Hoành, ngoài đàn bà con gái ra, đầu óc ngươi có thể chứa cái gì khác được không."

"Lần này ta thề, ta xin thề không phải là nữ nhân... à mà khoan, hình như cũng coi là nữ nhân... thật ra cũng không hẳn là con gái...! Tóm lại ngươi cứ đi theo ta sẽ rõ."

Chẳng mấy chốc, Giang Lê cũng lờ mờ phát hiện điểm dị thường. Bởi lần này số lượng những kẻ hóng hớt dường như vươn xa hơn hẳn đám háo sắc như Ngôn Hoành. Bấy nhiêu đoàn gộp lại có hơn hai trăm người, mà phần lớn đều đang vây kín bưng bên cạnh đoàn xe mới đến kia.

Dạng người thế nào mới có thể được hoan nghênh đến vậy?

Hơn nữa, bầu không khí này chẳng giống như đang xem người, mà giống như đang chen chúc trong sở thú xem khỉ thì đúng hơn.

Đám Giang Lê bước tới gần. Cậy vào sức vóc vượt xa bạn đồng lứa, hắn dùng sức đè ép rẽ đám đông chui tọt vào trong.

Cỗ xe ngựa lọt vào tầm mắt lúc này khiến hắn ngẩn người. Bởi bên trên chẳng phải cái thùng xe gỗ quen thuộc, mà là một chiếc lồng sắt to đùng được hàn kín bằng những thanh thép lớn cỡ ngón tay cái.

Mà bên trong lồng sắt lại đặt một chiếc bồn tắm bằng gỗ cao đến nửa người, loại mà người ta vẫn thường thấy nhan nhản trên phim truyền hình cổ trang.

Nhìn trận thế này, chả nhẽ bên trong đang giam giữ một loài mãnh thú nào đó?

Giang Lê quay sang nhìn Ngôn Hoành, ý tứ hỏi han hiện rõ mồn một.

"Trong này là cái gì?"

"Cứ chờ đi, lát nữa nó thò đầu ra ngay ấy mà."

Ngôn Hoành vỗ ngực đinh ninh đứng lù lù ở vị trí đầu tiên.

Lúc này, có mấy gã thiếu niên đợi đến mất hết kiên nhẫn, bắt đầu thò tay vào lồng vỗ "bộp bộp" lên thùng gỗ. Lại có kẻ ném vụn bánh màn thầu cắn dở vào trong.

"Ê, mau ló mặt ra! Còn không chui ra là ta ném đá đấy!"

Một thiếu niên ở đoàn xe bên cạnh to gan lớn mật, thực sự cúi xuống nhặt đá dưới đất.

Tõm!

Một viên đá to bằng nắm tay bị tên nào đó quăng trúng thùng nước. Vật sống bên trong tựa hồ đã bị chọc điên, bọt nước văng tung tóe dữ dội.

"Chưa muốn chết thì cút hết đi cho ta!"

Tiếng quát tháo mang theo nội lực của một vị nội gia võ giả truyền đến, lập tức dọa thằng nhãi ranh đang ném đá ngã oạch xuống đất.

Những người khác làm gì còn gan làm càn nữa. Mấy tên võ giả hắc y xuất hiện, bắt đầu dùng thủ đoạn mạnh bạo giải tán đám đông.

Đám mầm non tu tiên này nói cho cùng cũng chỉ là một bầy trẻ ranh, vừa bị dọa cho xanh mặt đã lập tức ngoan ngoãn tản ra. Giang Lê cũng đành hết cách, ngoan ngoãn rời đi theo đám đông.

Trong một thoáng lướt mắt ngoái nhìn sau cuối, hắn chỉ kịp thấy một cánh tay thon thả tinh tế nhô ra từ thùng gỗ, bám chặt lấy thanh sắt bên ngoài.

"Ta nói này Ngôn Hoành, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết, bên trong rốt cuộc là giống loài gì rồi chứ."

Ngôn Hoành gãi gãi đầu, cười ngượng nghịu.

"Ta cũng chả biết, nhưng chắc mẩm đó là yêu quái, lại còn là thủy yêu cơ."

Giang Lê lắc đầu. Ta biết ngay mà, chẳng nên ôm ấp kỳ vọng gì vào mức độ đáng tin cậy của Ngôn Hoành.

"Có điều, yêu quái sao..."

Giang Lê lẩm nhẩm nhai nuốt hai từ này, trong lòng chẳng rõ liệu có giống thứ yêu quái mà hắn tưởng tượng hay không.