Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nơi này chính là khu vực ngoại môn của tông môn. Suốt một quãng thời gian dài sắp tới, sinh hoạt và việc tu hành của các ngươi đều sẽ gắn chặt với mảnh đất này. Muốn thực sự bước chân vào nội môn, còn phải xem bản lĩnh tu luyện của các ngươi sau này."
"Vị này là Lỗ trưởng lão, trưởng lão ngoại môn của các ngươi. Kể từ nay về sau, mọi sự vụ của các ngươi đều do lão quản lý."
"Bái kiến Lỗ trưởng lão!"
Mọi người khom lưng hành lễ. Đối phương chỉ lạnh lùng gật đầu chẳng thèm hé răng lấy nửa lời, trưng ra khuôn mặt xúi quẩy hôi rình hệt như kẻ gắt gỏng khó ở.
"Tiếp theo, các ngươi hãy đi theo Lỗ trưởng lão để được phân chia phòng nghỉ, thay y phục ngoại môn xong xuôi rồi mau chóng trở lại đây tập hợp. Nhớ kỹ, ta chỉ đợi các ngươi đúng hai khắc đồng hồ!"
Vừa dứt lời, Lỗ trưởng lão ngoại môn đã lẳng lặng cất bước về một hướng. Đừng thấy lão còng lưng mà khinh, tốc độ của lão lại nhanh như cắt, khiến đám đệ tử phải vắt chân lên cổ bám theo muốn đứt hơi mới miễn cưỡng không bị rớt lại đằng sau.
"Mọi ngóc ngách trong tông môn đều đầy rẫy hiểm nguy. Nếu không muốn chết thảm, thì tuyệt đối đừng có thò chân vào bất cứ khu vực nào mà các ngươi chưa tường tận!"
Lỗ trưởng lão dẫn cả bầy tới một khu ký túc xá rộng rãi nhưng mang lại cảm giác vắng vẻ rợn người. Xem chừng, đám ngoại môn đệ tử mới này không được bố trí sống chung chạ với ma cũ.
"Từ phòng số 1 đến phòng số 752 đều đang trống. Chìa khóa cắm sẵn trên ổ, các ngươi tự mình chia chác với nhau đi."
Quẳng lại mấy câu cụt lủn, Lỗ trưởng lão tựa như vừa trút được gánh nặng, chẳng thèm đếm xỉa gì tới đám đệ tử mới, cứ thế quay mông bước thẳng. Lúc này bầy lính mới sực tỉnh, nháo nhào chạy đi giành giật phòng ở hòng chiếm cho mình một chỗ ngả lưng tử tế.
Hơn bảy trăm gian ký túc xá này, liếc mắt một cái là đủ nhận ra thượng vàng hạ cám đủ cả. Kém nhất thì cũng chỉ là túp lều tranh xiêu vẹo gió lùa tứ bề, được dựng tạm bợ ở một góc ẩm thấp tối tăm, sâu bọ bò lổm ngổm, chuột bọ cắn phá tan hoang. Còn hàng tốt lại là một căn lầu nhỏ hai tầng khang trang, không những tiện nghi đầy đủ mà trước sau còn đính kèm nguyên một mảnh sân vườn rộng thênh thang.
Thời khắc này, ưu thế của phe phái liền lộ rõ rành rành.
Tên mang linh căn cực phẩm Tề Thiên Nhai kia đã ung dung bước thẳng vào nội môn. Thế nên trong bầy tân đệ tử ngoại môn đang lau nhau tranh giành này, nhóm của Giang Lê nghiễm nhiên xưng vương xưng bá, xứng đáng đứng đầu không cần bàn cãi. Tính cả hắn và Ngôn Hoành, có tận mười bốn tên đệ tử mang linh căn trung và thượng phẩm trấn phái, đám tép riu bình thường ai mà dám vuốt râu hùm cơ chứ.
Mà dẫu có kẻ nào ăn gan hùm mật gấu dám đắc tội, thì với một nội gia võ giả thân thủ phi phàm như Giang Lê đang chống lưng ở đó, đám nhãi ranh mười ba mười bốn tuổi hỉ mũi chưa sạch thử hỏi làm sao tạo nổi sóng gió.
Chẳng tốn chút sức lực nào, bọn hắn đã nhẹ nhàng lấy được những gian ký túc xá tốt nhất. Ngay cả mười chín tên đệ tử mang linh căn hạ phẩm lót đường cho Giang Lê cũng được hưởng thơm lây, thu xếp vào vài gian phòng khá ổn.
Mọi người không dám chần chừ bèn hối hả thay y phục. Hàng trăm bóng người thoắt cái khoác lên bộ đồng phục xám lam, dáng vẻ so với mấy tên đệ tử ngoại môn bọn hắn bắt gặp ban nãy quả thực không xê xích lấy nửa điểm.
Không dám để trưởng lão mỏi mắt chờ mong, tròn hai mươi phút sau, đại đa số đệ tử đều đã ngoan ngoãn có mặt tại chỗ cũ. Những kẻ trễ nải còn lại lảo đảo lao ra khỏi phòng, vừa cuốn cuồng thắt đai lưng vừa hớt hải chạy ùa về phía điểm tập kết.
Thế nhưng, bất luận là ở chân trời góc bể nào đi chăng nữa, thì bao giờ cũng tồn tại mấy kẻ thích thói rề rà không giữ chữ tín.
Thời hạn hai khắc đã tận, trong khi toàn bộ đệ tử đã cung kính xếp hàng chỉnh tề trước mặt Ông Tam Kỳ trưởng lão, thế mà hai phút trôi qua, vẫn lòi ra hai gã thiếu niên đang vừa đi vừa cười đùa rôm rả hướng về phía này. Cho tới khi nhận ra ánh mắt của tất cả mọi người đang đổ dồn vào mình, bọn chúng mới chạy bước nhỏ, toan tính trà trộn vào đám đông lấp liếm.
"Xem ra, luôn có vài kẻ không thích chịu quy củ."
Ông Tam Kỳ đặt vò rượu xuống, ống tay áo rộng lùng thùng bên tay phải tùy ý vung nhẹ. Hai vệt hắc quang tựa như lưu tinh lao vút đi, chỉ trong chớp mắt đã ghim ngập vào đầu gối của hai gã chậm chân kia. Chỉ nghe thấy hai tiếng thét xé ruột xé gan vang lên, hai gã thiếu niên lập tức đổ ầm xuống đất, ôm chặt lấy đầu gối gào khóc thảm thiết.
"Chân ta! Á á á! Chân ta gãy rồi!"
【Tên: Thấu Cốt Đinh】
【Loại hình: Pháp bảo】
【Phẩm giai: Hoàng giai hạ phẩm】
【Chú thích: Ám khí có thể tẩm kịch độc】