Lưu chỉ huy sứ ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Gã nhón lấy một quả quýt trên đĩa trái cây, bóc ra, lấy một múi quýt, nhai nhai kỹ lưỡng, cũng không định tiếp tục nói phần sau.

Hàn Toại lập tức như ngồi trên đống lửa.

Lão không lo lắng chân tướng vụ án tham ô của Thái Bộc Tự bị Lưu chỉ huy sứ biết được.

Chuyện này, cho dù là Sùng Minh Đế cũng rõ ràng, sự thiếu hụt ba trăm thớt chiến mã, không chỉ vì lý do của Thái Bộc Tự...

Điều lão thực sự lo lắng là, Lưu chỉ huy sứ có thể đã biết chuyện bí phương lưu ly.

Cái nắp, không đậy kín được!

Vụ án tham ô của Thái Bộc Tự, chỉ là Lưu chỉ huy sứ mượn cớ phát huy mà thôi.

“Kính xin chỉ huy sứ đại nhân nói rõ.”

Hàn Toại cắn răng, chắp tay nói.

“Dễ nói.”

Lưu chỉ huy sứ đặt quả quýt xuống.

Gã lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, trên đó viết chính là bài phản thi Từ Hành viết ban ngày.

“Từ Hành mắng đám tham quan các ngươi...”

“Ha ha, bản chỉ huy sứ cũng chướng mắt các ngươi.”

“Lưu ly giá trị ngang ngàn vàng, chỉ dựa vào đám người Hàn đại nhân, còn chưa nuốt trôi được đâu.”

Gã cười cười.

Hàn Toại nắm giữ bí pháp chế tạo lưu ly, không phải gã biết được từ chỗ Từ Hành. Mà là biết được từ miệng các quan viên khác trên triều đình. Đề kỵ của Tuần Dạ Tư đã giăng lưới trong phủ đệ của các quan viên triều đình.

Mà sở dĩ Hàn Toại nhường lợi ích cho những quan viên này, không phải Hàn Toại vô tư. Mà là Từ Hành chết sớm, phù hợp với phần lớn các quan viên dính líu đến vụ án tham ô. Nay Từ Hành chưa chết, bọn họ sẽ hỏi tội Hàn Toại.

Thái Bộc Tự... không phải là bộ môn thực quyền gì.

Hàn Toại tuy là quan lớn, nhưng trong vụ án tham ô, chỉ là một nhân vật lớn, không phải là người thực sự khống chế tất cả.

Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Hàn Toại cứng đờ lại.

Lão không vội trả lời lời của Lưu chỉ huy sứ, mà ra lệnh cho tỳ nữ hầu hạ bên cạnh rót trà cho hai người.

Nước trà nóng hổi bắn vào chén trà bằng sứ trắng thượng hạng.

Trà Vân Vụ trước tiết Thanh Minh, hương trà tỏa ra bốn phía.

Ngay sau đó, lão làm ra vẻ điệu bộ của sĩ đại phu đến cực điểm, dùng nắp trà khẽ gạt đi lớp bọt nổi trong bát trà, nhấp từng ngụm nhỏ thổi hơi nóng của nước trà...

“Có Tuần Dạ Tư bảo giá hộ tống... việc kinh doanh lưu ly nhất định có thể thuận buồm xuôi gió.”

“Lưu chỉ huy sứ đến đúng lúc lắm.”

Sau khi nhấp vài ngụm nước trà, lão mới ấp ủ xong lời lẽ, rồi nói.

“Chỉ là...”

“Nung chế lưu ly thiếu một bước, bước này rất quan trọng, Từ Hành vẫn chưa chịu nhả ra.”

Hàn Toại đặt chén trà xuống, ánh mắt ngưng thị Lưu chỉ huy sứ.

“Đưa vào Chiêu Ngục của Tuần Dạ Tư.”

“Hình phạt đều dùng qua một lượt, hắn sẽ không không nói.”

Lưu chỉ huy sứ rất tự tin.

Không có mấy hán tử cứng cỏi nào có thể chống lại được đại hình bức cung của Tuần Dạ Tư. Hàn Toại phải e dè ảnh hưởng, tay không với tới được Thiên Lao, nên làm việc có nhiều cố kỵ, nhưng gã thì khác, gã là chỉ huy sứ Tuần Dạ Tư do Sùng Minh Đế đề bạt, có thể tạm thời tiếp quản phạm quan của Thiên Lao, hoàn toàn không cần e dè thanh danh gì...

“Không được.”

Hàn Toại lắc đầu: “Từ Hành vào ngục, đã là lỗi lầm của ta, đồng liêu phần nhiều đối với ta có chút khúc mắc, bất mãn, nếu lại để Từ Hành chịu khổ, bức cung bí phương lưu ly... ta sẽ phải rơi vào kết cục chúng bạn xa lánh.”

Văn nhân tiếc danh, ái hộ vây cánh.

Tiền tuy quan trọng, nhưng đi đến bước này của lão, danh lợi đều quan trọng.

Đẩy Từ Hành vào Thiên Lao gánh tội thay, còn có thể dùng cái cớ “bất đắc dĩ” để qua loa tắc trách. Người cùng đảng phái, cho dù nghe nói chuyện này, cũng sẽ cho rằng lão bị ép buộc.

Nhưng nếu lão vì lợi ích mà trực tiếp bức cung Từ Hành...

Đồng đảng trên triều đường, nhất định sẽ cho rằng lão là kẻ khắc bạc quả ân, ly tâm ly đức với lão.

Danh tiếng, hư vô mờ mịt, nhưng lại rất quan trọng.

“Chuyện này ngươi đừng nhúng tay vào.”

“Bản chỉ huy sứ sẽ gánh hết mọi tội danh.”

Lưu chỉ huy sứ rất trượng nghĩa định ôm hết toàn bộ tội lỗi.

“Chỉ huy sứ đại nhân ngài không nhúng tay vào?”

“Bọn họ... sẽ không đoán ra được là ta sao?”

Hàn Toại cười ha hả, tùy tiện vạch trần tâm tư nhỏ của Lưu chỉ huy sứ, lão tiếp tục nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Phản thi của Từ Hành viết rất tráng liệt, có thể thấy hắn đã mang lòng muốn chết. Điều hắn cân nhắc, chẳng qua là chuyện sau khi chết... An Nhân công chúa hôm nay xuất giá, thời hạn thi hành án của hắn được kéo dài đến tháng sau, trong vòng một tháng này, ta sẽ cố gắng dùng lợi ích dụ dỗ, ép hắn chủ động nói ra điểm mấu chốt nung chế lưu ly...”

Lão hiểu tính tình của Từ Hành.

Từ Hành tuyệt đối không phải là trung thần nghĩa sĩ cam tâm chịu chết gì.

Cái gọi là phản thi... cùng lắm là một thủ đoạn giúp hắn mưu lợi mà thôi. Chỉ là những chuyện này, lão không cần phải nói hết cho Lưu chỉ huy sứ biết.

“Cũng phải, dù sao cũng không vội lúc này.”

Lưu chỉ huy sứ ngẫm nghĩ lời của Hàn Toại, hiểu ra điểm mấu chốt.

Hàn Toại vốn định để Từ Hành làm một con quỷ phong lưu, giữ lại huyết mạch cho hắn. Mà nay Triệu Vân Nương đã mang thai, một tháng nữa Từ Hành chết, lấy Triệu Vân Nương và đứa bé trong bụng làm thẻ đánh bạc, Từ Hành tuyệt đối sẽ không tử thủ bí mật này đến tận âm tào địa phủ...

Một tháng, gã vẫn có thể đợi được.

“Tuy nhiên, chỉ huy sứ đại nhân, ta còn một chuyện muốn nhờ vả...”

“Con gái ta ở trong cung... khá không được sủng ái, không biết... chỉ huy sứ đại nhân có cách nào không?”

Hàn Toại lại nói sang một chuyện khác.

“Con gái ngươi? Hàn quý phi?”

“Chuyện này đơn giản.”

Lưu chỉ huy sứ vỗ vỗ ngực: “An Nhân công chúa xuất giá Tái Bắc, trở thành con dâu của Trấn Bắc Vương, chuyến đi này, cũng không biết khi nào mới có cơ hội quay lại Thần Kinh, Hàn quý phi ngày thường chẳng phải thích lấy lòng An Nhân công chúa, quan hệ với công chúa không tệ sao, nàng ta ở trong cung hoàn toàn có thể bố trí lại cảnh cũ của công chúa phủ, làm ra tư thế hoài niệm công chúa...”

Gã và Sùng Minh Đế thân thiết như huynh đệ, chỉ cần mở miệng một câu, là có thể ảnh hưởng đến hướng đi trong cung.