Tu Tiên: Ta Có Thể Luân Hồi Trong Chư Thiên
Chương 40. Hy Vọng Thoát Khỏi Thiên Lao
“Từ đại nhân, ngươi cũng không muốn...”
“Để nhi tử trở thành di phúc tử, ngay cả dáng vẻ lúc nó ra đời cũng không nhìn thấy chứ.”
Buổi tối, lúc đêm khuya thanh vắng, Điền thông phán đi tới hàng rào sắt liền kề giữa hai phòng giam, hắn thấy Từ Hành đang ngồi xếp bằng đả tọa, vận chuyển nội công, chân mày khẽ nhướng lên, nói ra một tràng như vậy.
Nghe vậy.
Từ Hành mở mắt, ánh mắt dò xét Điền thông phán.
Hắn không vội mở miệng.
Lúc Điền thông phán mới vào ngục, hắn còn chưa nhận ra sự bất thường của Điền thông phán. Thế nhưng lúc hắn chia thịt cho Điền thông phán, lại chú ý tới bàn tay của Điền thông phán, cùng với tướng ăn của Điền thông phán.
Thế là hắn đối với thân phận của Điền thông phán, có thêm vài phần nghi ngờ.
Bàn tay của người đọc sách và bàn tay của người bình thường có sự khác biệt rất lớn, bởi vì quanh năm cầm bút, trên tay sẽ lưu lại một chút vết chai.
Những vết chai này, trên tay Điền thông phán có, nhưng lại nhiều hơn người bình thường một chút vết chai khác.
Thứ hai, tướng ăn của người làm văn quan bình thường đều khá nho nhã.
Mà Điền thông phán ăn uống, một là chậm, hai là không có nghi thái.
Đói bụng, vứt bỏ lễ nghi ăn uống cũng không có gì.
Nhưng ăn chậm, lại không màng nghi thái, vậy thì có vấn đề rồi.
Đương nhiên, chỉ dựa vào điều này, Từ Hành vẫn khó mà xác định thân phận Điền thông phán có đáng ngờ hay không. Chủ yếu là hôm nay sau khi hắn làm xong nghĩa cử, ánh mắt của Điền thông phán liên tục ném về phía hắn.
“Từ đại nhân...”
“Ngươi có tài kinh thiên vĩ địa, lẽ nào lại cam tâm tình nguyện ở lại thiên lao chờ chết sao?”
Điền thông phán lại nói.
Dứt lời.
Sắc mặt căng thẳng của Từ Hành khẽ động dung.
“Quả nhiên!”
“Điệu Thiên Vương nói đúng, người đọc sách đều là kẻ có hoài bão lớn.”
Thấy vậy, trong lòng Điền thông phán chợt vui vẻ, hắn nhanh nhảu nói: “Tứ Minh Sơn chúng ta chính là thiếu anh tài như Từ đại nhân, chỉ cần Từ đại nhân gật đầu, nguyện ý gia nhập Tứ Minh Sơn, Điệu Thiên Vương đã nói, từ nay về sau, địa vị của Từ đại nhân chỉ dưới y, ngang hàng với Uy Thiên Vương, Khôn Thiên Vương.”
Với địa vị của hắn, còn chưa có tư cách úp mở.
Trình bày lợi hại, dụ dỗ Từ Hành gia nhập sơn trại Tứ Minh Sơn, chính là nhiệm vụ của hắn.
Lựa chọn cụ thể, là để Từ Hành tự mình đi chọn.
Nếu nguyện ý, Tứ Minh Sơn bọn họ sẽ bỏ ra cái giá lớn cứu Từ Hành ra ngoài. Nếu không nguyện ý, Tứ Minh Sơn bọn họ liền im hơi lặng tiếng, tìm kiếm nhân tài thích hợp làm quân sư khác.
Bằng không, vất vả liều mạng cứu Từ Hành ra khỏi thiên lao.
Lại cứu một kẻ thân tại Tào doanh tâm tại Hán.
Chẳng phải là khiến sơn trại Tứ Minh Sơn được không bù mất sao.
“Từ Hành chẳng qua chỉ là một tên tiểu tốt vô danh, thanh danh không ra khỏi Thần Kinh, các ngươi làm sao biết ta?”
“Còn tốn một phen trắc trở, đưa ngươi vào đây?”
Từ Hành nhướng mày, lật ngược thế cờ.
Hắn cũng không phải là tên ngốc nghếch, tùy tiện liền tin lời quỷ quái người khác nói.
Phải dò rõ thực hư trước, mới tiện tiếp tục hạ cờ.
“Bài thơ phản nghịch của Từ đại nhân!”
“Bài thơ phản nghịch của Từ đại nhân đã truyền khắp sơn trại Tứ Minh Sơn...”
Điền thông phán vội vàng đáp.
“Trò cười!”
“Bài thơ kia cũng không phải là thơ phản nghịch gì, bọn ngươi không thông văn mặc, vậy mà lại cho rằng bài thơ đó là thơ phản nghịch? Thứ hai, lúc bản quan viết bài thơ đó, vẫn là năm ngày trước, cho dù dùng bồ câu đưa thư, cũng không truyền tới Tứ Minh Sơn được...”
Từ Hành hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói.
Tứ Minh Sơn nằm ở Giang Nam Tây Đạo, cách Thần Kinh xa mấy ngàn dặm.
Thời gian năm ngày, bài thơ phản nghịch căn bản không đến được Tứ Minh Sơn.
Cho nên, Điền thông phán là đang cố ý lừa gạt hắn.
Cái gì mà trên dưới Tứ Minh Sơn đều biết bài thơ phản nghịch của hắn, căn bản chính là lời lẽ dỗ dành hắn.
Nếu hắn thật sự tin, chắc chắn sẽ bị Điền thông phán coi thường.
“Từ đại nhân nói đúng.”
“Đây là tiểu nhân vì muốn kiếm công lao nên cố ý nói dối, đáng phạt.”
Điền thông phán cười ngượng ngùng, tiếp tục khuyên nhủ: “Tiểu nhân liền nói thật vậy, Khôn Thiên Vương bị Điệu Thiên Vương chúng ta phái tới Thần Kinh, một mục đích là thám thính tình báo Thần Kinh, một mục đích khác chính là mời một văn nhân có tài hoa đến sơn trại chúng ta làm quân sư...”
“Thần Kinh chính là vùng đất vật hoa thiên bảo, tinh anh đều tụ tập tại đây...”
“Khôn Thiên Vương tình cờ có được thi từ do Từ đại nhân sáng tác, vì vậy phái tiểu nhân mạo xưng phạm quan, trà trộn vào thiên lao.”
Lời này của hắn, so với lúc nãy, đã có thành ý hơn rất nhiều.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Từ Hành, lời Điền thông phán nói lúc trước, chỉ là lời thăm dò hắn.
“Ngươi làm sao mạo xưng phạm quan trà trộn vào thiên lao được?”
Từ Hành tránh nặng tìm nhẹ, không nhắc tới chuyện lên núi nhập bọn, mà là chuyển đề tài, nói tới thủ đoạn Điền thông phán trà trộn vào thiên lao.
Điền thông phán cũng có ý lôi kéo Từ Hành, như thực nói: “Chuyện này cũng không có gì khó, nay thời cuộc thiên hạ hỗn loạn, trước khi chúng ta tới Thần Kinh, ở trên đường đã giết quan binh áp giải Điền thông phán vào kinh, lấy được sắc điệp và cáo thân của Điền thông phán, sau đó lại để Quỷ Nhất Thủ giúp ta dịch dung, liền dễ dàng trà trộn vào thiên lao rồi.”
“Làm quan, sẽ có người nghiêm túc tra xét.”
“Nhưng, làm phạm quan, ai lại đi nghiêm túc kiểm tra?”
Hắn cười hì hì nói.
Từ Hành bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu.
Mạo xưng phạm quan, quả thực dễ dàng hơn mạo xưng quan viên nhậm chức rất nhiều.
Thời cổ đại không phải không có kẻ mạo xưng quan viên nhậm chức, ví như thời Càn Long triều Thanh, có một người tên Tiền Bỉnh mạo xưng quyên quan, lừa trên gạt dưới, quan viên các tỉnh đều không tra ra hắn là hàng giả.
Mãi cho đến khi lừa gạt tới chỗ huyện lệnh Tiền Đường, mới bị vạch trần.
Mà phạm quan, ai rảnh rỗi đi kiểm tra phạm quan vào ngục.
“Xem ra...”
“Khôn Thiên Vương của sơn trại Tứ Minh Sơn tìm tới ta, có thể là hiệu quả của Mệnh cách “Nghĩa Tặc”.”
Từ Hành thầm nghĩ.
Mệnh cách “Nghĩa Tặc” giúp hắn được đại vận ưu ái.
Có đại vận, tất cả những chuyện này đều là nước chảy thành sông.
“Từ đại nhân, ngươi chỉ cần nguyện ý nhập bọn lên núi...”