Nhưng Biên Học Đạo thì khác. Hắn đã làm việc ở tòa soạn gần 10 năm, mỗi ngày đều tiếp xúc với chính sách, xã luận, các hiện tượng xã hội và những bài phân tích chuyên sâu. Hắn không thể viết được những bài văn trữ tình bay bổng, nhưng viết một bài tiểu luận sắc bén thì lại chẳng thành vấn đề. Mở bài, Biên Học Đạo nêu ra ví dụ về những người nông dân Đức bán bí ngô theo kiểu "không người thu ngân" và những tài xế Đức "tự phục vụ" đổ xăng rồi tự giác trả tiền. Sau đó, hắn đưa ra một định nghĩa: Lòng thành tín đặt nền móng vững chắc cho một xã hội vận hành hiệu quả.
Sau khi nói về giá trị của lòng thành tín, hắn tiếp tục đặt ra một giả thiết: Nếu một xã hội thiếu vắng sự tin tưởng rộng khắp thì sẽ ra sao? Biên Học Đạo liền nêu ra không ít những ví dụ tiêu cực do sự thiếu hụt lòng tin gây ra trong xã hội 10 năm sau. Tiếp đó, Biên Học Đạo chỉ ra những chủ thể cần có lòng thành tín: lĩnh vực kinh tế, đời sống chính trị, và cả các mối quan hệ cá nhân. Tuy nhiên, chỉ dựa vào đạo đức và lương tri của mỗi cá nhân để chống đỡ cho sự vận hành của cả một xã hội là điều không thể.
Vậy phải làm thế nào? Biên Học Đạo viết tiếp: Phải thượng tôn pháp luật, mới có thể giữ gìn tín nghĩa. Chính phủ giữ chữ tín, mới có thể kéo theo người dân giữ chữ tín. Trong việc xây dựng lòng tin, chính phủ phải là người đi đầu làm gương. Đồng thời, thành tín là một biểu hiện của văn minh xã hội, mà văn minh chỉ có thể nảy mầm từ một hệ thống thể chế hoàn thiện. Do đó, cần phải áp dụng hệ thống tín nhiệm, xây dựng một cơ chế xử phạt hiệu quả và hoàn chỉnh đối với các hành vi thất tín.
Cuối cùng, thông qua tuyên truyền và giáo dục, để quan niệm về lòng thành tín ăn sâu vào lòng người, hình thành nên một nếp sống xã hội "lấy thành thực, giữ chữ tín làm vinh, lấy thấy lợi quên nghĩa làm nhục", khiến toàn xã hội tự giác xem thành tín là quy tắc cơ bản trong giao tiếp giữa người với người, trong kinh doanh thương mại và trong hoạt động của chính phủ.
Biên Học Đạo hoàn thành toàn bộ bài thi chỉ trong 1 tiếng rưỡi. Hắn không nộp bài sớm mà kiểm tra lại từ đầu đến cuối một lần nữa, dùng bút chì ghi lại đáp án các câu trắc nghiệm lên chiếc túi đựng bút trong suốt của mình, sau đó ngồi lặng lẽ trong phòng thi để dưỡng thần, chờ cho đến khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên.
Buổi trưa về nhà ngủ một giấc, đến chiều, Biên Học Đạo với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh ngồi trong phòng thi chờ phát đề môn Toán. Đây quả là một buổi chiều tẻ nhạt và đầy dằn vặt. Dù Biên Học Đạo có nhắm mắt cũng thuộc làu làu một vài công thức, nhưng công thức là công thức, còn bài tập lại là chuyện khác. Khi nhìn thấy đề thi Toán, đầu óc Biên Học Đạo liền "ong" lên một tiếng. Hắn lướt từ câu đầu tiên đến câu cuối cùng, nào là tập hợp, nào là hàm số ngược, rồi thì tìm khoảng giá trị, tâm sai, hàm số tuần hoàn... Đề thì quen mặt hắn, chứ hắn thì chẳng quen mặt đề, không một câu nào biết làm. Biên Học Đạo của năm 2001 có lẽ còn biết làm một chút, chứ Biên Học Đạo của năm 2014 thì hoàn toàn mù tịt.
Đây là lúc bản lĩnh của một người đàn ông trưởng thành được thể hiện. Học sinh ban xã hội thi Toán, những kẻ dốt Toán không phải là ít, nhưng bình tĩnh được như Biên Học Đạo thì lại chẳng có mấy ai. Hắn ung dung bày giấy nháp ra, ra vẻ tính toán viết vẽ lên trên. Cứ xem đề một lúc, rồi lại hí hoáy vài nét trên giấy nháp, suốt hơn 1 tiếng đồng hồ không hề ngẩng đầu nhìn giám thị lấy một lần, trông ra dáng một người đang hoàn toàn kiểm soát được nhịp độ làm bài. Nếu chỉ nhìn vào biểu hiện bên ngoài, không ai có thể nhận ra Biên Học Đạo chẳng biết làm một câu nào.
Trong lúc Biên Học Đạo đang viết những công thức mà có lẽ cả người ngoài hành tinh cũng không hiểu nổi lên giấy nháp, ánh mắt của hai vị giám thị đã ăn ý bao quát toàn bộ phòng thi. Sau một hồi quan sát, vài thí sinh mới thi được 30 phút đã mặt mày tái mét, mồ hôi túa ra sau gáy, ngồi thừ người ra nhìn đề mà không viết được chữ nào, đã bị liệt vào danh sách đối tượng cần theo dõi đặc biệt. Biên Học Đạo và Chu Hàng đều không nằm trong số đó.
Chiều hôm ấy, Biên Học Đạo không giải được một bài toán nào, nhưng lại cảm thấy mệt hơn cả 3 buổi thi Ngữ văn cộng lại. Chỉ còn 40 phút nữa là hết giờ, mà Chu Hàng vẫn đang cắm cúi làm bài. Biên Học Đạo tiếp tục giả vờ giải đề. Khi còn 30 phút, một giám thị lên tiếng nhắc nhở một thí sinh chú ý giữ trật tự. Khi chỉ còn lại 20 phút, Chu Hàng khẽ đá nhẹ vào chân ghế hai lần. Tín hiệu đây rồi! Biên Học Đạo thầm giật mình, tinh thần lập tức căng ra như dây đàn.
Nhìn bề ngoài, Chu Hàng vẫn đang mải mê tính toán trên giấy nháp, chẳng ai để ý đến bàn tay trái của cậu đang xoay một cây bút chì 2B. Thực tế, cậu xoay rất chậm, chẳng hề ra vẻ ta đây hay màu mè như mấy thí sinh khác trong phòng. Càng không một ai phát hiện ra rằng, mỗi lần đầu bút chì trong tay Chu Hàng chuyển động, hướng nó chỉ lên trên, xuống dưới, sang trái, hay sang phải đều không giống nhau. Biên Học Đạo vẫn giữ vẻ mặt không đổi, lặng lẽ ghi lại 12 chữ số Ả Rập lên giấy nháp của mình. Tất cả các con số đều nằm trong khoảng từ 1 đến 4.
Sau khi chép 12 con số này vào chiếc túi đựng bút trong suốt, Biên Học Đạo bắt đầu ngồi chờ tiếng chuông nộp bài. Hắn biết, dù thế nào đi nữa mình cũng không thể nộp bài sớm. Lỡ như một trong hai giám thị là giáo viên dạy Toán, chỉ cần liếc qua bài thi của hắn, sẽ phát hiện ra phần tự luận của hắn toàn viết linh tinh, trong khi phần trắc nghiệm lại có tỷ lệ chính xác cực cao. Chuyện này chẳng khác nào đang chế nhạo hai vị giám thị là những kẻ có mắt như mù. Biên Học Đạo cảm nhận được Chu Hàng lại đá vào ghế hai lần nữa. Sau đó, hắn thấy Chu Hàng ở phía trước dường như đang điều chỉnh lại tờ giấy nháp, một góc nhỏ của tờ giấy được đặt ngay dưới khuỷu tay trái của cậu. Biên Học Đạo nhìn thấy trên đó có mấy con số được viết bằng bút chì...
[[END_FILE_3]]]
Nộp xong bài thi môn Toán, kỳ thi đại học của Biên Học Đạo xem như đã hạ màn mà không có bất kỳ sự cố nào. Về đến nhà, thấy con trai mang vẻ mặt nhẹ nhõm bước vào cửa, tâm trạng của bố mẹ Biên cũng vơi bớt đi bao phần lo lắng. Ăn cơm tối xong, Biên Học Đạo đi dạo một vòng quanh khu nhà, sau đó dựa theo những phần trọng điểm đã đánh dấu, lật giở lại sách giáo khoa của ba môn xã hội tổng hợp một lượt. Chưa đến 10 giờ tối, hắn đã lên giường đi ngủ.
Sáng ngày 8 tháng 7 thi môn khoa học xã hội tổng hợp, buổi chiều thi Tiếng Anh. Môn khoa học xã hội tổng hợp, Biên Học Đạo làm bài khá ổn. Nhưng đến buổi chiều thi Tiếng Anh, hắn mới nhận ra mình đã đánh giá quá cao trình độ của bản thân. May mà nhờ xem quá nhiều phim Mỹ và phim không lồng tiếng, lại hay nghe nhạc tiếng Anh, nên cảm thụ ngôn ngữ của hắn vẫn khá tốt. Từ phần nghe, trắc nghiệm, điền từ vào đoạn văn cho đến đọc hiểu, hắn cứ thế làm một mạch mà không tốn quá nhiều thời gian. Riêng phần viết luận, hắn đã có sự chuẩn bị từ trước, sớm tìm một bài văn mẫu gần như tương tự và học thuộc làu làu.