Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lời này vừa nói ra, đám học sinh vốn đang ùa về phía Nguyên Thạch Điện lập tức khựng bước.
“Cái gì? Diệp Bình An? Vẫn còn sống? Hắn không phải là đã chết ở Kiếm Sơn rồi sao?”
“Sao lại xuất hiện ở đây?”
“Mẹ kiếp, đúng là Diệp Bình An và Thẩm Ngưng Sương hai người này thật, rõ ràng ngay cả trưởng lão cũng tuyên bố bọn họ không thể nào sống sót dưới băng phong kiếm ý cỡ đó cơ mà.”
Diệp Kỳ An nhìn tên lão sinh Nội viện trước mắt đang điên cuồng xin lỗi mình, cũng không so đo làm gì.
“Đi thôi.” Diệp Kỳ An nhẹ giọng nói, ngay sau đó cùng Thẩm Ngưng Sương sóng vai bước vào Nguyên Thạch Điện.
Hiện tại hai người đều là đệ tử tân sinh Nội viện, chỉ có thể nhận được năm mươi viên Trung Phẩm Nguyên Thạch.
Nhưng chỉ cần ngươi tiến vào bài vị chiến Cường Bảng đoạt được thứ hạng, số Nguyên Thạch ngươi có thể nhận mỗi tháng sẽ tăng lên.
Sau khi nhận xong Nguyên Thạch, hai người sóng vai trở về ngọn núi tu luyện của Diệp Kỳ An.
“Nguyên Thạch này đối với ta vô dụng, cầm lấy đi.” Thẩm Ngưng Sương ngồi trên chiếc ghế xích đu tinh xảo, nhẹ giọng nói.
Diệp Kỳ An cũng không khách sáo với nàng, chút Nguyên Thạch này trong mắt nàng thực sự chẳng đáng là bao, có khi ngay cả tiền tiêu vặt cũng không tính.
Nhưng hắn bây giờ lại nghèo rớt mồng tơi a, cộng thêm một trăm Thượng Phẩm Nguyên Thạch mà Kiếm Sơn trưởng lão thưởng cho hắn vì đã lên đỉnh núi, vẫn là rất nghèo a.
Sau đó Diệp Kỳ An và Thẩm Ngưng Sương dùng xong bữa tối liền bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện.
Mà Thẩm Ngưng Sương thì vô cùng ăn ý vung tay tạo ra một đạo kết giới, che chắn khí tức của ngọn núi này.
Nhìn Diệp Kỳ An toàn tâm toàn ý lao vào tu luyện, nàng khẽ lắc đầu:
“Đúng là một tên điên tu luyện.”
Nàng vẫn như cũ ngồi ở hậu viện trong phòng pha trà thưởng thức, đôi mắt đẹp ẩn dưới lớp mạng che mặt ung dung ngẩng lên nhìn bầu trời sao, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Hoa đào ở hậu viện nương theo gió bay lả tả rơi xuống xung quanh nàng, tựa như trích tiên nhân hạ phàm.
Lúc này, Diệp Kỳ An không ngừng hấp thu thiên địa nguyên khí xung quanh, chưa tới một lát đã tiêu hao sạch sẽ hàng trăm viên Trung Phẩm Nguyên Thạch vừa nhận được.
Mặc dù Diệp Kỳ An biết lượng Nguyên Thạch cần thiết cho việc tu luyện của mình là vô cùng lớn, nhưng cũng bị dọa cho giật mình.
Thế này đâu chỉ là nhiều a? Đây quả thực là phá gia chi tử a.
Mới chưa tới một canh giờ đã tiêu hao một trăm viên Trung Phẩm Nguyên Thạch, số lượng này tương đương với Nguyên Thạch cần thiết trong hai tháng của những đệ tử tân sinh khác rồi.
Nhưng bù lại, Nguyên Thạch cần thiết càng nhiều, mức độ hùng hậu của nguyên khí trong cơ thể Diệp Kỳ An cũng mạnh hơn người khác rất nhiều.
Nếu như mức độ nguyên khí trong cơ thể người khác được ví như một hồ nước, thì hắn giống như cả một đại dương.
Chiến đấu giữa các tu sĩ thường được quyết định bởi rất nhiều yếu tố: thiên phú, công pháp, kiếm pháp, kiếm ý, mức độ hùng hậu của nguyên khí.
Mà muốn chống đỡ được sức mạnh cơ bản để thôi động những thứ phía trước thì phải dựa vào nguyên khí để thi hành.
Có thể thấy nguyên khí hùng hậu quan trọng đến mức nào đối với một tu sĩ.
Tu luyện chừng ba canh giờ, Diệp Kỳ An mới tỉnh lại từ trạng thái tu luyện.
Hắn thở hắt ra một ngụm trọc khí, lẩm bẩm tự ngữ:
“Tiêu hao một trăm viên Trung Phẩm Nguyên Thạch, cuối cùng cũng củng cố xong cảnh giới.”
Địa Nguyên Cảnh hậu kỳ, dựa theo sức chiến đấu hiện tại của hắn, đối chiến với Nguyên Đan Cảnh sơ kỳ hẳn là chuyện dễ như trở bàn tay, cho dù là Nguyên Đan Cảnh trung kỳ cũng có sức đánh một trận.
Thậm chí... bộc lộ một vài con bài tẩy còn có thể chém giết.
“Xem ra có vẻ không tồi.” Giọng nói êm tai của Thẩm Ngưng Sương chậm rãi vang lên.
Diệp Kỳ An cười một tiếng bước tới trước mặt nàng, rất tự nhiên rót một chén trà uống.
“Thỉnh thoảng nếm thử trà của nàng cũng không tồi.”
“Nhưng vẫn là rượu của ta ngon hơn.”
Thẩm Ngưng Sương đối với sự không khách sáo của tên này đã thành thói quen, cũng chỉ có hắn mới dám trắng trợn uống trà của nàng như vậy, đổi lại là người khác thử xem?
Đột nhiên.
Thẩm Ngưng Sương cảm nhận được có hai bóng người đang nhanh chóng tiến lại gần, khí tức còn khá quen thuộc.
“Có người tới.”
“Hẳn là hai người bạn kia của ngươi.”
Hai người đang nói chuyện, hai bóng người đã lặng lẽ xuất hiện.
Diệp Kỳ An nhìn thấy hai người cũng không có gì bất ngờ.
“Diệp huynh, hahaha, ta biết ngay là huynh chắc chắn không sao mà.” Tô Dã - tên lắm mồm này lên tiếng trước.
“Chỉ là may mắn thôi.”
Lăng Khinh Yên thấy Diệp Kỳ An thực sự bình an vô sự trở về, tảng đá đè nặng trong lòng cũng được buông xuống.
“Diệp Bình An, ngươi không sao thực sự quá tốt rồi.”
Hắn nhìn về phía Lăng Khinh Yên, hôm nay nàng mặc một bộ trường cữu màu xanh ôm sát, trên khuôn mặt tinh xảo điểm xuyết lớp trang điểm nhẹ, trông vô cùng duyên dáng yêu kiều.
“Để các ngươi lo lắng rồi.” Diệp Kỳ An cười nói, ngay sau đó phát hiện khí tức của Lăng Khinh Yên dường như không giống trước.
“Ngươi đột phá rồi?”
Khóe miệng Lăng Khinh Yên mím lại gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Ừm, vừa mới đột phá, cùng Tô Dã nghe được tin tức ngươi an toàn trở về liền lập tức chạy tới đây.”
Đôi mắt đẹp của nàng nhìn sâu vào Diệp Kỳ An, thần sắc lóe lên một tia phức tạp, ngay sau đó cười nói:
“Nếu ngươi đã bình an trở về, vậy ta về trước đây.”
Diệp Kỳ An nghe xong vốn còn định cùng hai người ngồi xuống hâm nóng rượu hàn huyên một lát, ni tử này cũng không biết bị làm sao nữa.
“Cũng được.”
Lăng Khinh Yên nghe vậy thân thể mềm mại khẽ run lên, dường như có tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên, ngay sau đó nàng xoay người rời đi.
Lúc này, Tô Dã bước lên nói:
“Khụ khụ, huynh có phải cũng nhìn ra sự khác thường của nàng ấy không?”
“Ừm, đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Dã lườm Diệp Kỳ An một cái, tên này đúng là một kẻ cuồng tu luyện, người sáng mắt đều nhìn ra người ta có ý với huynh, chỉ có người trong cuộc là huynh không biết?
“Trong mấy ngày huynh bị nhốt ở Kiếm Sơn, Chu Kình Thương đã tỉnh lại, nghe được tin huynh chết vui mừng khôn xiết, liền đẩy nhanh hôn ước với Khinh Yên.”
“Ngày giờ đã định vào ba ngày sau.”
“Nhưng đây cũng là quyết sách bất đắc dĩ của Lăng gia rồi.”
“Lăng gia hiện nay ở Yến Quy Thành đã như mặt trời lặn núi, một vị lão tổ trong gia tộc bọn họ nghe nói ra ngoài du lịch bị kẻ thù nhắm trúng đánh lén trọng thương.”
“Mà đấu tranh giữa các thế gia ở Yến Quy Thành lại đặc biệt kịch liệt, đã có không ít nhị lưu thế gia thực lực cường hãn rục rịch ngóc đầu dậy, muốn liên hợp với các thế gia khác một mẻ nuốt trọn Lăng gia.”
“Bất đắc dĩ, chỉ có thể liên hôn với Chu gia.”
Diệp Kỳ An nghe xong hai mắt híp lại, Chu gia...
“Kẻ mạnh nhất Chu gia là ai?”
Tô Dã nghe vậy, lập tức cảnh giác hỏi.
“Diệp huynh, huynh hỏi cái này làm gì? Ta khuyên huynh đừng có làm bậy a.”