Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

PG bia vốn dĩ không thuộc nhân sự quản lý của hộp đêm. Họ thường do các hãng bia trực tiếp thuê hoặc do má mì dẫn mối tới. Những cô gái do hãng thuê chủ yếu chỉ bán bia để ăn tiền hoa hồng. Còn dàn PG do má mì dẫn dắt thì chuyên phục vụ những giao dịch mờ ám không mấy đứng đắn.

Lâm Thiên Hoa móc ra một chiếc thẻ sim mới nhét vào điện thoại. Đây là sim anh vừa mua, vì lo sợ sim cũ sẽ bị kẻ khác định vị theo dõi. Thời đó mua sim điện thoại chẳng cần giấy tờ tùy thân gì, chỉ cần ném mười tệ ra sạp lề đường là có ngay một cái.

Anh bấm số gọi cho Trần Hồng. Chuông reo vài tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy, nghe giọng ngái ngủ chắc mẩm cô vừa mới tỉnh giấc.

"Xin chào, ai vậy?" Trần Hồng ngái ngủ hỏi.

Lâm Thiên Hoa đáp nhanh: "Là anh đây."

Nghe tiếng anh, Trần Hồng tức thì tỉnh ngủ hẳn. Cô sốt sắng hỏi: "Anh đã rời khỏi thành phố Cáp Bắc rồi chứ?"

Quen biết Trần Hồng hơn hai năm, anh khá hiểu tính cô và tin chắc cô sẽ không bao giờ bán đứng mình, thế nên anh quyết định nói thật: "Anh vẫn đang ở Cáp Bắc."

Trần Hồng nghe xong liền trách móc cự nự: "Cáp Bắc bây giờ đang loạn như cái nồi cám heo, sao anh vẫn còn lì lợm ở đây. Bọn băng Độc Xà mà phát hiện ra, tụi nó tuyệt đối không để yên cho anh đâu."

Lâm Thiên Hoa lảng tránh sự lo lắng của cô, tò mò hỏi: "Anh nghe giang hồ đồn dạo này hoàn cảnh của băng Hoa Thanh có vẻ thê thảm lắm phải không."

Trần Hồng thở dài: "Đúng vậy, đêm qua băng Lưỡi Búa đột nhiên t ông ấy tiến công càn quét các tụ điểm của Hoa Thanh. Thiên gia cũng bị ám toán, nghe đâu hiện tại vẫn đang nằm phòng cấp cứu giành giật mạng sống."

"Anh nghe em đi, nhân lúc Cáp Bắc đang rối ren thế này, anh mau chóng rời khỏi đây đi."

Anh không bận tâm lắm đến chuyện đó, đổi chủ đề: "Đúng rồi, lần này anh gọi là muốn hỏi thăm em về một người."

Trần Hồng ngơ ngác: "Ai vậy?"

"Em có biết Diêm Tuệ không? Trước đây cô ta từng làm PG bia ở hộp đêm mình, sau đó cặp kè với một anh bạn trai bán mỹ phẩm ở trung tâm thương mại."

Nghe Lâm Thiên Hoa hỏi, giọng Trần Hồng bỗng chua loét: "Anh tò mò về cô ta làm cái gì?"

Liễu Bạch trong đầu anh liền buông lời trêu chọc: "Thằng ranh mày đào hoa ra phết, tiếc là mày lại mang máu biến thái, haiz, tội nghiệp cô gái người ta."

Lâm Thiên Hoa suýt nữa thì sặc nước bọt. Anh bơ luôn lời Liễu Bạch, đáp lại Trần Hồng: "Là một người bạn của anh muốn tìm cô ta."

Giọng Trần Hồng lúc này mới dịu lại đôi chút: "Cô ta trước đây là người do em dẫn dắt, nhưng dạo trước tự dưng thông báo nghỉ việc."

"Nghỉ việc?" Lâm Thiên Hoa nhíu mày, càng thêm củng cố suy đoán trong đầu.

"Đúng thế, hôm đến tìm em chốt lương, cô ta đắp hàng hiệu dát đầy người, nguyên cái túi xách đã ngót nghét hơn năm vạn tệ rồi."

Hà Phi đứng cạnh nghe được, kích động phản bác: "Không thể nào, Diêm Tuệ là người cực kỳ tiết kiệm, đồ mỹ phẩm cô ấy xài toàn canh me lúc trung tâm thương mại xả hàng giảm giá thôi."

Lâm Thiên Hoa cười khẩy mỉa mai: "Đó là vì trước kia cô ta không có tiền."

Đầu dây bên kia, Trần Hồng ngạc nhiên: "Anh đang nói chuyện với ai vậy?"

Lâm Thiên Hoa chần chừ giây lát rồi nói: "Anh nói ra em đừng sợ nhé, ban nãy là anh đang nói chuyện với bạn trai của Diêm Tuệ, Hà Phi."

Trần Hồng thốt lên kinh ngạc: "Hà Phi? Chuyện viển vông, em nghe dân tình đồn anh ta uống nhầm thuốc trừ sâu chết ngắc rồi mà?"

Lâm Thiên Hoa cười nhạt: "Chuẩn rồi, thế nên anh mới bảo anh đang nói chuyện với ma."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi. Vốn dĩ anh tưởng Trần Hồng sẽ cho rằng anh đang nói nhảm, nào ngờ cô thế mà lại tin lời anh.

Cô nói: "Anh nói với người bạn Hà Phi đó từ bỏ ý định đi. Lần cuối cùng em gặp, em thấy Diêm Tuệ leo lên xe của một gã đàn ông."

"Gã đó em biết mặt, trước đây nhẵn mặt ở hộp đêm mình, làm giám đốc công ty bảo hiểm. Giữa gã và Diêm Tuệ từng có mối quan hệ mờ ám không rõ ràng."

Hà Phi nghe xong hai mắt trợn ngược. Nét mặt gã trở nên vặn vẹo gớm ghiếc, phẫn nộ gào thét: "Không thể nào!"

Chỉ thấy oán khí trên người Hà Phi không ngừng trướng phình, lớp sương đen bao bọc quanh gã cuồn cuộn sôi sục hệt như ngọn lửa bùng cháy.

Lâm Thiên Hoa thấy vậy thì chép miệng tiếc rẻ: "Giá mà gã này là nữ quỷ thì tốt biết mấy," anh nhìn đám oán khí thèm thuồng.

Liễu Bạch hùa theo đùa cợt: "Ma nam thì đã sao? Tắt đèn đi rồi thì quan tâm quái gì nam hay nữ, quất tới bến đi."

Lâm Thiên Hoa cạn lời, đảo mắt bó tay toàn tập.

Sau khi hỏi xin Trần Hồng tên công ty bảo hiểm của gã giám đốc, anh tán gẫu thêm vài câu rồi cúp máy.

Anh nhìn Hà Phi: "Anh suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc có muốn đi tìm bạn gái không, kết quả e là sẽ đập nát ảo mộng của anh đấy."