Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phụt ——

Một luồng máu tươi bắn tóe lên mặt tuyết. Ngay lúc Lâm Thiên Hoa muốn rút dao ra, phát hiện con dao phay thế mà lại bị kẹt vào trong khe xương của tên tóc vàng.

Lúc này, một tên đàn em của Bò Cạp xông lên chém một nhát vào cánh tay của Lâm Thiên Hoa. Máu tươi lập tức tuôn ra. Nhát dao đó suýt chút nữa đã chém đứt cánh tay của Lâm Thiên Hoa. Lâm Thiên Hoa cắn chặt răng, lúc này mới không kêu ra tiếng. Anh nhấc chân hung hăng đạp vào đầu tên tóc vàng.

Chỉ nghe thấy một tràng âm thanh ma sát chói tai vang lên. Con dao phay của Lâm Thiên Hoa cuối cùng cũng được rút ra khỏi khe xương của tên tóc vàng. Nhìn lại thì đầu của tên tóc vàng đã gục sang một bên, trên cổ chỉ còn dính một lớp da thịt. Máu tươi như suối phun trào ra từ cổ.

Lâm Thiên Hoa cắn răng chịu đựng cơn đau dữ dội trên cánh tay, cầm dao phay chém về phía đàn em của Bò Cạp. Đao Sẹo từng dạy anh. Lúc đánh nhau hội đồng nếu đối phương đông người, thì cứ tóm lấy một tên mà đánh chết bỏ.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lâm Thiên Hoa bỗng nhiên nhìn về phía Bò Cạp đang đứng ở đầu hẻm. Anh chém mạnh một nhát vào ngực một tên lưu manh, sau đó cơ thể bỗng nhiên phát lực, lao về phía Bò Cạp.

Cân nặng của Bò Cạp gần ba trăm cân, chiều cao chỉ ngoài một mét bảy. Cả người đầy thịt mỡ. Vừa nãy vì đuổi theo Lâm Thiên Hoa mà gã mệt đến mức thở hổn hển, suýt chút nữa thì tắt thở. Ngay lúc gã đang há miệng thở dốc, Lâm Thiên Hoa bỗng nhiên xông đến trước mặt, nắm chặt dao phay hung hăng chém về phía đầu gã.

Bò Cạp có thể ngồi lên vị trí đường chủ của băng Độc Xà, đương nhiên cũng có chút bản lĩnh. Gã vội nghiêng người sang một bên, né được con dao phay của Lâm Thiên Hoa. Sau đó Bò Cạp từ phía sau bỗng nhiên rút ra một con dao nhọn hung hăng đâm thẳng vào ngực Lâm Thiên Hoa.

Phụt ——

Lâm Thiên Hoa lập tức cảm thấy ngực truyền đến một cơn đau dữ dội. Anh cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy con dao nhọn đã cắm ngập toàn bộ vào ngực anh. Băng đảng đánh nhau rất ít khi dùng dao nhọn. Dùng dao phay nhiều nhất cũng chỉ có thể làm đối phương bị thương đến xương, còn dao nhọn là thứ lấy mạng người. Bò Cạp rõ ràng là đang muốn giết người.

Lâm Thiên Hoa mặc dù có sự liều lĩnh, nhưng kinh nghiệm đánh nhau của anh quá ít. Cơ thể anh loạng choạng, cảm thấy trước mắt tối sầm. Xung quanh bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh, không một chút ồn ào nào. Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Lâm Thiên Hoa trong lòng đầy không cam tâm nói: "Thế này là sắp chết rồi sao?"

"Ông trời ơi, tao ôm con nhà ông nhảy giếng à? Sao ông lại nhắm vào tao như vậy."

Lâm Thiên Hoa cảm thấy ông trời chính là đang trêu cợt anh. Đứa trẻ khác đều được ở nhà làm nũng với cha mẹ, còn anh thì ở cô nhi viện. Đứa trẻ khác được đi học, anh thì đi làm thuê, cố gắng để bản thân không bị chết đói. Thật vất vả hiện tại mới có một cơ hội để vươn lên, lại bị người ta đâm chết.

Anh không cam tâm! Vô cùng không cam tâm!

Lúc này, một tràng tiếng còi cảnh sát truyền đến. Bò Cạp không muốn chuốc rắc rối, sau khi rút con dao nhọn từ trong ngực Lâm Thiên Hoa ra, dẫn theo đàn em vội vã rời đi.

Cơ thể Lâm Thiên Hoa ngã uỵch xuống mặt tuyết. Ánh mắt nhìn trừng trừng lên bầu trời. Từng bông tuyết từ trên trời rơi xuống, rơi rụng trên mặt anh. Tờ giấy đỏ anh vẫn luôn mang theo trên người rơi xuống bên cạnh. Lâm Thiên Hoa rất muốn biết vì sao cha mẹ anh lại vứt bỏ anh. Mà manh mối duy nhất anh có thể tìm được cha mẹ anh chính là tờ giấy đỏ viết những cái tên kỳ lạ kia.

Máu tươi chảy tới dưới tờ giấy đỏ đó, dần dần thấm ướt tờ giấy. Bỗng nhiên tờ giấy đỏ đó ánh lên tia sáng đỏ quỷ dị. Lâm Thiên Hoa không hề phát hiện ra sự khác thường của tờ giấy đỏ. Ánh mắt anh mơ màng nhìn bầu trời.

"Tao không cam tâm!"

Anh dùng cạn kiệt chút sức lực cuối cùng của cơ thể để hét lớn ra tiếng. Sau đó Lâm Thiên Hoa trước mắt tối sầm, mất đi ý thức. Lúc này, tờ giấy đỏ quỷ dị đó bỗng nhiên biến thành từng sợi tơ máu, chui vào trong vết thương trước ngực Lâm Thiên Hoa.

Tiếp đó một màn quỷ dị đã xảy ra. Chỉ thấy vết thương trên người Lâm Thiên Hoa thế mà lại đang từ từ khép lại.

"Mình đang ở đâu?"

"Mình chết rồi sao?"

"Nơi này là âm tào địa phủ sao?"

Cơ thể Lâm Thiên Hoa lơ lửng trong bóng tối vô tận. Cơ thể anh dường như mất đi cảm giác, ngay cả chớp mắt cũng không chớp được. Lúc này, một giọng nói xa lạ vang lên trong đầu Lâm Thiên Hoa.

"Ngươi chưa chết, nhưng cũng sắp rồi."

Lâm Thiên Hoa nghi hoặc hỏi: "Ông là ai?"

Anh rất muốn xem xem ai đang nói chuyện, nhưng mắt anh không thể chuyển động. Miệng anh cũng không cử động, thế nhưng lại có thể phát ra âm thanh.