Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hiên Viên Thanh Phong ngẩn ngơ thất thần, lơ đãng đưa tay rót cho mình một chén rượu. Rượu vẫn còn ấm và thơm nồng, nàng ngửa đầu uống cạn một hơi.
Nữ nhân không còn trẻ nữa có ánh mắt dịu dàng, cười nói: "Một chén quế tửu vào trong miệng, hai đóa đào hoa nở trên má."
Hiên Viên Thanh Phong bình thản nói: "Đây là thơ cha viết."
Nàng bình tĩnh nói: "Hiên Viên Kính Thành đã nói nhiều như vậy, viết nhiều như vậy, ắt sẽ có vài câu được ghi nhớ. Cổ tịch ghi chép núi Chiêu Dao có nhiều quế cổ, nhưng khi mẫu thân lên núi, đã chẳng còn lại bao nhiêu."
"Trong đó gốc Đường quế kia là già nhất, um tùm nhất, mỗi độ thu về, quế tử rơi như mưa, rực rỡ mà không diễm lệ."
Nàng do dự một chút, rồi chậm rãi nói: "Như cách đối nhân xử thế của Hiên Viên Kính Thành."
Hiên Viên Thanh Phong nắm chặt chén rượu, ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm, cắn răng nức nở: "Bây giờ lại nói tốt cho cha ta, chẳng phải là châm chọc đến cực điểm à?!"
Nàng thản nhiên nói: "Mẫu thân đã từng nói Hiên Viên Kính Thành không tốt à?"
Hiên Viên Thanh Phong cắn rách khóe môi, máu tươi rỉ ra hòa vào chén rượu, giọng run rẩy hỏi: "Mẹ, người từng thích cha chưa, dù chỉ một chút thôi?"
Nàng lắc đầu: "Không biết."
Hiên Viên Thanh Phong cười lạnh liên hồi như phát điên, nói: "Vậy là chưa từng thích qua. Đáng thương cho cha vì người mà đọc sách hai mươi năm, đọc ra một vị Lục Địa Thần Tiên nực cười nhất thiên hạ ngàn năm qua!"
Nàng không phản bác.
Hiên Viên Thanh Phong ném chén rượu, bỗng nhiên đứng dậy, quay lưng về phía nàng, trầm giọng nói: "Mẹ, người yên tâm, cha đã hao phí tâm thần mới tạo nên cục diện hiện tại, Thanh Phong nhất định sẽ liều chết giữ cho Huy Sơn không sụp đổ, để mẹ có một tuổi già an ổn!"
Nàng vẫn không lên tiếng.
Đợi đến khi Hiên Viên Thanh Phong rời khỏi sân, nàng mới chậm rãi đứng dậy, nhấc bầu rượu nóng bỏng tay mà không cảm thấy đau, đi thẳng về phía Đại Tuyết Bình.
Mưa tạnh trời quang, cảnh sắc Đại Tuyết Bình thật dễ chịu.
Nàng đến bên vách núi, nở một nụ cười thê mỹ mà chưa ai từng thấy.
"Kính Thành, không dỗi ngươi nữa."
Nàng tung mình nhảy xuống.
…
Trước khi rời Long Hổ Sơn, Thế tử điện hạ đã để lại bút tích cho đạo quan, tổng cộng ba tấm biển gồm một chính hai phụ, gỗ là gỗ đào già chặt trên núi. Lão thiên sư Triệu Hi Đoàn nhìn mà vui vẻ xoa tay, đứng ở cửa suốt nửa ngày trời. Biển chính đề "Đạo Khế Côn Luân", biển phụ phía đông đề "Tiên Gia Phủ Đệ", phía tây đề "Nạp Giáp Chu Trình". Xét về bút lực, có lẽ không bằng bút tích của những văn hào danh sĩ kiệt xuất nhất các triều đại trong Thiên Sư Phủ ở Long Hổ Sơn, nhưng khí phách này lại chẳng kém chút nào. Thực ra Tiêu Dao Quan nhỏ bé vốn không xứng treo ba tấm biển này, chẳng qua người lần đầu đề bút bằng đại hào viết rất thỏa lòng, lão thiên sư nhìn cũng thuận mắt nên chẳng bận tâm Thiên Sư Phủ có ngấm ngầm chê bai hay không.
Triệu Hi Đoàn toe toét cười nịnh nọt: "Lão tổ tông nói biển hiệu là bộ mặt của gia tộc, chữ viết đẹp mà khí thế yếu thì cũng chỉ là tô điểm môn diện, viết ra được ý cảnh truyền thần mới được coi là chỉ điểm giang sơn. Điện hạ, món quà lớn này không chê vào đâu được, bần đạo chắc chắn tối nay sẽ đến Long Trì trộm một con giao nghê mang đến Huy Sơn. Đúng rồi, điện hạ, thật sự không đến Thiên Sư Phủ uống chén trà, dùng bữa chay sao? Qua cửa mà không vào, truyền ra ngoài thật khó nghe, không phải đạo đãi khách của Long Hổ Sơn chúng ta."
Từ Phượng Niên sắp đến Thanh Long Khê lên thuyền rời khỏi tòa đạo giáo tổ đình này, bên cạnh là đệ đệ Hoàng Man Nhi đang gắng sức nắm chặt ống tay áo. Hắn xoa đầu Từ Long Tượng, lắc đầu nói: "Không đi nữa, nghe nói Đại thiên sư Triệu Đan Bình đã cố ý quay về Long Hổ Sơn, ta sợ đến lúc đó một lời không hợp lại đánh nhau, khiến ngươi khó xử."
Lão thiên sư cảm khái: "Điện hạ quả là người nhân hậu. Tổ sư gia đời thứ tư từng trồng một khu rừng hạt dẻ trên núi, bần đạo không ngờ điện hạ đi vội như vậy, nếu không thì rang ít hạt dẻ mang theo ăn cho vui miệng cũng tốt."
Từ Phượng Niên giũ giũ túi sơn tra do Hoàng Man Nhi hái, cười nói: "Có những thứ này là đủ rồi. Hơn nữa nghe nói khu rừng hạt dẻ này cũng chỉ vài mẫu đất, hằng năm Thiên Sư Phủ đều phải chia cho những hương khách quyền thế và đám quan to quý tộc, người nhà họ Triệu các ngươi còn chẳng được ăn mấy hạt, ta không nên đi khiến người ta ghét."
Lão thiên sư tự giễu: "Nghèo giữa chợ đông không ai hỏi, giàu nơi núi thẳm có họ hàng xa, đạo lý đều là vậy. Long Hổ Sơn này quanh năm người đến kẻ đi, toàn là hạng đến lân la làm quen, nói cho hay là ‘khách đến không tầm thường’, nói khó nghe là nịnh bợ lẫn nhau, vì thế bần đạo thà ở lại trong tiểu đạo quan này cho được thanh tịnh. Lớp hậu bối trong Thiên Sư Phủ ai nấy đều áo xanh áo tía áo vàng, những đạo bào mới tinh đó đẹp thì đẹp thật, nhưng trong mắt bần đạo lại như từng tấm da người. Ài, không nói chuyện này nữa, xúi quẩy. Điện hạ, đi thôi, ta tiễn ngươi lên thuyền."