Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hiện nay Vương Tiên Chi đã rất ít khi giao đấu với người khác. Thế nhân đã không còn hy vọng có người nào có thể đánh bại được vị võ phu tự phụ rằng nếu sinh sớm năm trăm năm có thể cùng Lữ Tổ luận bàn sinh tử này. Tân kiếm thần Đặng Thái A, thanh y Tào Trường Khanh, những nhân vật truyền kỳ này, ở Võ Đế thành cũng chỉ tranh được một kết quả bất bại mà thôi, đã được mọi người tôn lên hàng thiên nhân thần minh. Cao thủ bình thường còn không xứng được diện kiến Vương Tiên Chi, huống hồ muốn Vương lão quái phải dùng cả hai tay để đối địch. Vậy nên với một Vương Tiên Chi lấy sức người để chứng thiên đạo, một khi đã thực sự muốn giết người, dù là Lục Địa Thần Tiên, chỉ cần chưa phi thăng, e rằng trước mặt y cũng khó toàn mạng.
Lão đầu đi tới cổng thành nguy nga. Những người giang hồ cùng vào thành ai nấy đều toát ra phong thái cao nhân vô hạn. Kẻ thì mình râu tóc đỏ, tay sắt gân cuồn cuộn, cảm giác hắt xì một cái cũng có thể thổi bay người khác. Người thì trác việt bất quần, thân mang thần binh lợi khí, dường như đánh một cái rắm cũng có thể khiến cả giang hồ phải khen là thơm.
Lão đầu và một con ngựa còm, cả hai đều đói meo râu, trông thật thảm hại. Mấu chốt là lão đầu này trước khi vào thành, còn cố ý đi chậm lại, nhường cho một vị nữ hiệp trẻ tuổi mặc hoa phục tay áo rộng đi trước. Vừa nhìn chằm chằm vào cặp mông đầy đặn cong vút của nàng lúc lắc theo từng bước chân, vừa lôi ra một chiếc lược ngà voi, chải mái tóc bạc trắng rối bù như ổ cỏ của mình. Nữ hiệp xinh đẹp ăn vận sang trọng đã dám một mình đến Võ Đế thành, chắc chắn không phải loại tiểu thư khuê các tầm thường chỉ biết cầm kỳ thư họa nữ công. Cảm nhận được ánh mắt sau lưng, nàng quay đầu lại trừng mắt, chỉ thấy đó là một lão già lôi thôi đang dắt một con ngựa còm còn không bằng con la, bèn không thèm so đo nữa, hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng vào thành.
Lão đầu tự lẩm bẩm: "Nếu công tử nhà ta và tiểu tử Ôn Hoa kia mà thấy tiểu nương tử này, công tử chắc lại lừa tiền của Ôn Hoa rồi đây?"
Vào thành, lão Hoàng đi thẳng dọc theo con đường chính ở trung tâm, mãi đến khi có thể nhìn thấy tường của tòa thành trong thành kia, mới ngồi xuống một quán rượu ven đường, đổ hết đồng xu trong túi tiền ra bàn, toe toét cười nói: "Tiểu nhị, cho một vò hoàng tửu loại ngon, nhớ hâm nóng lên cho ta."
Gã tiểu nhị tự cho mình là người bản địa ở Võ Đế thành, trước nay chưa từng coi thường đám võ phu ngoại lai, huống hồ là một lão già thế này, bực bội liếc mắt nói: "Chừng này tiền đồng, đổi một ngụm hoàng tửu cũng còn miễn cưỡng."
Lão Hoàng khờ khạo cười nói: "Không sao, một ngụm thì một ngụm, cho ta cái chén nào miệng nhỏ một chút, cũng coi như một chén rượu rồi."
Nói xong, mặc kệ ánh mắt của gã tiểu nhị, lão ngẩng đầu nhìn lên tường thành, khẽ nói: "Công tử, gió thổi mạnh, nhưng lần này lão Hoàng không chuồn nữa đâu."
...
Hiên Viên Thanh Phong, Thanh Phong, thật không phải là một cái tên may mắn.
Từ Phượng Niên và tân gia chủ của Hiên Viên thế gia cùng ngồi một thuyền rời khỏi Long Vương Giang. Xem bộ dạng của ả đàn bà này là định tiễn đến tận đại giang mới thôi, ít nhất về mặt hình thức cũng đã làm tròn đạo nghĩa chủ nhà. Cái ghế gia chủ Cổ Ngưu Đại Cương còn chưa ngồi ấm chỗ, đã sớm nhập vai rồi à? Từ Phượng Niên không thấy khó chịu với việc nàng tiễn đưa, dù sao chuyến đi này có hơi vội vàng, nhiều chuyện chưa kịp nói, hoặc nói quá chung chung. Lúc này bèn ngồi ở mũi thuyền vừa ăn sơn tra vừa bàn bạc chi tiết với Hiên Viên Thanh Phong.
Hiên Viên Thanh Phong gần như có gì đáp nấy, rất có giác ngộ làm một con rối bị giật dây. Có lẽ là do năm xưa trong phiên chợ đèn Nguyên tiêu đã cùng Ôn Hoa bị ả đàn bà chua ngoa này chỉnh cho một trận thê thảm nên bây giờ thấy dáng vẻ ngoan ngoãn vâng dạ không chút trái ý của nàng, Từ Phượng Niên thật sự có phần không quen. Năm đó Ôn Hoa tuy đeo một thanh mộc kiếm chẳng ra đâu vào đâu, nhưng luyện lại là tiện thuật, nhất là sau khi cùng thế tử điện hạ làm chuyện xấu, kiếm pháp vẫn lơ mơ như cũ, nhưng tiện thuật đã đại thành. Như chuột chạy qua đường bị ác nô của Hiên Viên Thanh Phong đuổi cả buổi, bị nàng ta dẫm dưới chân mà vẫn còn già mồm, nói gì mà lão tử là hảo nam không đấu với nữ, nếu không với cái dáng người của ngươi, lão tử một tay cũng có thể xử mười đứa như ngươi! Khi đó, Hiên Viên Thanh Phong vẫn đang sống những ngày như ý đã cười lạnh bảo người thả Ôn Hoa ra, sau đó dùng roi ngựa quất vị mộc kiếm du hiệp này từ đầu đến chân bảy tám lượt. Sau khi hai người bị lão Hoàng kéo đi, Từ Phượng Niên suýt nữa không nhận ra Ôn Hoa, đủ thấy Hiên Viên Thanh Phong ra tay tàn nhẫn đến mức nào. Từ đó về sau, Ôn Hoa ngày nào cũng nghĩ đến ngày kiếm đạo đại thành, hãnh diện vẻ vang, nhất định phải đến Huy Sơn đánh cho mông nàng ta nở hoa, lấy mộc kiếm "bốp bốp bốp" đánh cho đến chết. Mỗi lần nói đến đây, Ôn Hoa đều sẽ đắm đuối nhìn gã ăn mày họ Từ da mịn thịt mềm như con gái, khiến thế tử điện hạ bị nhìn đến nổi cả da gà.