VẠN CỔ CHÍ TÔN

Chương 632. Linh hồn dung hợp (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giữa bầu trời hiện ra Đại Diễn thần quyết, toàn bộ dung nhập vào trong thân thể hắn, trên người hơi phát sinh kim quang, không ngừng bổ dưỡng hồn lực.

Mấy canh giờ sau, hắn đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt như điện.

Hắn hơi suy nghĩ, liền biến mất ở tại chỗ, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ba người Thánh Hỏa điện.

Ba người thấy hắn đột nhiên xuất hiện, đều sợ hết hồn, một tên nam tử trong đó sắc mặt trắng bệch, ánh sáng màu xanh trong tay loé lên rồi biến mất.

Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm giới chỉ trong tay người kia nói:

- Vừa nãy là vật gì?

Trên trán người kia chảy ra mồ hôi lạnh nói:

- Không, không có gì!

Lý Vân Tiêu nói:

- Ngươi rất không ngoan a!

Hắn điểm một chút, giới chỉ trong tay người kia phát sinh ánh sáng mãnh liệt, "Ầm" một tiếng liền nổ bể ra, lượng lớn đồ vật hiện lên ở trên bầu trời.

- Ồ, còn có không thiếu thứ tốt!

Lý Vân Tiêu cười ha ha, vung tay lên, một ít đồ vật cấp cao bị hắn cất đi. Trong đó một vật hình tròn trực tiếp rơi vào trong tay, dĩ nhiên là do rất nhiều linh kiện cấu tạo thành, cũng không phải huyền khí đơn giản, ở trung tâm đồ vật hình tròn, một cây kim chỉ nam không ngừng run rẩy.

Hắn cau mày nói:

- Máy dò cảm ứng? Huyền khí thật là tinh xảo.

Ba người kia đều biến sắc, lộ ra vẻ sợ sệt.

Lý Vân Tiêu lật tay, liền thu vào trong giới chỉ, thân thể trực tiếp biến mất ở tại chỗ, chỉ truyền đến một thanh âm nhàn nhạt nói:

- Xem ra Diệp Nam Thiên xác thực có chút môn đạo, không hổ là tồn tại luyện chế siêu phẩm huyền khí. Loại cảm ứng khí kia dĩ nhiên có thể vượt qua không gian, truyền tới nơi này.

Sau một khắc, Lý Vân Tiêu xuất hiện ở trong phòng khách sạn, thần thức trực tiếp trải ra, lập tức cảm nhận được vài cỗ khí tức cường đại đè xuống, trong đó dĩ nhiên có Vũ Tôn!

Trong phòng đột nhiên xuất hiện mấy tên nam tử, tổng cộng bảy người, nhiều là Vũ hoàng làm chủ. Nhưng có hai lão giả khí tức trên người để Lý Vân Tiêu cảm thấy hết sức ngột ngạt, chính là Vũ Tôn không thể nghi ngờ.

Ánh mắt bảy người đều ở trên người hắn đảo qua, liền không để ý chút nào, tựa hồ căn bản không coi hắn làm một chuyện, tất cả đều tự mình điều tra bốn phía.

Một thanh niên dung mạo anh tuấn trong tay cầm một máy dò cảm ứng giống như đúc, cau mày không rời mắt nói:

- Chuyện gì xảy ra? Rõ ràng chính là ở đây, nhưng tại sao không có người?

Một tên Vũ hoàng cường giả, dáng dấp trung niên văn sĩ, cũng đánh giá bốn phía một phen nói:

- Có thể máy dò cảm ứng này phạm sai lầm hay không? Hoặc là ba người bọn họ trốn vào trong hư không?

Một người trong hai tên lão giả để Lý Vân Tiêu cảm thấy cực không thoải mái, trên đỉnh đầu thưa thớt mấy cây tóc bạc, hừ nhẹ một tiếng nói:

- Trong hư không phạm vi ngàn mét tuyệt không giấu người.

Mấy người đối với hắn nói đều là tin tưởng không nghi ngờ, thanh niên tuấn mỹ cau mày đi tới trước người Lý Vân Tiêu nói:

- Thiếu niên, ngươi có nhìn thấy ba tên nam tử tu vi sâu không lường được không?

Lý Vân Tiêu cảm thấy buồn cười, lắc lắc đầu.

Hắn đã có thể khẳng định mấy người này chính là người của Thánh Hỏa điện, không nghĩ tới thỏ tự động đưa tới cửa, chỉ là hai tên Vũ Tôn kia, nhìn dáng dấp thực lực siêu cường, không phải hắn có thể đối phó.

Thanh niên tuấn mỹ sầu lo càng nặng, xoay người hỏi hai vị lão giả kia nói:

- Hai vị Tôn giả đại nhân, hiện tại như thế nào cho phải?

Những người Thánh Hỏa điện này tựa hồ lánh đời quá lâu, có chút không rành thế sự.

Tên Vũ Tôn tóc thưa thớt cau mày nói:

- Thiếu niên này có vấn đề!

Hắn nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu một hồi, chậm rãi nói:

- Nhìn thấy chúng ta đi vào dĩ nhiên không có lộ ra một tia hoảng loạn, hơn nữa không kiêu ngạo cũng không tự ti, đôi mắt bình tĩnh như nước. Còn có, lấy tuổi tác của hắn, tại sao có thể có tu vi Vũ tông?

Đặc biệt là điểm cuối cùng này, ngay cả hắn cũng giật nảy mình, lập tức trợn to tròng mắt.

Sáu người còn lại cũng giật mình, đồng thời quăng tới ánh mắt, lộ ra vẻ khó tin.

Người ở dung mạo có thể thay đổi, thế nhưng ở dưới thần thức của vũ giả, có thể trực tiếp cảm trắc cốt linh, đây là quyết định không cách nào làm giả!

Lý Vân Tiêu cười khổ nói:

- Xem ra ta phải trả phòng, lúc này mới vào ở bao lâu, liền liên tiếp có người quấy rầy.

Thanh niên kia cả kinh nói:

- Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi thấy qua ba người kia?

Sắc mặt hắn nhất thời chìm xuống, cả giận nói:

- Ngươi dám gạt ta?

Khí tức trên người hắn trong nháy mắt ép tới, đem Lý Vân Tiêu khóa chặt, hừ nói:

- Đàng hoàng đem chuyện ngươi biết nói ra, bằng không...

Lý Vân Tiêu cười nói:

- Ta không lừa ngươi, ta xác thực nhìn thấy ba tên nam tử. Nhưng tu vi đều là nhất tinh Vũ hoàng mà thôi, cũng không phải cái gì sâu không lường được.

Thanh niên tuấn mỹ sững sờ, trước kia hắn xem Lý Vân Tiêu bất quá là nhất tinh Vũ tông mà thôi, cho dù nhìn thấy ba người kia, cũng quyết không cách nào biết tu vi của đối phương, lúc này mới nói sâu không lường được, hắn mừng lớn nói:

- Ba người kia hiện tại ở đâu?

Lý Vân Tiêu giảo hoạt cười nói:

- Bọn họ đang ở nhà ta làm khách.

Thanh niên tuấn mỹ há to mồm, có chút không rõ. Thánh Hỏa điện bọn họ vẫn luôn lánh đời tu luyện, rất ít đi lại ở trên đại lục, tiếp xúc người cũng cực nhỏ, vì lẽ đó ở trên giao lưu có vẻ rất ngốc.

- Thiếu chủ, tiểu tử này rõ ràng là có vấn đề, phí lời với hắn làm gì!

Nam tử dáng dấp văn sĩ trung niên kia nhanh chân tiến lên, liền hướng trên người Lý Vân Tiêu chộp tới. Hắn chuyên phụ trách sự vật ngoài điện, làm người lão thành già giặn, kinh nghiệm phong phú, đương nhiên sẽ không như những người khác có chút đần độn như vậy.

Con ngươi của Lý Vân Tiêu thu nhỏ lại, lập tức rõ ràng thiếu niên trước mắt này chính là thiếu chủ của Thánh Hỏa điện.

Ở lúc nam tử văn sĩ trung niên kia xuất thủ, hắn cũng động.

- Đồng thuật… Tàn nguyệt!

Trực tiếp triển khai tấn công bằng thần thức, hai con mắt trong nháy mắt hóa thành Huyết Nguyệt. Thân thể thì lại hướng về thiếu niên anh tuấn kia chộp tới.

Thánh Hỏa điện thiếu chủ làm sao biết đối phương lại đột nhiên tập kích, vốn là từng trải có hạn, trong nháy mắt trúng chiêu, đầu óc "vù" một thoáng, liền ngớ ra. Trực tiếp bị Lý Vân Tiêu vồ vào trong tay làm con tin.

- Ngươi muốn làm gì?

Vài âm thanh đồng thời vang lên, sáu người khác của Thánh Hỏa điện đều kinh hãi đến biến sắc, nổi giận đùng đùng, sát khí dạt dào, nhìn chòng chọc vào Lý Vân Tiêu.

Đặc biệt là văn sĩ trung niên, thân thể đột nhiên ngừng lại, bàn tay giơ lên giữa không trung cũng cứng ngắc. Bởi vì hắn nhìn thấy Lý Vân Tiêu hướng hắn hữu hảo mỉm cười, nhưng năm ngón tay lại giam ở trên hầu cốt của thiếu chủ, chỉ cần nhẹ nhàng điểm chút, tuyệt đối là chết chắt.

Lý Vân Tiêu cười nói:

- Hẳn là ta hỏi chư vị câu này mới đúng? Các ngươi trước tiên vô duyên vô cớ xông vào phòng ta, sau đó lại vô duyên vô cớ chất vấn ta, vị đại ca này còn muốn vô duyên vô cớ bắt nạt ta, hiện tại các ngươi còn hỏi ta muốn làm gì? Ta có thể nói thô tục sao?

Chương 633-1: Thánh hỏa điện (1)

- Mau thả thiếu chủ ra! Ngươi dám mạo phạm thiếu chủ, đã phạm vào tội chết, tội không thể xá!

Một gã Vũ Tôn khác trầm giọng nói.

Hắn vẫn lẳng lặng đứng ở đó không nói một lời, mặc áo tang màu xám, toàn thân đều rách nát không thể tả, thật giống như khổ hạnh tăng. Nhưng trên người mơ hồ lấp loé khí thế, so với tên Vũ Tôn khác còn muốn cường đại.

Văn sĩ trung niên vừa nghe, nhất thời cảm thấy chóng mặt. Những người kia thường ngày đều lánh đời tu luyện, nói cũng là trực lai trực khứ. Thuyết pháp như vậy, ai sẽ thả người?

Lý Vân Tiêu cũng cảm thấy những người này đơn thuần có chút đáng yêu, cười nói:

- Nếu đã phạm vào tội chết, tội không thể xá. Vậy ta thà chết cũng phải tìm cái chịu tội thay, trước tiên giết thiếu chủ này lại chết, chết có giá trị, chết có người chịu tội thay.

Vũ Tôn cường giả kia cả kinh, chận lại nói:

- Dừng tay! Tuy rằng tội chết không thể miễn, nhưng chỉ cần ngươi thả thiếu chủ, vẫn có thể ban thưởng toàn thây.

Văn sĩ trung niên rốt cục nghe không vô, vội vàng nói:

- Tiểu huynh đệ đừng kích động, chỉ cần ngươi thả thiếu chủ ra, chúng ta tuyệt sẽ không thương tổn ngươi, nhất định thả ngươi bình yên rời đi.

Vũ Tôn cường giả áo tang hơi nhướng mày, tựa hồ lướt qua một tia không vui. Dưới cái nhìn của hắn, người xâm phạm thiếu chủ, tại sao có thể miễn tử? Hơn nữa còn thả bình yên rời đi, đây cũng quá đại nghịch bất đạo đi!

Nhưng sự vật bên trong Thánh Hỏa điện, bình thường đều là do trung niên văn sĩ này quản lý, lão giả kia cũng chỉ là hừ một thoáng, liền không tiếp tục nói nữa.

- Thả ta bình yên rời đi? Nơi này là phòng của ta a!

Lý Vân Tiêu nhô lên con ngươi đứng dậy nói:

- Các ngươi từng cái từng cái tu vi mạnh hơn ta, nếu như ta thả người, các ngươi xông lên, ta còn không chết mới lạ? Ta mới không ngốc như vậy!

Văn sĩ trung niên kia giơ hai tay lên trời, thề nói:

- Đào Quán ta thề với trời, chỉ cần ngươi thả thiếu chủ, ta chắc chắn sẽ không truy cứu bất cứ trách nhiệm nào của ngươi.

Trên mặt hắn một mảnh nghiêm nghị, dáng dấp rất chăm chú, nhưng nội tâm lại cười gằn không ngớt, ta không truy cứu trách nhiệm của ngươi, còn có những người khác truy cứu đây này.

Lý Vân Tiêu nhìn dáng vẻ hắn đàng hoàng trịnh trọng, không nhịn được cười nói:

- Xem ra chư vị đều là người đơn thuần chất phác, không có quỷ tâm gì. Mọi người vẫn là ngồi xuống hảo hảo nói một chút đi, không chắc song phương đều sẽ có thu hoạch.

Hắn chỉ vào một cái bàn trong phòng nói:

- Các vị đại ca, đều ngồi đi.

Mấy người đều cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng lại không thể nói được không đúng ở chỗ nào, theo lời liền ngồi xuống.

Vũ Tôn cường giả áo tang nói:

- Ngươi đến cùng muốn làm gì?

Lý Vân Tiêu liếc mắt nhìn thanh niên anh tuấn bị nắm ở trong tay, vẻ mặt đang giận dữ theo dõi hắn, lộ ra hàm răng trắng noãn, cười nói:

- Nghe nói Âm đỉnh ở trên người các ngươi?

Bạch!

Năm người vừa mới ngồi xuống, trong nháy mắt liền bắn lên, từng cái từng cái lộ ra vẻ khiếp sợ, sát khí khuếch tán, bầu không khí trong gian phòng lập tức căng thẳng tới cực điểm. Thanh niên anh tuấn bị giam ở trong tay cũng thay đổi sắc mặt, trắng bệch như tờ giấy.

- Ai nha, chớ sốt sắng, chớ sốt sắng!

Lý Vân Tiêu phất phất tay, ra hiệu nói:

- Đều ngồi đi, mọi người công bằng nói một chút. Hiện tại thành nam lung ta lung tung, cũng không biết bao nhiêu thế lực nghe được tin tức, không có chứng cứ liền tha thiết mong chờ chạy tới. Hiện tại Đường Kiếp đã rơi vào trong tay Khô Lâu dong binh đoàn, ở đây bọn họ là Địa Vương, các ngươi muốn cứu Đường Kiếp ra hoặc lấy dương thược, đều là sự tình không có khả năng. Trừ khi...

Hắn nhếch miệng nở nụ cười nói:

- Trừ khi theo ta hợp tác!

- Hừ! Ngươi chỉ là nhất tinh Vũ tông, tính là thứ gì, dĩ nhiên để chúng ta hợp tác với ngươi!

Tên Vũ Tôn lão giả kia giận dữ, quát lên:

- Mau mau thả thiếu chủ ra, sau đó nói làm sao biết Âm đỉnh tồn tại, lại chờ thiếu chủ xử phạt!

Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

- Ngươi não tàn sao? Lại bệnh sẽ hại chết thiếu chủ của các ngươi.

Trong tay hắn hơi dùng lực một chút, liền truyền đến tiếng xương vỡ "kèn kẹt", ngón tay của Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng đè xuống mấy phần. Thanh niên anh tuấn thống khổ há hốc miệng, trong mắt tất cả đều là vẻ sợ hãi.

- Dừng tay!

Ngốc phát lão giả sợ hết hồn, hét lớn chận lại nói. Hắn cũng không dám nói chuyện nữa, nhưng trong mắt lại tràn đầy lửa giận.

Ánh mắt của Lý Vân Tiêu ở trên thân sáu người lần lượt lướt qua, lạnh lùng nói:

- Tuy rằng các ngươi đơn thuần chất phác, nhưng không có đáng yêu chút nào. Nếu như còn bị bệnh, ta hi vọng có thể uống thuốc ngay bây giờ, bằng không đợi lát nữa thiếu chủ của các ngươi bị các ngươi hại chết, thì không oán ta được.

Sáu người đều trợn mắt nhìn, không dám hé răng, từng cái từng cái nhìn chòng chọc vào Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:

- Lúc này mới ngoan.

Hắn đem đầu của nam tử kia kéo lại nói:

- Nghe nói Cửu Thiên đỉnh này là Tuyệt Thế Vũ Đế Diệp Nam Thiên luyện chế? Chà chà, thân là hâm mộ trung thực của Diệp Nam Thiên, ta rất muốn nhìn bảo bối mà lão nhân gia người lưu lại a.

Thanh niên anh tuấn chỉ cảm thấy yết hầu buông lỏng, không còn khó thở nữa, có thể nói chuyện. Nhưng nát không ít xương, vẫn cảm thấy yết hầu đau đớn khó chịu, hắn quật cường nói:

- Ngươi giết ta đi, đừng hòng từ trong miệng ta dụ ra bất luận đồ vật gì!

- Có cốt khí, ta yêu thích!

Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:

- Nhưng muốn cốt khí, thì đừng muốn xương rồi!

Tay hắn lần thứ hai dùng sức, "kèn kẹt!", lại nát vài miếng hầu cốt. Khuôn mặt thanh niên anh tuấn không còn cách nào duy trì nhã trí như lúc này, trướng đỏ chót, thật giống như con vịt bị bóp cổ, toàn thân cứng ngắc không dám nhúc nhích, trong mắt ngoại trừ vẻ cầu xin ra, còn có oán hận sâu sắc.

Đào Quán cả kinh chảy ra mồ hôi lạnh, người trước mắt này nhìn qua tuổi còn nhỏ, thật giống như chưa trải qua thế sự, kì thực thủ đoạn lão luyện độc ác, hắn thật sợ đối phương không cẩn thận giết chết thiếu chủ, liền không dám có lòng khinh thị nữa, vội vàng nói:

- Tiểu huynh đệ dừng tay, ngươi không phải mới vừa nói mọi người cùng nhau hợp tác sao!

Lý Vân Tiêu hừ nói:

- Ta là muốn hợp tác, thế nhưng rất nhiều người đều không đồng ý, thiếu chủ của các ngươi cũng không phối hợp a.

Đào Quán khổ sở nói:

- Ngươi đã biết Âm đỉnh tồn tại, chúng ta cũng không ẩn giấu. Chí bảo bực này, chính là mấu chốt tìm kiếm cùng mở ra chỗ có Cửu Thiên đỉnh. Ngươi vừa lên liền hỏi Âm đỉnh, để mọi người làm sao có thể tiếp thu? Nói chuyện hợp tác, hẳn là đứng ở trên cơ sở công bằng ngang nhau a? Ngươi trước thả thiếu chủ ra, chúng ta mới có thể hảo hảo nói một chút.

Hắn nói chân thành thành khẩn đến cực điểm, khắp khuôn mặt là vẻ mong đợi, làm cho người ta có một loại dáng vẻ rất đáng tin cậy.

Lý Vân Tiêu vỗ đầu một cái, kêu rên nói:

- Chỉ sợ đồng bạn giống như heo a.

Chương 633-2: Thánh hỏa điện (2)

Hắn chỉ chỉ phía sau Đào Quáng, năm người kia tất cả đều là một mặt cười gằn cùng lửa giận, hận không thể hiện tại liền lên liều mạng. Lý Vân Tiêu nói:

- Đừng phí lời, ta hỏi một câu các ngươi đáp một câu, tái phạm một lần, chết!

Chữ chết vừa ra, con ngươi của hắn đột nhiên áp súc, trong con ngươi thâm thúy, làm cho trong lòng tất cả mọi người đều chấn động, trên mặt dị thường giật mình.

Ngay cả hai tên Vũ Tôn cường giả kia cũng chịu đến cảm hoá, không hề che giấu chút nào toát ra biểu hiện ngơ ngác.

Này sao lại là ánh mắt của một thiếu niên nến có, bọn họ nhất thời có một loại cảm giác, thiếu niên này nói được là làm được, một câu không hài lòng liền giết thiếu chủ!

- Âm đỉnh ở nơi nào? Cửu Thiên đỉnh ở nơi nào?

Lý Vân Tiêu trực tiếp đem hai vấn đề mấu chốt nhất hỏi lên.

Đào Quán biết không cách nào lảng tránh, không thể làm gì khác hơn là đáp:

- Âm đỉnh xác thực ở trên người chúng ta, mà Cửu Thiên đỉnh còn không xác định. Thế nhưng thiếu chủ có thể cảm ứng đến, nếu như ngươi giết thiếu chủ, trên đời này sợ là không có ai biết tăm tích của Cửu Thiên đỉnh.

Này nguyên bản là bí mật động trời, nhưng hắn vì tránh cho Lý Vân Tiêu hạ sát thủ, không thể làm gì khác hơn là nói ra.

Lý Vân Tiêu nhìn thanh niên anh tuấn một chút, trong lòng vững tin không thể nghi ngờ. Có lẽ Đào Quán sẽ nói dối, thế nhưng vẻ mặt của mấy người khác thực sự là quá mức đơn thuần, không có bất kỳ tâm tình che giấu.

- Vậy các ngươi đến Khinh Ca Sâm Lâm chính là vì cùng Đường Kiếp hội ngộ? Tại sao không chọn địa phương an toàn, tìm một bãi biển hoặc là nông thôn mỹ lệ không phải càng tốt hơn sao, tại sao lại phải chạy tới Hỗn Loạn Chi Địa này?

Lý Vân Tiêu đem nghi hoặc lớn nhất trong lòng hỏi ra.

Lần này, ánh mắt của Đào Quán cùng mấy người khác toàn bộ rơi vào trên người thanh niên anh tuấn.

Thanh niên anh tuấn xanh mặt, cắn răng nói:

- Bởi vì ta cảm ứng được Cửu Thiên đỉnh ở ngay trên Yêu nguyên!

Quả thế!

Trong lòng Lý Vân Tiêu hiểu rõ, hắn cũng có suy đoán này, nhưng không cách nào chứng thực mà thôi, hiện tại hậu nhân của Diệp Nam Thiên cũng như nói vậy, vậy thì không sai. Hắn cau mày nói:

- Yêu nguyên to lớn như thế, nếu không có thực lực Vũ Đế hoành độ hư không, coi như là Vũ Tôn cũng phải bay hơn mười ngày mới có thể tới phần cuối. Ngươi có thể cảm ứng được vị trí xác thực sao? Còn nữa, biết ngươi có lực lượng cảm ứng, còn có người nào?

Hắn hỏi cái này cũng vô cùng trọng yếu. Nếu như những siêu cấp thế lực kia biết có người có thể cảm ứng được Cửu Thiên đỉnh tồn tại, đã sớm phái cao thủ bắt hắn đi làm kim chỉ nam. Chỉ bằng hai Vũ Tôn cùng một ít Vũ hoàng của bọn họ, là tuyệt đối không thể nhảy nhót đến hiện tại.

Quả nhiên, thanh niên anh tuấn này cắn răng lắc lắc đầu.

Xem ra công tác bảo mật làm cũng không tệ lắm, cũng coi như là mình số may, một dĩa bánh lớn như vậy tự mình đưa tới cửa.

Trong lòng Lý Vân Tiêu đắc ý cười nói:

- Vị trí cụ thể ở đâu?

Thanh niên anh tuấn im lặng một hồi nói:

- Hiện nay chỉ biết là ở bắc bộ Yêu nguyên, loại cảm ứng này đang từ từ tăng mạnh, có thể là Cửu Thiên đỉnh vắng lặng quá lâu, muốn triệu hoán hậu nhân của tổ tiên đi thu lấy nó.

Trong mắt hắn lộ ra ước mơ cùng vui vẻ.

Lý Vân Tiêu không nói gì nói:

- Đừng dát vàng lên mặt, lấy chút thực lực của các ngươi, cũng muốn đi thu Cửu Thiên đỉnh? Hiện tại chỉ là số may, vẫn không có tiết lộ tin tức ra ngoài, nếu không thì không ra ba ngày, toàn bộ Yêu nguyên liền sẽ chật ních Vũ Đế, chen đến ngươi tiến vào cũng không vào được.

Thanh niên anh tuấn cùng mấy người khác đều biến sắc, mỗi cái đều vô cùng nghiêm nghị.

Lý Vân Tiêu nói xác thực không sai, Cửu Thiên đỉnh là cái gì? Siêu phẩm huyền khí duy nhất trên sử sách Đại lục có ghi chép, nếu như tin tức để lộ, toàn bộ đại lục đều sẽ rung động, đến thời điểm Thánh Vực xuất thủ, sợ cũng ngăn cản không được. Hơn nữa Thánh Vực làm sao không nhòm ngó loại tuyệt đại chí bảo này đây.

- Hừ, cho dù bọn họ là Vũ Đế. Không có Âm đỉnh, ai cũng đừng nghĩ mở ra Cửu Thiên đỉnh!

Thanh niên anh tuấn tựa hồ không phục, hừ lạnh nói.

- Há, đúng rồi. Ngươi không nói ta cũng suýt nữa quên mất.

Lý Vân Tiêu vỗ đầu một cái, đưa tay ra cười nói:

- Âm đỉnh ở đâu? Lấy ra ta quan sát một chút đi.

Thanh niên anh tuấn suýt chút nữa tức ngất, hận mình lắm miệng, hắn quật cường cả giận nói:

- Âm đỉnh chính là báu vật mà tổ tiên lưu truyền tới nay, chỉ có con cháu Diệp gia đích truyền mới có thể sử dụng! Ngươi cái tiểu nhân hèn hạ này, ta thà chết cũng sẽ không cho ngươi!

Người còn lại cũng từng cái từng cái lộ ra vẻ tức giận, hậu nhân của Vũ Đế, dĩ nhiên rơi vào trong tay một tiểu nhân vật như vậy, nhận hết khuất nhục.

Lý Vân Tiêu thì không để ý lắm, thời đại biến thiên, thương hải tang điền, không có vương giả vĩnh viễn, ở dưới Thần Cảnh, tất cả đều là giun dế. Hắn xem thường hừ nói:

- Không giao ra Âm đỉnh, vậy thì.... thả ngươi đi vậy.

- Hả?

Tất cả mọi người đều sững sờ, có chút không phản ứng kịp. Thanh niên anh tuấn cũng ngơ ngác nói:

- Ngươi, ngươi không phải muốn cướp sao? Tại sao lại từ bỏ?

Lý Vân Tiêu đối với những người này đơn thuần không lời nào để nói, hắn lộ ra hung quang, dữ tợn nói:

- Ngươi đã nói như vậy, vậy ta liền không khách khí đoạt!

Thanh niên anh tuấn lần thứ hai choáng váng, hận không thể phiến mình mấy tát.

Trong lòng Đào Quán hơi động, thử dò xét nói:

- Tiểu huynh đệ, không biết ngươi thuộc về thế lực phương nào? Lại có ý đồ gì? Chỉ cần mục tiêu không phải Cửu Thiên đỉnh, chúng ta xác thực có thể cân nhắc hợp tác một phen.

Hắn đã sớm phát hiện Lý Vân Tiêu không đơn giản, giờ khắc này càng xác định không thể nghi ngờ.

Lý Vân Tiêu nói:

- Ta đối với Cửu Thiên đỉnh rất có hứng thú.

Lời này vừa ra, sắc mặt tất cả mọi người trầm xuống. Cũng khó trách, trọng bảo như thế, muốn nói không có hứng thú cũng sẽ không có người tin.

- Bất quá...

Hắn tiếp tục nói:

- Ta là một tên Thuật luyện sư, Cửu Thiên đỉnh này ta không muốn nắm giữ. Mặc dù hiện tại tin tức không có để lộ, đợi thời điểm Cửu Thiên đỉnh xuất hiện, nhất định là toàn bộ đại lục sẽ khiếp sợ. Khi đó ai nắm giữ nó, chính là cùng khắp thiên hạ là địch! Tuy rằng ta tự phụ, nhưng mà không ngu đến mức muốn độc chiến võ giả thiên hạ!

Bảy người kia cũng là vẻ mặt lẫm liệt, toàn bộ thay đổi sắc mặt. Cái vấn đề này bọn họ cũng không nghĩ qua, chỉ là một lòng muốn đạt được Cửu Thiên đỉnh, như vậy liền có thể khôi phục vinh quang của Thánh Hỏa điện, một lần nữa ở trên đại lục quật khởi.

Thanh niên anh tuấn nói:

- Mọi người không cần lo lắng, sau khi chúng ta đạt được Cửu Thiên đỉnh, liền lập tức trở về Thánh Hỏa điện, sau đó mở ra Hộ Tông Đại Trận mà tổ tiên lưu lại, tuyệt sẽ không có người biết đến.

Lúc này sắc mặt mọi người mới từng cái từng cái thoáng chuyển biến tốt, hiển nhiên là đối với Hộ Tông Đại Trận kia cực kỳ có lòng tin.