Trong các tòa nhà dân cư phía bên hông cũng có người gào khóc tự sát từ trên lầu.

Tiếng khóc dường như là tiếng gọi của tử thần, những hành vi tự sát nối tiếp nhau bắt đầu diễn ra trong mắt Tô Tẫn.

Cho đến khi một người phụ nữ ở tầng sáu đối diện ôm đứa con trong tã lót đứng lên bệ cửa sổ, khóc lóc không ngừng lắc đầu với Tô Tẫn... sau đó ôm con nhảy xuống.

“Không không không... Đừng! Đừng nhảy! Đừng nhảy mà!!!!”

Tô Tẫn gấp đến mức giậm chân, trợn mắt gầm lớn.

Trơ mắt nhìn bầy tang thi sắp xâu xé thi thể hai mẹ con, không còn màng đến những thứ khác nữa.

Mạnh bạo kéo toang cửa sổ, giơ tay nổ súng!

Đoàng đoàng đoàng... Chín phát súng bắn ra, chỉ còn lại tiếng cạch cạch của cò súng.

Tô Tẫn bóp cò một cách máy móc, trơ mắt nhìn hai mẹ con đó bị bầy tang thi xé xác thành từng mảnh, cuối cùng chỉ còn lại màu máu lượn lờ trong gợn nước.

....

Con người khi chứng kiến người khác bị tiêm, thường sẽ vô thức cảm nhận được một cơn đau, giống như mũi kim cũng đâm vào da thịt của chính mình.

Còn nay cùng chung cảnh tuyệt lộ, thảm kịch sinh tử bức bách ngay trước mắt, Tô Tẫn lần đầu tiên vì nỗi khổ của người khác mà thể hiện ra nỗi đau cắt da cắt thịt chưa từng có.

Ngón tay bóp cò của Tô Tẫn cuối cùng cũng dừng lại, dạ dày một trận co giật, cổ họng trào lên một mùi rỉ sét nồng nặc

Anh lảo đảo khom lưng, nôn khan vài tiếng, nhưng chẳng nôn ra được thứ gì.

Đứng lặng tại chỗ hai giây sau đó anh đột nhiên quay đầu, hung hăng ném mạnh khẩu súng lục xuống đất, nảy bật lên tường.

“Người của công ty đâu rồi!!” Tô Tẫn quỳ rạp xuống đất, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi, hướng về khoảng không gào khóc gầm thét, “Tôi có thể làm được gì? Tôi chỉ là một người bình thường! Tại sao lại tìm đến tôi!”

“Cái mạng của chính tôi còn chẳng cứu nổi, tôi có thể cứu được ai? Tại sao các người không tự mình đi cứu!!”

“Tôi đến để tìm việc làm, các người rốt cuộc muốn làm gì!”

Tô Tẫn vừa chửi vừa đánh, trút bỏ sự sợ hãi phẫn nộ trong lòng, bàn tay đấm xuống mặt đất đã đầm đìa máu thịt.

Nhưng lực đạo của những cú đấm nhát sau yếu hơn nhát trước.

Cuối cùng Tô Tẫn tựa vào tường, ôm mặt khóc nức nở.

Cuối cùng chỉ còn lại tiếng nức nở lẩm bẩm

Hy vọng đã hoàn toàn tan vỡ.

Trong khu dân cư, những vụ tự sát nối tiếp nhau vẫn đang không ngừng xảy ra.

Gió lạnh gào thét, tiếng khóc bay trong gió...

....

“Trương Uyển! Trương Uyển! Mau tỉnh lại đi...”

Trong phòng ngủ nhà họ Phù, Phù Hổ váng đầu hoa mắt, cố chống đỡ tinh thần đỡ lấy Trương Uyển từng tiếng gào thét.

Kể từ khi nhận được tin nhắn hai người đã hoàn toàn lục thần vô chủ, tiếp đó Hàn Khung bùng nổ, chứng kiến cảnh tự sát tập thể càng trực tiếp kích thích Trương Uyển sợ hãi ngất lịm đi.

Phù Thanh Đại đứng ở cửa, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, tay bám chặt khung cửa... Cô bé không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng cho dù chỉ nghe âm thanh cũng đã đứng không vững.

Phù Hổ gọi hai tiếng quay đầu lại nói: “Thanh Đại, mau đi lấy chút nước!”

Phù Thanh Đại vội vàng vâng dạ, quay người đi đến thùng nước múc một bát nước bưng về phòng ngủ.

Thấy bố vẫn đang cấp cứu cho mẹ, Phù Thanh Đại tim hoảng tim đau không ngừng, càng là sợ hãi tột độ.

Suy nghĩ một lát lặng lẽ khép cửa phòng lại.

Quay người ra phòng khách tìm kiếm một phen, ánh mắt khóa chặt chiếc ghế.

Cắn răng bê chiếc ghế lên hung hăng đập mạnh về phía tay nắm cửa!

“Thanh Đại con đang làm gì vậy?!” Phù Hổ trong phòng ngủ hét lớn.

Phù Thanh Đại mặc kệ tất cả, cắn răng tiếp tục đập cửa.

Một phút bất cẩn đập trượt, lại vì dùng sức quá mạnh ngón tay va vào tay nắm cửa, trượt mất một mảng da thịt.

Máu tươi tuôn ra từ vết thương.

Liên tiếp đập vài cái tay nắm cửa cuối cùng cũng lỏng lẻo, Phù Hổ vừa vặn cũng từ trong phòng bước ra, kinh nộ nhìn con gái.

“Con đang làm gì vậy?!”

“Con muốn ra ngoài.”

“Bây giờ không được ra ngoài! Con ở yên đây cho bố, mẹ con đã ra nông nỗi nào rồi con còn ở đó thêm phiền!”

Phù Thanh Đại cúi đầu, gật gật đầu.

Đợi đến khi Phù Hổ quay người vội vã trở lại phòng ngủ, lập tức kéo tay nắm cửa ra.

....

Một trận tiếng ổ khóa vang lên, Phù Thanh Đại cẩn thận từng li từng tí kéo cửa ra.

Cửa mở một khe, một mùi khói nồng nặc sặc sụa đã chui vào mũi.

“Xuy... xuy... xuy...” Tiếng động chói tai không ngừng vang lên.

Bóng đèn trong nhà đang nhấp nháy... Mạng lưới điện đã không ổn định, sắp sửa sụp đổ.

Ngoài cửa sổ gió lạnh vẫn đang gào thét không ngừng.

Nơm nớp lo sợ Phù Thanh Đại vòng qua huyền quan, vốn định mở miệng nói chuyện, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức nghẹn ứ ở cổ họng.

“Xẹt.... xẹt... xẹt..”

Trên mặt đất khắp nơi đều là vết máu, Tô Tẫn ngồi trên ghế đẩu, hai nắm đấm quấn đầy băng gạc, màu máu nồng đậm từ bên trong thấm ra.