Lão Trịnh lắc đầu nói: “Kẻ ngốc bình thường không được, phải nhìn không giống kẻ ngốc mới được, nhị gia nói rồi, phim trường có không ít kẻ ngốc như vậy.”
“Câu này không phải là để lừa gạt đại đương gia sao?”
Lão Trịnh xua tay liên tục: “Đây không phải là lừa gạt, đây là sự thật, bắt buộc phải có một kẻ ngốc không giống kẻ ngốc, mới có thể khai oản cho đại đương gia.”
Lão Vu nhíu mày nói: “Tên này biết bỏ trốn, hắn chắc chắn không phải kẻ ngốc!”
Lão Trịnh không nghĩ vậy: “Lúc ông giết lợn, lợn cũng biết bỏ trốn, chẳng lẽ lợn không ngốc sao? Phải xem hắn ngốc đến mức độ nào.”
Lão Vu nắn nắn ngón tay, cử động cổ tay: “Ông từng giết lợn chưa? Trước khi giết lợn phải trói chặt lợn lại rồi mới ra tay được, chúng ta trói thằng nhóc này lại vác về, chẳng phải là xong chuyện sao?”
“Đừng vội, đợi lên xe lửa rồi tính.”
Một lát sau, Lão Tống dẫn Trương Lai Phúc đi về, miệng còn không ngừng khen ngợi: “Lai Phúc, màn biểu diễn vừa rồi vô cùng trôi chảy, vô cùng tự nhiên, có thể thể hiện được tố chất của diễn viên chuyên nghiệp.”
Trương Lai Phúc cười hiền hậu: “Tôi khá căng thẳng, trước mặt mấy vị tiền bối, áp lực của tôi rất lớn, đoạn biểu diễn vừa rồi của tôi chủ yếu là để thể hiện cảm giác cấp bách và cảm giác khủng hoảng trong tình huống đột xuất!”
Lần này áp lực quả thực không nhỏ, hắn thật không ngờ, Lão Tống một người trung niên, lại chạy nhanh hơn hắn nhiều.
Không chỉ chạy nhanh, Lão Tống chỉ chạm vào Trương Lai Phúc một cái, Trương Lai Phúc giống như giẫm lên bông, lúc đó liền không chạy nổi nữa.
Có Lão Tống ở đây, muốn thoát thân độ khó cũng rất lớn.
“Hai vị tiền bối đều rất nhập vai.” Trương Lai Phúc cười với Lão Vu và Lão Trịnh.
Lão Vu không nói gì.
Lão Trịnh mở cửa xe: “Đúng vậy, đều nhập vai rồi, mau lên xe đi.”
Lên xe, Lão Trịnh và tài xế ngồi hàng ghế trước, Trương Lai Phúc và Lão Tống ngồi hàng ghế sau.
Đợi xe chạy, Trương Lai Phúc lấy điện thoại ra, vẫn không có sóng.
Lão Tống gõ gõ vào điện thoại của Trương Lai Phúc: “Lai Phúc, bây giờ là giờ làm việc, đừng nghịch điện thoại, phải chú ý kỷ luật lao động.
Chúng ta bây giờ phải đi chạy sô, đến phim trường lập tức khai máy, cậu thay trang phục trước đi.”
Lão Tống lấy ra một chiếc áo dài vạt chéo màu xanh lam và một chiếc mũ phớt trắng đưa cho Trương Lai Phúc.
Trương Lai Phúc cởi áo khoác, mặc áo dài vào, làm diễn viên quần chúng hơn một năm, thay trang phục vô cùng thành thạo, bất kể trường hợp nào địa điểm nào, nói thay là thay.
Không thay cũng không được, Lão Tống và Lão Trịnh luôn chằm chằm nhìn Trương Lai Phúc.
Thay áo dài, đội mũ phớt, lại đeo thêm một cặp kính râm gọng tròn, cách ăn mặc của Trương Lai Phúc, nhìn giống một thương nhân của một trăm năm trước.
Lão Tống tán thưởng một câu: “Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, trang phục vừa khoác lên, lập tức biến mục nát thành thần kỳ!”
Trương Lai Phúc nhìn Lão Tống: “Biến mục nát thành thần kỳ, dùng không thỏa đáng lắm nhỉ?”
“Sao lại không thỏa đáng?” Lão Vu cảm thấy dùng rất hay, “Nhị gia của chúng tôi là người từng đọc sách!”
Trương Lai Phúc nhìn trái nhìn phải: “Ai là nhị gia?”
Lão Tống giải thích với Trương Lai Phúc: “Đến lúc bấm máy, thì phải dùng nhân vật thay thế bản thân, vai diễn của tôi trong bộ phim này chính là nhị gia, thiết lập của nhân vật là người từng đọc sách.”
Trương Lai Phúc hỏi: “Tôi trong đoàn phim là mấy gia?”
Lão Vu cảm thấy đã đến nước này rồi, thì không cần phải giấu giếm Trương Lai Phúc nữa: “Cậu là ương tử.”
Trương Lai Phúc vẫn không hiểu: “Ương tử là gì?”
Lão Tống cảm thấy vở kịch này vẫn phải diễn tiếp: “Ương tử là biệt danh của nhân vật, giống như biệt danh của Lão Vu gọi là Vu Khảo Toán, biệt danh của Lão Trịnh gọi là Trịnh Tỳ Bà, lát nữa cậu còn có thể gặp Lão Lương, biệt danh của ông ấy là Lương Nhất Tâm, nếu cậu nghe thấy có người gọi nhau bằng biệt danh, ngàn vạn lần đừng kinh ngạc, đây đều là yêu cầu trong kịch bản.”
Tay Lão Vu vuốt ve trên vô lăng: “Vu Khảo Toán đúng là biệt danh của tôi, người tôi đây có thể bấm đốt ngón tay tính toán.”
Lão Trịnh cười híp mắt nói: “Họ thích gọi tôi là Trịnh Tỳ Bà, là vì tôi thích hát bình đàn, bình đàn phải có tỳ bà đệm theo.”
Trương Lai Phúc cũng cười: “Họ thích gọi tôi là ương tử, là vì tôi biết cấy mạ sao?”
Lão Tống gật đầu liên tục: “Nói không sai, cậu chính là dùng để cấy mạ, lúc bấm máy, chúng tôi sẽ gọi cậu là ương tử, lúc ngừng máy vẫn gọi cậu là Lai Phúc.”
Lão Tống và Lão Trịnh cũng thay quần áo, ngay cả Lão Vu lái xe cũng tranh thủ lúc đèn đỏ thay quần áo, ba người đều mặc áo dài đội mũ phớt, kiểu dáng có chút khác biệt, chất liệu và đường may quần áo của Lão Tống đều cầu kỳ hơn một chút.
Thay quần áo xong, Lão Tống không hài lòng lắm với kiểu tóc của Trương Lai Phúc: “Tóc này của cậu phải dọn dẹp lại cho đàng hoàng, phải phù hợp với đặc điểm thời đại của kịch bản.”