Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lời Lão Tạ nói, Tô Vũ không tin lắm.
Người đố kỵ kẻ tài giỏi thì có, nhưng ở một trường thi sát hạch cao đẳng của một thành phố, người của Học viện Chiến Tranh Đại Hạ dù có muốn giở trò cũng không đến mức trắng trợn như vậy, bí mật thì khó nói.
Đương nhiên, Tô Vũ cũng không để tâm.
Cậu bắt đầu hấp thu Dịch Nguyên Khí, chuẩn bị đột phá.
Cậu đã rất gần với Khai Nguyên cửu trọng, nếu không phải thời gian không còn kịp nữa, hôm nay cậu mở ra một lần sách họa, hấp thu một giọt tinh huyết có lẽ cũng có thể đột phá, như vậy có thể tiết kiệm 4 điểm công huân.
Bất quá, 4 điểm so với 20 điểm, có lẽ còn được cộng thêm phần thưởng hạng nhất, Tô Vũ tính toán một hồi, hiện tại đột phá vẫn là rất đáng giá.
...
Ngay lúc Tô Vũ chuẩn bị đột phá.
Có giám khảo đã truyền tin tức cho các quan chủ khảo khác.
Vị trung niên của Học viện Chiến Tranh Đại Hạ nghe được tin tức, có chút ngoài ý muốn. Giờ phút này, mấy vị quan chủ khảo khác cũng đều có mặt.
Trưởng phòng Tôn của Dục Cường Thự, một vị Thiên phu trưởng của Trấn Ma Quân, giờ phút này mấy người đều nhận được tin tức.
"Khai Nguyên cửu trọng?"
Vị trung niên lẩm bẩm một tiếng, suy nghĩ một chút, nhìn về phía Ngô Văn Hải vừa tới thị sát, mở miệng nói: "Ngô thành chủ, cha của Tô Vũ này chẳng qua là cảnh giới Thiên Quân cửu trọng thôi phải không?"
"Đúng vậy, Tô Long Thiên Quân cửu trọng đã được một thời gian, bất quá thiếu thốn tài nguyên nên vẫn chưa đột phá Vạn Thạch."
Ngô Văn Hải đương nhiên biết Tô Long, cũng biết Tô Vũ, đây chính là học trò cưng của Liễu Văn Ngạn.
"Vài tháng trước cậu ta vẫn là Khai Nguyên tam trọng, hiện tại sắp đột phá Khai Nguyên cửu trọng..."
Vị trung niên trầm tư một chút, mở miệng nói: "Ngô thành chủ, không ngại cung cấp cho chúng tôi một phần tài liệu mới nhất của Tô Vũ chứ?"
Ngô Văn Hải dĩ nhiên không có ý kiến, đây là chuyện tốt, nói rõ tất cả mọi người đều chú ý tới Tô Vũ. Nam Nguyên lần này có thể sẽ xuất hiện một vị học viên thiên tài, không phải thiên tài của Nam Nguyên, mà là của Đại Hạ Phủ.
Ngô Văn Hải sai người đi lấy tư liệu, qua vài phút đồng hồ, một phần tư liệu mới được đưa tới.
"Nửa tháng trước, có 7 điểm công huân ban thưởng... 7 điểm công huân!"
Vị trung niên hơi kinh ngạc, chuyện gì có thể kiếm được 7 điểm công huân?
Trước đó chỉ biểu hiện Tô Vũ tích lũy được 10 điểm công huân, không tính từ Vạn Tộc Ngữ, những người khác tặng cho không tính. 10 điểm công huân mặc dù không ít, nhưng đôi khi hỗ trợ Tập Phong Đường hoàn thành một số nhiệm vụ cũng có thể thu hoạch được công huân ban thưởng.
10 điểm, tích lũy trong mấy năm, kỳ thật không quá dễ thấy.
Nhưng Tô Vũ bên này lại biểu hiện là một lần duy nhất thu được 7 điểm. Phải biết, giết một kẻ Vạn Thạch sơ kỳ, nếu không có phần thưởng ngoài định mức, cũng chỉ là 10 điểm công huân.
"Một lần duy nhất thu hoạch được 7 điểm công huân..."
Vị trung niên đột nhiên nhìn về phía Ngô Văn Hải, "Ngô thành chủ, gần đây Nam Nguyên có bùng nổ chiến đấu quy mô lớn không? Có Vạn Thạch nào ngã xuống không?"
Ánh mắt Ngô Văn Hải lóe lên một cái, vị trung niên cười nói: "Cái này chúng tôi cũng có thể tra được, chỉ là không muốn làm trễ nải thời gian thôi, thành chủ thấy thế nào?"
Ngô Văn Hải cười cười, gật đầu nói: "Nửa tháng trước, tiêu diệt một cứ điểm của Giáo phái Vạn Tộc, đánh giết một thủ lĩnh cảnh giới Vạn Thạch."
"Hiểu rồi!"
Vị trung niên này triệt để hiểu rõ!
Loại chuyện này không đi tìm tòi nghiên cứu thì thôi, chỉ cần lưu tâm, hắn rất nhanh liền có thể đánh giá ra nguồn gốc công huân.
Vị Vạn Thạch cảnh này bị giết, Tô Vũ tuyệt đối có công, mà lại công lao không nhỏ!
Bằng không, Tô Vũ không dễ dàng đạt được 7 điểm công huân như vậy. Đương nhiên, không loại trừ Tô Vũ độc giết nhiều vị Thiên Quân.
Vị trung niên liếc nhìn tư liệu của Tô Vũ, hơi nhíu mày, "Bạch Phong sớm đã muốn thu nhận học viên này, quả nhiên có chút không giống bình thường. Hỗ trợ đánh giết Vạn Thạch, e rằng là lợi dụng thần văn, bằng không một Khai Nguyên cảnh như cậu ta ngay cả tư cách cận chiến cũng không có..."
"Thần văn!"
Lời này vừa nói ra, một bên, vị trưởng phòng của Dục Cường Thự kia, cùng Thiên phu trưởng Trấn Ma Quân đều là ánh mắt nhất động, nhìn về phía vị trung niên.
Vị trung niên cười nói: "Đừng nhìn tôi, chính các ông tự phân tích một chút liền hiểu. Khai Nguyên cảnh hỗ trợ Tập Phong Đường giết Vạn Thạch, chẳng lẽ các ông cảm thấy là dựa vào sức mạnh thân thể hỗ trợ? Hay là nói, dựa vào cung tiễn tầm xa hỗ trợ? Cung tiễn của Khai Nguyên cảnh đối với Vạn Thạch không có bất kỳ ảnh hưởng gì, Nam Nguyên cũng không đến mức tệ đến độ đó."
"Cho nên khả năng duy nhất, nếu không phải là ý chí lực mạnh mẽ, hoặc là thần văn đã ngưng tụ. Ý chí lực của cậu ta tôi xem ghi chép, trước đó ghi chép là độ chứa đầy 10%, hiện tại tối đa cũng chỉ 20%, không thể nào mạnh hơn."
"Vậy thì chỉ có thần văn mới có thể giải thích!"
"Hèn chi!"
Vị trung niên thở hắt ra, Khai Nguyên bát trọng kỳ thật không trọng yếu, Khai Nguyên cửu trọng Học viện Chiến Tranh Đại Hạ cũng không thiếu.
Tô Vũ dù cho ở Nam Nguyên biểu hiện hết sức kinh ngạc, nhưng đặt ở Đại Hạ Phủ, vẫn là không đáng nhắc tới.
Đương nhiên, Khai Nguyên bát trọng ở Nam Nguyên rất lợi hại, nhưng lợi hại hơn nữa, cũng không tới mức yêu nghiệt.
Tô Vũ dù sao không phải người bình thường, cậu ta có một vị sư phụ là Đằng Không Văn Minh sư, cậu ta đạt đến bát trọng, kỳ thật mọi người cũng không tính kinh ngạc, ai biết Liễu Văn Ngạn đã bí mật cho bao nhiêu chỗ tốt.
Nhưng ngưng tụ thần văn, đây không phải là Liễu Văn Ngạn có thể cho bao nhiêu chỗ tốt mà quyết định được.
Liễu Văn Ngạn bản thân cũng mới cụ hiện thần văn không lâu, không đời nào viết ý chí chi văn cho Tô Vũ. Bạch Phong lần trước đến cũng chỉ đợi một lát, tính ra Tô Vũ nhiều nhất cũng chỉ xem qua hai lần ý chí chi văn.
Cơ hồ là trong nháy mắt, vài vị cường giả liền đem những quá trình này gỡ ra.
Bên Dục Cường Thự, Trưởng phòng Tôn cười cười nói: "Nói như vậy, đối phương là thiên tài Đạo Thần Văn? Đến mức Khai Nguyên cửu trọng đột phá, cũng chẳng có gì lạ, cậu ta gần đây thu hoạch không ít Dịch Nguyên Khí, nếu thần văn có lợi cho tu luyện, Khai Nguyên cửu trọng cũng rất có hy vọng."
Trên tư liệu thậm chí cho thấy cha Trần Hạo đã đưa cho Tô Vũ 3 giọt Dịch Nguyên Khí, cộng thêm Tô Vũ tự mình đổi, cùng với Liễu Văn Ngạn có thể đã âm thầm giúp đỡ...
Mọi người cảm thấy, Tô Vũ cũng không tính thiếu tài nguyên.
"Đổi không ít tinh huyết..."
Giờ phút này, vị trung niên lần nữa thấy được một nhóm ghi chép, bỗng nhiên nói: "Thần văn của cậu ta, có liên quan đến tinh huyết sao?"
Dứt lời, hắn nhìn về phía Ngô Văn Hải.
Ngô Văn Hải lắc đầu, cười nói: "Cái này ta không rõ ràng, Liễu lão giấu rất sâu, ta cũng không thể đi hỏi một tiểu gia hỏa chuyện đó."
Giờ khắc này, vị trung niên đem tinh huyết cùng thần văn liên hệ với nhau.
Thời gian Tô Vũ trao đổi tinh huyết, giai đoạn đầu rất ít, thực sự trao đổi nhiều tinh huyết lại là vào giai đoạn sau, cũng chính là sau khi ngưng tụ thần văn.
"Thần văn của cậu ta có thể liên quan đến tinh huyết, hấp thu tinh huyết có thể sẽ khiến thực lực cậu ta tiến bộ..."
Vị trung niên đưa ra suy đoán, một phần tư liệu mới khiến hắn thấy được rất nhiều điều trước đó không phát hiện.
"Thiên tài Đạo Thần Văn..."
Vị trung niên lẩm bẩm một tiếng, "Có khả năng ngưng tụ hoàn chỉnh, nếu không không cách nào sử dụng đặc tính!"
"Vài tháng, từ không đến có, dù cho tính từ lúc Bạch Phong tới, cũng chính là hai tháng. Cậu ta ngưng tụ hoàn chỉnh thần văn, trước lúc này, Liễu Văn Ngạn không có Đằng Không, căn bản không cách nào sao chép ý chí chi văn cho cậu ta, Tô Vũ bản thân cũng không có con đường nào để có được ý chí chi văn..."
Đến mức Liễu Văn Ngạn có hay không con đường, bọn họ mặc kệ, Liễu Văn Ngạn cho dù có con đường, khi đó cũng sẽ không cho Tô Vũ.
"Hai tháng!"
Vị trung niên nhấn mạnh một câu!
Sau một khắc, đứng lên nói: "Tôi đi xem một chút..."
Bên cạnh, vị Thiên phu trưởng Trấn Ma Quân kia đã sớm đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Học viện Chiến Tranh không cần thiết lôi kéo cậu ta, cậu ta thích hợp nhất là vào Học viện Văn Minh. Đương nhiên, Học viện Văn Minh quá an nhàn, phát triển trong quân đội cũng không tồi."
"Cha cậu ta từng là người của Trấn Ma Quân, sau khi nhập ngũ đột phá Vạn Thạch, hiện giờ đảm nhiệm chức Bách phu trưởng. Dù không thuộc quyền ta, nhưng mấy năm trước ta cũng có quen biết ông ấy..."
Mọi người khinh thường!
Ông lừa ai thế!
Tô Long xuất ngũ 18 năm trước, lúc đó ông còn chưa nhập ngũ, giả vờ quen biết cũ làm gì!
Bên Dục Cường Thự, Trưởng phòng Tôn cười nói: "Chư vị, dạy học tùy theo tài năng là tốt nhất. Cậu ta nếu được Bạch Phong coi trọng, vậy cứ để cậu ta vào Học viện Văn Minh là được, cần gì lúc này phải quấy nhiễu con đường của cậu ta."
Vị trung niên lắc đầu nói: "Không thể nói như vậy, cậu ta nếu tham gia sát hạch Học viện Chiến Tranh, sau Khai Nguyên cửu trọng cậu ta liền có thể vào học viên thượng đẳng. Học viên thượng đẳng ở Học viện Chiến Tranh cũng được coi trọng. Cậu ta hiện tại còn trẻ, chưa có con đường rõ ràng của mình, đường nên đi như thế nào, vẫn là phải lựa chọn."
Mọi người biết, Tô Vũ thích hợp Học viện Văn Minh hơn một chút, có thể là... Khai Nguyên cửu trọng, học viên thượng đẳng, vào Học viện Chiến Tranh cũng không tệ.
Học viện Chiến Tranh chủ yếu tu luyện Đạo Chiến Giả, không có nghĩa là không ai tu Đạo Thần Văn.
Chỉ khác ở chỗ cái nào là chính, cái nào là phụ mà thôi.
Ngô Văn Hải cũng không để ý chuyện này, trên mặt ông ta mang theo nụ cười, thiên tài được người tranh giành mới là thiên tài thật sự, chuyện tốt.
Đến mức Tô Vũ rốt cuộc đi đâu, đó là chuyện của chính cậu ta.
Ngược lại mặc kệ đi đâu, Tô Vũ đãi ngộ đều sẽ không kém.
Xem ra năm nay Nam Nguyên sẽ không còn mất mặt như vậy, ít nhiều cũng có chút thể diện.
...
Rầm rầm!
Trên đỉnh đầu tựa như có không khí nổ tung, tiếng nổ vang rền truyền đến, nguyên khí hội tụ, cửu khiếu lấp lánh hào quang, ngay sau đó, toàn bộ cửu khiếu đều mở ra!
"Thằng nhóc này..."
Lão Tạ chậc chậc khen ngợi, thằng nhóc này cách Khai Nguyên cửu trọng thật chỉ thiếu chút nữa, khó trách có lòng tin như vậy mà đột phá.
Giờ phút này, Tô Vũ đã đột phá.
Nguyên khí bốn phía hội tụ, đây là đặc trưng của Khai Nguyên cửu trọng, có thể hấp thu nguyên khí bên ngoài.
Nếu nói rõ hơn, Khai Nguyên cửu trọng kỳ thật chính là khác biệt giữa Tiên Thiên và Hậu Thiên.
Có khả năng hấp thu nguyên khí ngoại giới!
Lúc này, chỉ cần Tô Vũ hấp thu đủ nhiều nguyên khí, tu luyện một bộ công pháp Thiên Quân, lần nữa mở ra một chút khiếu huyệt, rèn luyện thân thể, cậu ta là có thể tiến vào cảnh giới Thiên Quân.
Tô Vũ mở mắt, Lão Tạ nhìn đồng hồ, cười nói: "Không vội, tự mình thích nghi một chút, khảo thí mới qua 3 giờ, còn có 1 giờ. Thực chiến và sát hạch cảnh giới cũng là chuyện vài phút, hoàn thành trong 4 giờ là được."
Dứt lời, ánh mắt Lão Tạ lóe lên một cái, hắn cảm ứng được có người đang đi về phía này.
"Đến nhanh thật!"
Lão Tạ thầm mắng một tiếng, mặt không đổi sắc nói: "Tô Vũ, cậu biết các học viện lớn, học viện nào an toàn nhất không?"
Tô Vũ nghi ngờ nhìn xem hắn, hỏi câu này có ý tứ gì?
"Học viện Chiến Tranh và Học viện Văn Minh Đại Hạ thành lập quá lâu, ngư long hỗn tạp, trong đó không biết ẩn chứa bao nhiêu người của Giáo phái Vạn Tộc, thậm chí có những kẻ ở cấp cao vẫn chưa bị bại lộ!"
"Chỉ có Học viện Long Võ, hầu hết là những người từ Long Võ Vệ rút về, là thuần khiết nhất. Giáo phái Vạn Tộc ở Học viện Long Võ cơ hồ không có thám tử nào, cho dù có, cũng chỉ là tôm tép nhãi nhép, vì chúng ta thành lập chưa lâu."
"Người của Giáo phái Vạn Tộc dù có ẩn nấp, cũng sẽ trả thù một số người, những thiên tài đã giết người của bọn chúng! Khai Nguyên cảnh giết Vạn Thạch, dù cho chỉ là hỗ trợ, theo Giáo phái Vạn Tộc cũng là mục tiêu tất sát!"
"Mất mạng, đôi khi chẳng làm được gì cả. Thiên tài đến mấy, giàu có đến mấy, có thiên phú đến mấy cũng vô dụng."
Lão Tạ thở dài nói: "Cho nên a, suy nghĩ thật kỹ, quyết định thật tốt!"
Lời ta nói, cậu hiểu chứ!
Lão Tạ không nói thẳng, trên thực tế đã gần như là nói thẳng: Thằng nhóc này, cậu hỗ trợ giết một Vạn Thạch, Giáo phái Vạn Tộc sẽ không bỏ qua cậu, đến Long Võ đi, Long Võ an toàn nhất!
Tô Vũ không nhận lời, một bên quen thuộc với nguyên khí bên ngoài, một bên tiến hành suy nghĩ, một lát sau mới nói: "Tạ lão sư, Giáo phái Vạn Tộc ở Đại Hạ Phủ cũng ngang ngược như vậy sao?"
Lão Tạ muốn nói rồi lại thôi, nửa ngày sau cảm thấy không thể phản bác được.
Nếu nói không kiêng nể gì cả, vậy chẳng phải lộ ra Đại Hạ Phủ quá vô dụng sao.
Nếu nói không đáng nhắc đến, chẳng phải tự nhận lời mình vừa nói là vô nghĩa sao?
Thằng nhóc này, đào hố cho mình nhảy đây mà!
Lão Tạ nở nụ cười, có chút ý tứ, thằng nhóc này đầu óc cũng cực kỳ linh hoạt, thông minh là chuyện tốt, sẽ không chết nhanh như vậy đâu.
"Đối với chúng ta thì dĩ nhiên không đáng nhắc đến, nhưng đối với cậu, một Khai Nguyên cảnh... Thiên Quân cũng có thể uy hiếp tính mạng cậu."
Tô Vũ khẽ cười nói: "Khó mà nói, ta từng giết Thiên Quân, thậm chí là Thiên Quân trung kỳ, lão sư hẳn biết chứ."
"..."
Lão Tạ thật không biết, hắn chỉ biết là thằng nhóc này hỗ trợ giết Vạn Thạch.
"Cậu độc giết Thiên Quân trung kỳ?"
"Ừm, dưới sự phối hợp của thần văn mà làm."
Tô Vũ đã biết, đối phương hẳn là đoán được sự tồn tại của thần văn, cho nên cũng không giấu diếm, cười nói: "Cho nên Đại Hạ Phủ, kỳ thật không nguy hiểm như lão sư nói đâu."
"..."
Lần này Lão Tạ thật không phản đối, thở dài: "Chính cậu chọn đi, kỳ thật có thể chọn cũng là Long Võ, Học viện Chiến Tranh Đại Hạ cùng Học viện Văn Minh ba nhà, đều có các chỗ tốt, cũng đều có các thế yếu."
"Các cậu, những thằng nhóc thiên tài này, càng là thiên tài, càng là có chủ ý của mình, quyết định rồi thì ai cũng không cải biến được, ta nghĩ cậu trong lòng mình có phán đoán."
Lão Tạ chân thành nói: "Nếu là đi Đạo Chiến Giả, vậy Học viện Long Võ càng tốt hơn. Nếu là đi Đạo Văn Minh... Học viện Văn Minh Đại Hạ tự nhiên là tối ưu."
"Long Võ an toàn một chút, thái bình một chút, cậu thu hoạch được tài nguyên cũng tương đối đơn giản một chút. Học viện Văn Minh Đại Hạ bên kia sức cạnh tranh lớn hơn một chút."
Lão Tạ không còn chửi bới, mà là nghiêm túc phân tích nói: "Nhất là bây giờ, Vạn Thiên Thánh ngủ đông năm mươi năm, hiện tại Phủ chủ bế quan, Vạn Thiên Thánh một buổi sáng đắc thế, Học viện Văn Minh Đại Hạ trở thành Đại Hạ Phủ thậm chí là Nhân Cảnh, thậm chí cả chư thiên vạn giới tầm mắt tập trung điểm!"
"Tiếp đó, bên Học viện Văn Minh, ánh mắt tụ vào, ngư long hỗn tạp, cực kỳ hỗn loạn!"
"Loạn thế đúc anh hùng!"
"Ta kỳ thật cũng hiểu rõ, thời kỳ này, ở Học viện Văn Minh có muốn không lăn lộn ngoài đời không nổi, trộn lẫn tốt, thời đại này chỉ sợ muốn ra một vị thậm chí nhiều vị cường giả, nhưng nguy hiểm trong đó... Cậu là người thông minh, hẳn là cũng biết."
Tô Vũ gật đầu, tiếp lấy cười nói: "Lão sư, ta chẳng qua là một vị Khai Nguyên cảnh, khoảng cách này với ta quá xa!"
"Điều này cũng đúng, kỳ thật lúc này, chân chính có hy vọng quật khởi vẫn là Bạch Phong đám người kia, một đám Đằng Không cảnh người trẻ tuổi, tiếp xuống Lăng Vân, Sơn Hải thậm chí cảnh giới cao hơn cũng không phải không có hy vọng."
Lão Tạ cảm khái một hồi, rất nhanh cười nói: "Không nói với cậu những thứ này nữa, tự mình xem xét mà xử lý đi! Nếu không đến Học viện Long Võ, vậy càng không cần thiết đi Học viện Chiến Tranh Đại Hạ, đều là Đạo Nhục Thân, bên đó còn không bằng chúng ta đáng tin cậy."
Tô Vũ gật đầu, không tiếp tục nói.
...
Nửa giờ sau, Tô Vũ thích nghi với nguyên khí bên ngoài, đi ra phòng học nhỏ.
Mấy vị của Học viện Chiến Tranh Đại Hạ, cũng không đến.
Không biết là Lão Tạ ngăn cản, hay là chờ sát hạch kết thúc rồi trao đổi thêm với Tô Vũ.
Cuối cùng một phòng thi.
Người rất ít!
Nơi này chỉ phụ trách sát hạch học viên Khai Nguyên bát trọng trở lên, những năm qua Nam Nguyên căn bản không mở phòng thi này, năm nay lại mở ra.
Phòng thi lớn như vậy, học viên chỉ có hai người.
Tô Vũ, Ngô Lam.
Ngô Lam kỳ thật không chuẩn bị tham gia sát hạch thực chiến, nàng còn muốn giữ lại tinh lực để thi sát hạch văn minh buổi chiều.
Bất quá Tô Vũ muốn tham gia, Ngô Lam tò mò, cũng đi cùng.
Nàng Khai Nguyên bát trọng, là có tư cách tiến vào, dù cho không tham gia sát hạch.
Giám khảo có năm vị, lần này năm vị giám khảo đều là quan chủ khảo, cũng chính là giám khảo dẫn đội.
Lão Tạ, Trưởng phòng Tôn, Thiên phu trưởng Trấn Ma Quân, đội trưởng của Học viện Chiến Tranh Đại Hạ, cùng với... Ngô Văn Hải!
Năm người toàn bộ đều là cảnh giới Đằng Không!
Đây cũng là đội hình mạnh nhất mà Đại Hạ Phủ phái tới lần này, ngoại trừ không có nhân sự tham gia của Học viện Văn Minh.
Đối với sát hạch cao đẳng, Đại Hạ Phủ hằng năm đều cực kỳ coi trọng.
Các học viện lớn cũng rất xem trọng!
Đây là Nam Nguyên, ở những thành phố lớn khác, một số học viện đều sẽ phái Đằng Không cảnh tiến đến tham dự, đảm nhiệm giám khảo, chứ không phải như bên này, giám khảo bình thường không ít đều là Vạn Thạch cảnh.
Tô Vũ cùng Ngô Lam tiến vào, tầm mắt của vài vị quan chủ khảo chiếu tới.
Tô Vũ mơ hồ cảm nhận được một chút áp lực, năm vị Đằng Không!
Nam Nguyên ngoại trừ lần trước đối phó Giáo phái Vạn Tộc, gần như sẽ không có năm vị Đằng Không hội tụ. Đây là lần đầu tiên Tô Vũ trực diện năm vị cường giả cảnh giới Đằng Không.
Lão Tạ trước đó cùng cậu ta trao đổi rất ôn hòa, cho nên Tô Vũ cũng không cảm nhận được gì.
Nhưng giờ khắc này, tầm mắt của năm vị Đằng Không ngưng tụ, tập trung lên người cậu ta, Tô Vũ đột nhiên cảm giác được mình bị nhìn thấu.
Trưởng phòng Tôn nhìn một hồi Tô Vũ, cười cười nói: "Tô Vũ, cậu quyết định muốn tham gia sát hạch thực chiến Khai Nguyên cửu trọng?"
"Đúng vậy."
"Cậu mới tiến cấp, tôi kiến nghị cậu chỉ tham gia sát hạch bát trọng, cứ như vậy, cậu mặc dù không thể vào học viên thượng đẳng, bất quá hạng nhất Nam Nguyên cậu là giữ vững rồi."
Trưởng phòng Tôn cười nói: "Nếu cậu không thi vào Học viện Chiến Tranh, vậy thì không cần sát hạch cửu trọng, cậu thấy thế nào?"
"Tôi muốn thử xem."
Tô Vũ chân thành nói: "Tôi đã vào Khai Nguyên cửu trọng, vậy thì sẵn lòng thử một lần!"
Bởi vì vào học viên thượng đẳng, mới có 20 điểm công huân.
Đằng nào cũng đã bại lộ, cậu ta cũng không để ý việc lấy 20 điểm công huân này.
Đây là 4 giọt Dịch Nguyên Khí, đây là 20 giọt tinh huyết, đây là phần thưởng chỉ có khi giết hai kẻ Vạn Thạch. Chính cậu ta muốn kiếm từ con đường khác, vậy thì phải tốn vô số thời gian và công sức.
"Vậy thì mở sát hạch cửu trọng!"
Trưởng phòng Tôn cũng không nói thêm nữa, nhanh chóng nói: "Sát hạch thực chiến Khai Nguyên cửu trọng độ khó không thấp, đối thủ của cậu là một vị Thành Vệ Quân Thiên Quân tam trọng. Hai bên toàn lực ứng phó, cậu có thể chống đỡ 1 phút trong tay đối phương, sát hạch liền đạt yêu cầu."
"Đạt yêu cầu, không phải điểm tuyệt đối."
"Nếu cậu có thể chống đỡ 3 phút trong tay đối phương, đó chính là điểm tuyệt đối."
"Đương nhiên, đạt yêu cầu, cậu cũng có thể vào học viên thượng đẳng. Thực chiến điểm tuyệt đối 100 điểm, cảnh giới hai tầng điểm tuyệt đối 100 điểm. Trong tình huống đạt yêu cầu, cậu ít nhất có thể đạt được khoảng 180 điểm..."
"Hiểu rồi!"
Tô Vũ nhấn mạnh đáp lại, Thiên Quân tam trọng!
Chống đỡ 1 phút!
Đừng nhìn cậu ta trước đó từng giết Thiên Quân trung kỳ thậm chí hậu kỳ, nhưng đó là đánh lén, không phải đối mặt trực diện, đối phương cũng không biết thực lực cậu ta thế nào.
Thực sự giao thủ với cảnh giới Thiên Quân, cậu ta chưa từng có.
Năm vị quan chủ khảo cho điểm, hai bên toàn lực ứng phó, nguy hiểm thì không có, năm vị Đằng Không sẽ không để học viên xuất hiện nguy hiểm tính mạng, nhưng bị thương, các quan chủ khảo sẽ không quản.
Một bên, Ngô Lam có chút tò mò nhìn Tô Vũ, nàng không rõ, tên này vì sao nhất định phải thi vào học viên thượng đẳng, thật sự là chuẩn bị đi Học viện Chiến Tranh sao?
Phải biết, nếu bị thương, sát hạch buổi chiều có thể liền không thể tham gia.
Nàng không rõ, 20 điểm công huân, đối với Tô Vũ mà nói, thật sự rất khó có được!
Không có bản lĩnh đi lấy thì thôi đi, đã có bản lĩnh cầm, cậu ta làm gì không muốn.
20 điểm công huân, Ngô Lam cảm thấy không có gì, Tô Vũ là thật sự cảm thấy rất trọng yếu, đây cũng không phải là chân muỗi, đây là chân voi, kiếm được có thể nuôi sống bản thân.
...
Vài phút sau.
Một vị Thành Vệ Quân đi ra, cầm trong tay thanh đao gỗ, nghiêm mặt nói: "Triệu Vân Thăng, Thành Vệ Quân Nam Nguyên! Lần khảo hạch này, tuyệt đối sẽ không lơ là, tuyệt đối sẽ không làm ô danh Thành Vệ Quân, tuyệt đối sẽ không thiên vị, có năm vị chủ khảo chứng giám!"
Thiên Quân mà muốn nhường dưới ánh mắt của năm vị Đằng Không, đó là điều không thể, huống chi thành chủ đều có mặt, đối phương lại càng không dám làm vậy.
Hắn lại không biết Tô Vũ, đương nhiên sẽ không làm loại chuyện có thể mất đầu này.
Tô Vũ hít sâu một hơi, từ giá vũ khí bên cạnh lấy đi một thanh chiến đao, đao gỗ, đây là dùng cho sát hạch.
"Học phủ trung đẳng Nam Nguyên, Tô Vũ!"
"Sát hạch bắt đầu!"
Cùng với lời của Trưởng phòng Tôn, Triệu Vân Thăng đối diện đạp mạnh một cái, đao gỗ chém thẳng tới.
Tô Vũ không dám đón đỡ, vội vàng né tránh.
Triệu Vân Thăng không quan tâm, tiếp tục chém về phía Tô Vũ, tốc độ của hắn nhanh hơn Tô Vũ, lực lượng mạnh hơn, Tô Vũ tránh cũng không kịp, khẽ quát một tiếng, cũng vung đao đỡ lấy.
Rầm!
Đao gỗ chất liệu rất tốt, song đao va chạm, đao gỗ không vỡ nát, Tô Vũ lùi lại mấy bước, khớp hổ khẩu đều có dấu hiệu nứt ra.
"Thiên Quân tam trọng..."
Ánh mắt Tô Vũ ngưng trọng, lực lượng lớn hơn chính mình!
Một đao tiếp một đao chém xuống, cậu ta hoàn toàn không phải là đối thủ, lực chấn động khiến nội phủ cậu ta đều có chút căng đau.
Triệu Vân Thăng lại không quản điều này, Tô Vũ vừa lùi lại, hắn lần nữa xuất đao, tốc độ rất nhanh, căn bản võ học cực kỳ vững chắc, bịch một tiếng, lần này Tô Vũ liền chặn đường cũng không làm được, bị đao gỗ lập tức bổ trúng cánh tay phải, thanh đao gỗ trong tay suýt chút nữa rơi xuống.
Tô Vũ cảm giác cánh tay phải mình sưng tấy lên!
Cậu ta vội vàng né tránh, nhe răng trợn mắt, đau đớn khó chịu.
Phía trên vài vị quan chủ khảo đều không ra tay, Tô Vũ mới vào cửu trọng, không phải là đối thủ đó là khẳng định, chỉ xem cậu ta có thể chống đỡ 1 phút hay không.
"Vù!"
Đao gỗ xé gió, không khí chấn động, lần này thẳng đến hai chân Tô Vũ.
Tô Vũ nhảy bật lên, trên gương mặt kiên nghị của Triệu Vân Thăng lộ ra một nụ cười, sau một khắc, một cái chân xuất hiện, bịch một tiếng, đá bay Tô Vũ đang nhảy lên!
Rầm!
Tô Vũ ngã mạnh xuống đất, mặt bắt đầu sưng đỏ, đầu óc ong ong vang lên.
Khoảng cách rất lớn!
Kinh nghiệm thực chiến của Tô Vũ cũng kém xa đối thủ, khi vung đao chém hắn đã đoán được cậu ta sẽ nhảy lên, mà chưa đến cảnh giới Đằng Không mà lựa chọn nhảy lên, đối với những người khác mà nói thì là tự tìm cái chết.
Thật sự trên chiến trường, vừa rồi Tô Vũ có lẽ đã chết.
Vài vị quan chủ khảo lắc đầu, Tô Vũ còn quá trẻ, dù cho đã từng thấy máu, so với những Thành Vệ Quân này còn kém rất nhiều.
Ngô Lam có chút cười thầm trong bụng, bảo cậu đừng thi, nhất định phải thi, lòng tốt bị xem như lòng lang dạ thú, giờ thì chịu thiệt rồi nhé!
...
Tô Vũ nhanh chóng bò dậy, lăn mình một vòng, tránh đi nhát đao tiếp theo của Triệu Vân Thăng.
Chịu chút thiệt thòi không tính là gì, sức chịu đựng của cậu ta mạnh mẽ, hiện tại vẫn chưa đến lúc từ bỏ.
Huống chi, cậu ta vẫn chưa tung đòn sát thủ đâu.
Tiếng đao gỗ xé gió lại nổi lên, Tô Vũ lần nữa quay cuồng, tóc cậu ta rung lên, đao gỗ bổ trúng tóc, mang theo vài sợi tóc đứt gãy.
Triệu Vân Thăng từng bước ép sát, rất nhanh dồn Tô Vũ vào góc tường.
Giờ phút này, thời gian vẫn chưa tới 1 phút.
Khai Nguyên cửu trọng đối với Thiên Quân tam trọng, chênh lệch vẫn còn quá lớn, Tô Vũ vừa đột phá, chỉ mới mở cửu khiếu, căn bản không phải đối thủ của đối phương.
Phía trên, Trưởng phòng Tôn nói khẽ: "Vẫn còn kém một chút, dù sao mới tiến giai, e rằng không vượt qua được, kém hơn không ít so với một số Khai Nguyên cửu trọng ở Đại Hạ Phủ..."
Hắn đã chuẩn bị kết thúc khảo thí, Tô Vũ lần này không vượt qua được.
Đúng vào lúc này, ánh mắt Tô Vũ lộ ra một vệt vẻ giãy giụa, trong nháy mắt có quyết định.
Ngay lúc Trưởng phòng Tôn chuẩn bị gọi dừng, Triệu Vân Thăng bỗng nhiên chém đao về phía bên cạnh Tô Vũ. Trong mắt hắn, Tô Vũ đang ở dưới đao của mình, nhưng thực tế lại lệch đi rất nhiều!
Mà Tô Vũ thật sự, trên đao gỗ lóe lên một vệt hào quang, một đao bổ ra!
Bịch một tiếng, Triệu Vân Thăng bay rớt ra ngoài, ngực toàn bộ đều là mảnh gỗ vụn!
Tô Vũ vừa mới bổ bằng cạnh đao, đao gỗ đã vỡ vụn.
Tô Vũ thở dốc kịch liệt, nguyên khí hội tụ về phía cậu ta.
Trưởng phòng Tôn mấy người liếc nhau, đều không lên tiếng, mà Tô Vũ cũng không lên tiếng, cúi đầu, không biết nói gì.
Cậu ta gian lận!
Đương nhiên, ý chí lực là của chính cậu ta, thần văn cũng là của chính cậu ta, nhưng ở sát hạch thực chiến cảnh giới của Học viện Chiến Tranh, cậu ta vận dụng cái này, chính là gian lận.
Huyễn cảnh quấy nhiễu Triệu Vân Thăng, Lôi Nguyên Đao một đao bổ ra, trực tiếp đánh bay Triệu Vân Thăng. Cậu ta thắng, trực tiếp đánh bại Thiên Quân tam trọng.
Nhưng cậu ta cũng thua, Khai Nguyên cửu trọng cậu ta, căn bản không có năng lực vượt cấp chiến đấu.
Chỉ bằng vào thân thể, Thiên Quân tam trọng trong vòng 1 phút chắc chắn có thể đánh giết cậu ta.
Bên kia, Ngô Lam mặt ngây ra, vừa rồi xảy ra chuyện gì?
Nàng nhìn không hiểu, cũng không thấy rõ ràng.
Nàng chỉ thấy Tô Vũ vốn sắp bị đánh bại, bỗng nhiên phản công, một đao liền đánh bay một vị Thành Vệ Quân cảnh giới Thiên Quân tam trọng!
Cậu ta... làm sao làm được?
Trưởng phòng Tôn mấy người liếc nhau, nửa ngày, Lão Tạ ho nhẹ một tiếng nói: "Cái này... đánh giá thế nào đây?"
Trực tiếp đánh bay giám khảo, nên đánh giá thế nào?
Tô Vũ vận dụng ý chí lực... Ngô Văn Hải khẽ cười nói: "Sát hạch không có hạn chế như vậy sao?"
Lão Tạ gật đầu, "Dĩ nhiên không có, đây là năng lực của chính cậu ta, trên chiến trường vì mạng sống, dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng không tính là gì, chẳng qua là..."
Bên kia, đội trưởng của Học viện Chiến Tranh Đại Hạ chần chờ nói: "Đơn thuần mà nói về năng lực thực chiến của Khai Nguyên cửu trọng, cậu ta thật sự có chút không được khách quan, nhưng cuối cùng cậu ta đánh bay giám khảo, cái này... Về mặt ý chí lực, chúng ta không hề có bất kỳ hạn chế nào, những năm qua cũng từng có tình huống như vậy xảy ra, nhưng trực tiếp đánh bay giám khảo thì cũng hiếm thấy."
Lão Tạ suy nghĩ một chút nói: "Không đơn thuần là ý chí lực, còn có nhát đao cuối cùng kia, hẳn là Lôi Nguyên Đao! Võ kỹ Huyền giai, thằng nhóc này đã sớm nắm giữ, ở cảnh giới Khai Nguyên mà nắm giữ một đao như vậy, kỳ thật cũng tính hết sức thiên tài, ải này cho điểm tuyệt đối đi."
Vị trung niên khẽ gật đầu, "Vậy thì điểm tuyệt đối, bất quá không tính thêm điểm thưởng."
Thêm điểm thưởng!
Trưởng phòng Tôn suy nghĩ một chút, cười nói: "Cái đó không coi là thêm điểm, dù sao có chút gian lận. Đương nhiên, nếu Học viện Văn Minh biết các ông nói thần văn của bọn họ vô dụng, hắc hắc..."
Mọi người im lặng, ông nói, chúng tôi lại không nói!
Đánh bay giám khảo, cũng có chuyện như vậy xảy ra, là sẽ được xem xét thêm điểm thưởng, bất quá Tô Vũ bên này cũng không phải là chiến thắng vượt cấp, ý chí lực ở giai đoạn này khó mà phân biệt rõ ràng, cho nên chỉ có thể xem như cậu ta đánh bại đối thủ cùng cấp, không tính thêm điểm.
Vài vị giám khảo đã đạt được sự nhất trí, rất nhanh đều cho điểm tuyệt đối.
200 điểm!
Mà Tô Vũ, giờ phút này cũng đã bình thường trở lại. Khai Nguyên cửu trọng đánh bại Thiên Quân tam trọng, ban đầu đã là không thể nào. Lúc trước cậu ta cũng có chút đánh giá quá cao bản thân, cậu ta cảm giác mình nắm giữ Lôi Nguyên Đao, dù cho đơn đấu cũng không sợ Thiên Quân sơ kỳ.
Hiện tại xem ra, mình còn kém xa lắm, chuyện vượt cấp đánh bại đối thủ tạm thời đừng nghĩ tới. Ý chí lực cùng thần văn cũng là năng lực, mình ngược lại phải nhìn thoáng hơn một chút.
"Ngược lại mình thắng..."
Tô Vũ rất nhanh lộ ra nụ cười, thắng là được rồi, ý chí lực cũng là chính mình tu luyện ra được, cần gì phải quá để tâm...