Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 18. Người Bán Dược Liệu Quá Nhiều
Dịch: Dưa Hấu
Bóng đêm buông xuống, căn nhà rách ở đầu đông thôn vẫn sáng đèn đến tận khuya.
Mà ở khắp các ngóc ngách trong thôn, câu chuyện Thạch Trường Sinh vung đao đả thương người đang được truyền đi với tốc độ kinh người.
Có người nói hắn điên rồi, có người nói hắn được cao nhân truyền thụ, lại có người nói đao pháp của hắn nhanh đến mức không giống người thường.
Trong nhà Thạch Lão Thực, hai phụ tử đang ngồi đối diện ăn cơm.
Thạch Đại Ngưu vẫn còn sợ hãi, hỏi: “Cha, tiểu tử kia từ lúc nào lại có thể đánh giỏi như vậy?”
“Nhìn hắn không hề kém một số sư huynh của ta, chẳng lẽ hắn nhặt được một quyển đao pháp ở đâu đó rồi lén luyện từ lâu?”
“Từ nhỏ ta đã thấy tiểu tử này không thành thật, có đao pháp cũng không chịu lấy ra, thật đáng giận. Nếu ta có thể học được đao pháp…”
Ánh mắt Thạch Lão Thực âm trầm, nhưng hắn cũng biết muốn Thạch Trường Sinh giao môn đao pháp kia ra là chuyện không thể.
Tên nhãu ranh này cánh đã cứng, không còn chịu quản nữa.
“Mặc kệ hắn. Vương gia chịu thiệt lớn như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Chúng ta cứ chờ xem kịch vui là được.”
“Nếu… nếu người Vương gia thật sự không làm gì được Thạch Trường Sinh thì sao?”
Bàn tay Thạch Lão Thực khựng lại.
Một lúc lâu sau, gã mới khàn giọng nói: “Vậy Hoàng Khê Thôn này về sau phải đổi người định đoạt rồi, nhưng sắp đến vụ thu hoạch mùa thu. Đến lúc đó, đám thổ phỉ cũng không dễ nói chuyện như vậy. Lương thực của chúng ta còn chẳng đủ để giúp bọn chúng cùng ‘dâng lễ’.”
Thạch Đại Ngưu hung hăng gật đầu: “Đúng. Thạch Trường Sinh cũng đã hơn mười bốn tuổi, sắp tròn mười lăm. Năm nay quan phủ cũng bắt đầu thu thuế thân của hắn rồi. Thổ phỉ lại còn muốn tìm hắn ‘dâng lễ’, đến lúc đó xem hắn làm sao!”
Triều đình vốn quy định sau mười sáu tuổi mới bắt đầu thu thuế thân, nhưng qua từng tầng chồng thêm, cuối cùng lại thành mười bốn tuổi!
Năm nay Thạch Trường Sinh vừa vặn phải nộp thuế, sang năm thậm chí ngay cả Tiểu Hoa cũng phải nộp!
Quan phủ địa phương trong huyện tuy đã từng tầng đẩy độ tuổi xuống còn mười bốn, nhưng nếu phản kháng thì chẳng khác nào chống lại chính sách thuế của cả triều đình.
Dù bị chém đầu cũng sẽ chẳng có ai thay ngươi kêu oan!
Sức mạnh của triều đình, Thạch Trường Sinh căn bản không dám phản kháng!
Đám thổ phỉ cũng tương tự, cũng muốn thu “dâng lễ”. Thạch Trường Sinh cũng không tránh khỏi, trong đám thổ phỉ có cả võ giả Luyện Nhục, muốn phản kháng tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng!
Gió thu cuốn qua bờ ruộng Hoàng Khê Thôn, mang theo những mảnh cỏ khô vàng vụn.
Thạch Trường Sinh đứng trên khoảng đất trống phía sau nhà đã được hai huynh muội san phẳng, thu quyền đứng vững.
Mồ hôi theo trán hắn chảy xuống, nhỏ vào bùn đất dưới chân. Đây đã là lần thứ bảy hôm nay hắn đánh Cơ Sở Quyền Pháp.
Mỗi một lượt đều chậm hơn lượt trước, cũng nặng hơn.
“Nhị ca, uống chút nước đi.” Thạch Tiểu Hoa từ trong nhà bưng ra một bát nước lạnh, trong mắt mang theo vẻ lo lắng.
Mấy ngày nay, nhị ca luyện võ càng lúc càng liều mạng. Trời còn chưa sáng đã thức dậy, đến khi trăng lên giữa trời vẫn còn luyện.
Nàng biết nguyên nhân là gì, hơn phân nửa là vì tiền trong nhà sắp dùng hết.
Thạch Trường Sinh nhận lấy bát, uống một hơi cạn sạch. Nước mát trôi qua cổ họng, nhưng không thể dập tắt nỗi lo trong lòng.
Kể từ sau khi người Vương gia tới gây chuyện, tin rết và đỉa có thể bán lấy tiền giống như mọc cánh, nhanh chóng truyền khắp cả thôn.
Nhưng những người này cũng biết nếu xử lý không đúng, Hồi Xuân Đường căn bản sẽ không thu. Không ai ngu ngốc đến mức trực tiếp bắt rết, bắt đỉa rồi mang đi bán nữa.
Những người đầu óc linh hoạt nhất lập tức bỏ ra mấy đồng tiền nhỏ, lén tới Hồi Xuân Đường hỏi một học đồ xem phải xử lý rết và đỉa thế nào.
Những thôn dân biết được phương pháp lập tức bắt đầu hành động, ban đầu chỉ có vài người lén lút đi bắt.
Những người khác quan sát một thời gian, phát hiện mấy người này quả thật cũng kiếm được tiền!
Chuyện này lập tức trở nên khó lường, những người còn lại không thể ngồi yên nữa.
Nhiều người nhiều sức, ba tên thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng. Cuối cùng vẫn để bọn họ nghĩ ra được cách!
Về sau, ngay cả người ở những thôn lân cận cũng nghe tin, từng tốp từng tốp kéo nhau vào núi.
Ngưỡng cửa Hồi Xuân Đường trên trấn gần như bị giẫm nát.
Giá thu mua côn trùng mỗi ngày một khác.
Cho dù Hồi Xuân Đường có con đường chuyển hàng sang các trấn khác và huyện thành, giá cả vẫn giảm xuống bằng mắt thường có thể thấy, thậm chí còn có lúc không bán được.
Thạch Trường Sinh vẫn nhớ rõ cảnh tượng lần cuối mình lên trấn bán rết và đỉa.
Tiểu nhị Hồi Xuân Đường nhìn sọt rết đã được hắn xử lý sạch sẽ, lắc đầu.
“Tiểu huynh đệ, không phải ta không muốn thu, mà thật sự không thể thu thêm nữa. Kho hàng đã chất đầy, còn chuyển không ít tới huyện thành và những trấn khác, thật sự bán không nổi.”
“Ngô lão tiên sinh nói ít nhất trong năm nay căn bản không cần nhập thêm hàng nữa.”
Trong lòng Thạch Trường Sinh trầm xuống.
Bốn huynh muội bọn họ làm sao có thể chờ suốt hơn nửa năm?
Không còn nguồn tiền bạc, vậy chỉ có thể ngồi ăn núi lở.
Khoảng thời gian này, nhờ bán đỉa, rết cùng mấy loại dược liệu khác, đồng thời còn bắt cá làm thức ăn, hắn cũng chẳng tích góp được bao nhiêu tiền.
Cá bắt được đều do bốn huynh muội ăn.
Gạo và thịt mua về, bởi vì hắn cùng Thạch Tiểu Hoa luyện võ nên phần lớn đều vào bụng hai người.
Tam Oa và Tiểu Thảo chủ yếu ăn cá cùng rau dại, thêm vào đó chỉ có cháo nấu với rất ít gạo!
Thạch Trường Sinh cũng khuyên không nổi.
Tiểu Thảo thậm chí còn nói: “Bây giờ có thể ăn no, lại còn có cá ăn. Trước kia ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ sẽ có loại ‘ngày tốt lành’ như vậy. Nhị ca phải ăn nhiều thịt mới có thể bảo vệ Tiểu Thảo, sau này Tiểu Thảo lớn lên cũng muốn giống nhị ca, bảo vệ mọi người!”
Không khuyên nổi, hắn cũng chỉ có thể để Tiểu Hoa ăn cùng mình.
Luyện võ mà không được ăn đủ thì thật sự không thể tiếp tục!
Hắn dựa vào số bạc có được từ lần trước xử lý hai tên lưu manh trên trấn mới chống đỡ được đến bây giờ, nhưng mắt thấy cũng sắp cạn đáy.
Càng cấp bách hơn là vụ thu hoạch mùa thu sắp tới.
Thuế ruộng, thuế thân cùng đủ loại tạp thu đều giống như những lưỡi đao treo trên đầu, sớm muộn gì cũng sẽ rơi xuống.
Thạch Tiểu Hoa nhìn nhị ca một mình gánh chịu toàn bộ áp lực, cũng muốn góp một phần sức, dè dặt hỏi: “Nhị ca, hay là ta cũng lên trấn tìm chút việc làm?”
Nàng đã mười ba tuổi.
Ở trong thôn, những cô nương bằng tuổi nàng từ lâu đã bắt đầu phụ giúp gia đình làm việc!
Luyện võ?
Đó vốn không phải chuyện nữ tử có thể tùy tiện làm, ngay cả nam tử muốn luyện võ cũng rất khó!
Cho dù là nhà Vương địa chủ, cùng lắm cũng chỉ có thể để nữ tử đơn giản luyện một chút. Trừ khi thiên phú đặc biệt cao, nếu không đừng mơ được thật sự luyện võ.
Nàng có thể tập võ đã là phần độc nhất, bây giờ nàng không muốn trở thành gánh nặng của nhị ca!
“Không được.” Thạch Trường Sinh chém đinh chặt sắt, không chút do dự từ chối, “Ngươi nhất định phải tiếp tục luyện võ, chuyện tiền bạc để ta nghĩ cách.”
“Tiểu Hoa, chỉ khi ngươi luyện võ, sau này mới càng dễ giúp được nhị ca, hiểu không?”
Hắn biết tốc độ tu luyện của Tiểu Hoa nhìn qua dường như không bằng mình, nhưng thực tế tư chất của nàng còn tốt hơn hắn.
Mấy ngày nay dưới sự chỉ điểm của hắn, Cơ Sở Quyền Pháp của nàng đã đạt tiểu thành.
Chỉ cần cho nàng đủ thời gian, nhất định sẽ có thành tựu, trở thành võ giả căn bản không thành vấn đề.
Ở thế đạo này, nắm đấm cứng còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Sao có thể chỉ vì chút tiền bạc mà làm chậm trễ tương lai?
Thạch Trường Sinh hung hăng nghĩ thầm: Thật sự không được thì ta lên trấn tìm mấy tên lưu manh của bang phái, kiếm thêm chút tiền!
Người mang vũ lực, sát tâm tự sinh.
Huống chi trong mắt hắn, đối phó mấy tên ác nhân cũng chẳng phải chuyện lớn, càng không khiến hắn có bao nhiêu gánh nặng trong lòng.