Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 24. Mười Lượng Bạc
Dịch: Dưa Hấu
Người mở cửa chính là Ngô lão tiên sinh.
Lão chỉ liếc Thạch Trường Sinh một cái rồi nghiêng người tránh sang bên.
“Vào đi.”
Xuyên qua hậu viện phơi đầy dược liệu, hai người tiến vào một căn phòng nhỏ tràn ngập mùi thuốc.
Cửa sổ đóng kín, ánh sáng hơi tối.
Thạch Trường Sinh không nói nhiều, mở bọc ra, nhẹ nhàng đặt hai đoạn xác rắn lên chiếc bàn vuông đã trải giấy dầu.
“Lão tiên sinh, con Khô Đằng Xà này xin ngươi xem qua, có thể ra giá bao nhiêu……”
Ngô lão tiên sinh cẩn thận quan sát.
Lão phát hiện vết cắt trên thân rắn vô cùng gọn gàng, cơ bắp ở mặt cắt co lại thành từng khối, rõ ràng là bị lưỡi đao chém làm hai trong nháy mắt.
Người dùng đao cũng không phải người bình thường, lực đạo và tốc độ đều rất khá.
Lão cúi người nhìn kỹ, ngón tay hờ hững lướt qua lớp vảy nâu đen, đặc biệt chú ý phần đầu rắn với những đường vân gần như không khác gì dây leo khô, sau đó gật đầu.
“Quả nhiên là Khô Đằng Xà. Hơn nữa nhìn hình thể này, e rằng đã sống nhiều năm rồi.”
Lão đứng thẳng người, giọng điệu bình thản.
“Mật rắn và nọc độc của nó đều là đồ tốt. Thịt rắn cũng coi như khá bổ dưỡng. Xác lại còn nguyên vẹn như vậy, mười lượng bạc, thế nào?”
Trong lòng Thạch Trường Sinh chấn động.
Mười lượng!
Số tiền này gần như đã bằng giá một con lợn rừng lớn, còn đắt hơn lợn nhà không ít!
Xem ra tiểu muội đoán không sai, loại độc vật này quả thật càng đáng tiền, đương nhiên mức độ nguy hiểm cũng không hề nhỏ.
Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, chỉ đáp: “Lão tiên sinh ra giá công đạo, vãn bối đương nhiên đồng ý. Còn sau này…”
Ngô lão tiên sinh vuốt râu, lão đương nhiên hiểu Thạch Trường Sinh muốn nói gì.
Chuyện lần trước vốn cũng không liên quan quá nhiều đến lão, Hồi Xuân Đường càng không thể vì hắn mà không thu hàng của người khác.
“Sau này cứ tiếp tục giao dịch. Yên tâm, loại độc vật này không giống rết với đỉa, không dễ kiếm được như vậy, giá cả cũng không dao động quá lớn. Sau này bất cứ lúc nào cũng có thể bán cho ta.”
Thạch Trường Sinh gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Giao dịch rất nhanh hoàn thành.
Bạc vào tay, nặng trĩu.
Ngô lão tiên sinh cất xác rắn đi, dường như thuận miệng hỏi: “Con rắn này gặp được trong rừng già ở hậu sơn?”
“Vâng, vận khí tốt.” Thạch Trường Sinh trả lời mơ hồ.
Ngô lão tiên sinh không hỏi thêm, chỉ tiễn hắn ra cửa.
Thực ra, đây chính là chênh lệch tin tức mà Thạch Trường Sinh không biết.
Rừng già ở hậu sơn vốn gần như không có loại rắn độc này, cho dù có thì cũng cực kỳ hiếm, tuyệt đối không dễ gặp như vậy!
Trở lại căn phòng nhỏ, Ngô lão tiên sinh đóng cửa, yên lặng đứng đó một lúc lâu.
Ánh mắt lão rơi xuống mặt bàn vừa đặt xác rắn, dường như vẫn còn nhìn thấy vết cắt sạch sẽ gọn gàng kia.
Khô Đằng Xà nhanh như điện, độc nha trí mạng càng khiến ngay cả thợ săn kinh nghiệm phong phú cũng phải kiêng dè ba phần!
Một thiếu niên còn chưa trưởng thành, lại không sống bằng nghề săn bắn, làm sao có thể chém nó làm hai chuẩn xác đến vậy?
“Lực đạo từ vết cắt này rõ ràng không phải người bình thường có thể làm được. Kém nhất cũng phải là thợ săn lâu năm, có nhiều năm kinh nghiệm.”
Ngô lão tiên sinh thấp giọng tự nói, trong mắt lóe lên một tia hiểu rõ, khóe miệng hiện nụ cười.
“Xem ra tiểu tử Thạch gia này không biết đã gặp cơ duyên ở đâu, chính thức bước lên con đường võ đạo, trở thành võ giả rồi.”
Ở một tiểu trấn hẻo lánh như thế này, một võ giả xuất hiện có lẽ sẽ khuấy lên không ít gợn sóng.
Thậm chí việc phân chia lại một số lợi ích cũng không phải không thể!
Nhưng đối với một lão lang trung mở tiệm thuốc như lão mà nói, đơn giản chỉ là có thêm một khách hàng tiềm năng có thể cần dược liệu đặc thù hoặc chữa thương mà thôi.
Trên tiểu trấn này, không ai nguyện ý tùy tiện đắc tội lão.
Người bình thường cũng không đắc tội nổi lão!
Ngô lão tiên sinh lắc đầu, không nghĩ thêm nữa, lão cẩn thận lấy Khô Đằng Xà ra, bắt đầu thành thạo tách mật rắn, thu lấy nọc độc.
Toàn thân con rắn này đều là bảo vật, chỉ khi vào tay lão mới có thể vật tận kỳ dụng.
Sau khi được Ngô lão tiên sinh xử lý, chia từng phần ra bán, một con Khô Đằng Xà có thể bán được tới một trăm lượng bạc.
Chuyển tay chính là lợi nhuận gấp mười.
Nhưng sẽ chẳng có ai nói gì, thậm chí cũng không ai biết cụ thể lão bán được bao nhiêu bạc.
Đây chính là tác dụng của chuyên môn!
Còn chuyện Thạch Trường Sinh có thật sự trở thành võ giả hay không, lại có tính toán gì, chỉ cần không liên lụy đến Hồi Xuân Đường thì không liên quan tới lão.
Ngô lão tiên sinh đặt mật rắn đã tách riêng vào một chiếc bình sứ, dùng sáp phong kín.
Ngoài cửa sổ, phố xá trên trấn dần trở nên huyên náo.
Một ngày bình thường vừa mới bắt đầu.
Một con Khô Đằng Xà đã có thể bán được trọn mười lượng bạc!
Học võ ở võ quán ba tháng cũng chỉ tốn mười lượng!
Chỉ vì mười lượng bạc, để Thạch Đại Ngưu có thể tập võ, nguyên thân đã…
Bây giờ muốn kiếm được mười lượng bạc, đối với hắn căn bản không còn khó khăn. Không thể không nói, đây đúng là một sự châm chọc lớn.
Nghĩ tới đây, hắn cũng chuẩn bị tới võ quán xem thử. Sắp đến vụ thu hoạch mùa thu, cũng sắp đủ ba tháng.
Không biết Thạch Đại Ngưu, vị thiên tài võ đạo trong mắt phụ thân, rốt cuộc có luyện ra được thành tựu gì hay không.
Nếu vẫn chẳng nên cơm cháo gì, không biết phụ thân có tiếp tục bán ruộng, bán lương để ủng hộ con đường võ đạo của gã hay không!
Võ quán rất dễ tìm, bên trong võ quán cũng được chia thành từng khu vực, vùng hạch tâm bên trong đương nhiên Thạch Trường Sinh không nhìn thấy được.
Khi đi ngang qua, hắn phát hiện Thạch Đại Ngưu đang khom lưng, tươi cười rạng rỡ theo sau một thanh niên mặc bộ luyện công phục mới tinh, trong tay còn cầm áo ngoài cùng ấm nước cho đối phương.
Thanh niên kia thỉnh thoảng nói gì đó, Thạch Đại Ngưu lập tức liên tục gật đầu, nụ cười mang theo vài phần cố ý phụ họa lấy lòng.
Rõ ràng là đang làm chân sai vặt cho người ta, tâm tư hiển nhiên chẳng còn đặt bao nhiêu vào việc tập võ.
Xem ra Khai Sơn Quyền mãi không luyện tới trình độ nhất định, nên gã đã bắt đầu chuẩn bị tìm cho mình một đường lui.
Sau khi được tập võ, Thạch Đại Ngưu đã có chút coi thường việc làm ruộng!
Thạch Trường Sinh yên lặng nhìn, trong lòng không có bao nhiêu gợn sóng.
Hắn chỉ càng cảm thấy cái chết của nguyên thân không đáng, đồng thời càng thêm bất mãn với Thạch Lão Thực!
Đúng lúc này, thanh niên được Thạch Đại Ngưu ân cần hầu hạ dường như chú ý tới Thạch Trường Sinh đang đứng ngoài tường nhìn vào.
Đối phương liếc sang một cái, sau đó quay đầu nói gì đó với Thạch Đại Ngưu.
Thạch Đại Ngưu đầu tiên sững sờ, lập tức nhìn về phía Thạch Trường Sinh.
Trên mặt Thạch Đại Ngưu thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh đã bị một sự tức giận phô trương thanh thế thay thế.
Sau đó Thạch Đại Ngưu quay mặt đi, không dám đối diện với Thạch Trường Sinh.
Thanh niên kia thấy vậy ngược lại nổi lên hứng thú, ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía Thạch Trường Sinh.
Phía sau gã, Thạch Đại Ngưu cũng từng bước theo sát.
“Ồ, ta còn tưởng ai đứng đây nhìn trộm, hóa ra là vị nhị đệ ‘có bản lĩnh’ của Thạch Đại Ngưu. Hình như tên là Nhị Cẩu thì phải.”
Thanh niên đứng lại cách đó vài bước, hơi hất cằm, giọng điệu mang theo sự khinh mạn không hề che giấu.
“Nghe nói trước đó nhà ngươi bán mất mấy mẫu ruộng, ngươi cũng bị đuổi ra ngoài.”
“Sao vậy? Bây giờ không tìm được việc làm, chẳng lẽ chạy tới võ quán cầu một miếng cơm ăn?”
Chỉ qua mấy câu cũng đủ thấy người này không chỉ vô cùng xem thường Thạch Đại Ngưu, hoàn toàn không chừa cho hắn nửa phần thể diện, mà còn chẳng hiểu rõ tình hình nhà Thạch Đại Ngưu.
Người trong võ quán chỉ biết nhà Thạch Đại Ngưu rất nghèo, tình hình cụ thể thì người khác thật sự không rõ, phần lớn cũng chỉ nghe chính Thạch Đại Ngưu kể lại.
Bọn họ vốn chẳng quan tâm nhà hắn rốt cuộc thế nào!
Cũng phải.
Ai lại nguyện ý bỏ thời gian đi quan tâm tình hình cụ thể của một tên phế vật võ đạo nghèo khổ?
Thạch Đại Ngưu đứng sau lưng thanh niên, sắc mặt biến đổi.
Môi hắn mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn không lên tiếng, rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ chân sai vặt.
Ánh mắt Thạch Trường Sinh bình tĩnh lướt qua hai người.
Hắn không tiếp lời, giống như hoàn toàn không nghe thấy lời khiêu khích kia, xoay người rời đi.
“Xì, thế mà đi rồi? Chỉ cần ngươi tới làm tùy tùng cho ta, ta có thể cân nhắc cho ngươi một miếng cơm ăn!”
Tiếng cười nhạo đắc ý của thanh niên truyền tới từ phía sau, xen lẫn mấy câu châm chọc Thạch Đại Ngưu: “Nhị đệ của ngươi cũng khá có cốt khí đấy.”
Thực ra từ đầu tới cuối, thanh niên kia chỉ muốn lấy hai huynh đệ Thạch gia ra tìm chút vui thú.
Cho một miếng cơm ăn thì gã quả thật có thể làm được, nhưng cũng không phải chỉ mở miệng là xong, vẫn phải tốn chút công sức.
Hai huynh đệ Thạch gia còn chưa đáng để gã bỏ công sức ấy.