Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 39. Thạch Trường Sinh Trong Mắt Triệu Hổ
Dịch: Dưa Hấu
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, trong con hẻm nhỏ vẫn còn tràn ngập hơi ẩm của sương sớm.
Ba đứa nhỏ đã tự giác thức dậy, dường như bọn chúng vẫn còn rất nhiều việc phải làm, đến mức gần như quên mất mình đã chuyển lên trấn, không cần tiếp tục ra đồng làm việc nữa.
Tam Oa sau khi nhận ra mình đang ở trên trấn, nhìn Tiểu Hoa và Tiểu Thảo cũng đã thức dậy.
“Nhị tỷ, Tiểu Thảo, hình như chúng ta dậy sớm quá.”
Tiểu Hoa trừng gã.
“Thế nào? Đã dậy rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn ngủ thêm một giấc? Còn không mau chuẩn bị điểm tâm, chẳng lẽ ngươi muốn để nhị ca chuẩn bị điểm tâm cho ngươi?”
Tiểu Thảo làm mặt quỷ với Tam Oa.
“Tam ca, ngươi không được lười biếng. Nhị ca tập võ mệt như vậy, đương nhiên phải để huynh ấy nghỉ thêm một lát!”
Ba người vừa nói vừa cười, cùng nhau đi chuẩn bị điểm tâm.
Điểm tâm làm xong, bày lên bàn, Tam Oa mới đi gọi Thạch Trường Sinh vẫn còn đang ngủ dậy.
Mấy huynh muội ngồi quây quanh bàn ăn xong, đang phân công thu dọn bát đũa thì Lưu thẩm đã vội vã mang số quần áo làm từ hôm qua tới.
“Ôi, Thạch tiểu huynh đệ vừa ăn sáng xong, đang chuẩn bị ra ngoài sao? Ta tới không muộn chứ?”
Thạch Trường Sinh liếc nhìn Lưu thẩm, quầng thâm dưới mắt nàng rất rõ.
Mấy bộ quần áo này hiển nhiên không phải do một mình nàng may, xem ra đêm qua nàng đã thức khuya, còn tìm thêm người cùng làm.
Đương nhiên, chuyện đó không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là mấy bộ quần áo mới đã được mang tới.
Vừa rồi việc đầu tiên Thạch Trường Sinh định làm sau khi ra ngoài chính là tới lấy quần áo.
“Lưu thẩm tới đúng lúc.”
“Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, Tam Oa, các đệ muội đều đi thử quần áo mới Lưu thẩm làm đi.”
Ba người đồng thanh đáp lời, lập tức chạy tới.
Mặc quần áo mới lên người, mấy đứa trẻ trông lập tức có tinh thần hơn rất nhiều, cả ba đều vô cùng hài lòng.
Sau khi Lưu thẩm rời đi, Thạch Trường Sinh nhìn các đệ muội, hít sâu một hơi rồi nói: “Đều chuẩn bị xong chưa? Hôm nay phải thu xếp hết mọi chuyện cho ổn thỏa.”
Tam Oa và Tiểu Hoa đồng thanh đáp.
Tiểu Thảo cũng dùng sức gật đầu, bàn tay nhỏ hơi căng thẳng nắm chặt góc áo.
“Xong rồi, nhị ca!”
Bốn huynh muội khóa kỹ cửa viện, men theo con đường vẫn còn hơi vắng vẻ, trước tiên đi về phía võ quán trên trấn.
Võ quán chiếm diện tích khá rộng, cánh cổng lớn sơn đỏ đã mở rộng, phía trên treo một tấm biển nền đen chữ vàng, khí thế trầm hùng.
Thời gian còn sớm, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng hô quát cùng tiếng va đập của cọc gỗ.
Trong không khí dường như cũng tràn ngập một luồng khí tức vừa nghiêm nghị vừa tràn đầy sức sống.
Thạch Trường Sinh khẽ siết bàn tay hơi lạnh của Tiểu Hoa, dẫn nàng bước qua ngưỡng cửa cao.
Trên khoảng đất trống ở tiền viện, đã có hơn mười thiếu niên đang luyện cơ sở quyền giá dưới sự dẫn dắt của một hán tử tinh tráng.
Động tác của bọn họ chỉnh tề như một, hơi nóng từ mồ hôi bốc lên. Nữ tử trong võ quán không tính là nhiều, nhưng tuyệt đối không phải không có.
Người tiếp đãi bọn họ là một nam tử hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt lạnh lùng, huyệt Thái Dương hơi nhô lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Gã là đại đệ tử của Lưu giáo đầu, họ Triệu, đã là võ giả Luyện Bì.
Bình thường binh khí khó làm gã bị thương, trình độ Luyện Bì hẳn còn cao hơn Thạch Trường Sinh.
Thấy Thạch Trường Sinh dẫn Tiểu Hoa đi vào, ánh mắt Triệu sư huynh dừng trên người Tiểu Hoa đánh giá một lượt, nhưng không biểu lộ quá nhiều.
“Có chuyện gì?” Giọng Triệu sư huynh bình thản.
Thạch Trường Sinh bước lên một bước, ôm quyền nói: “Triệu sư huynh, ta đưa muội muội Thạch Tiểu Hoa tới đây tập võ.”
“Quy củ đã biết chưa?” Triệu sư huynh không đổi sắc nhìn Thạch Trường Sinh.
Thạch Trường Sinh cười gật đầu, “Ta đã hỏi thăm rõ quy củ. Đây là học phí ba tháng.”
Nói xong, hắn lấy từ trong ngực ra một túi vải nhỏ nặng trĩu.
Bên trong là mười lượng bạc trắng, Thạch Trường Sinh hai tay dâng lên.
Triệu sư huynh nhận lấy, chỉ dùng đầu ngón tay nhấc thử đã biết trọng lượng không sai.
Gã cũng không mở ra kiểm tra, tiện tay đặt túi bạc lên bàn trà bên cạnh.
“Tên, tuổi, địa chỉ.” Thạch Trường Sinh đáp rõ ràng: “Thạch Tiểu Hoa, mười bốn tuổi. Chúng ta vừa thuê một viện tử ở ngõ Cây Hòe.”
Tuổi mụ mười bốn, sang năm mới thật sự đủ mười bốn tuổi.
“Được.”
Triệu sư huynh cầm bút ghi lại, giọng điệu vẫn không có bao nhiêu dao động.
Người vì tập võ mà thuê nhà ở gần võ quán vốn không ít, nếu đã thuê nhà gần đây, đương nhiên không cần chờ quá lâu, rất nhanh có thể bắt đầu tập võ.
“Đã thu xếp ổn thỏa thì ngày mai, giờ Mão ba khắc, tới tiền viện tập trung đúng giờ. Tự sẽ có người sắp xếp.”
“Quy củ trong quán sau đó sẽ có người nói cho các ngươi biết. Tập võ gian khổ, quý ở kiên trì, nếu không còn chuyện gì thì về đi.”
Toàn bộ quá trình gọn gàng dứt khoát.
Không có lời khách sáo dư thừa, càng không vì Tiểu Hoa là nữ tử hay bọn họ còn nhỏ tuổi mà hỏi thêm một câu.
Thạch Trường Sinh hiểu rất rõ.
Trong mắt võ quán, mười lượng bạc chỉ mới là bắt đầu, có thể thật sự bước vào cánh cửa võ đạo, có được võ quán coi trọng hay không, còn phải xem thiên phú của bản thân Tiểu Hoa, tài nguyên phía sau cùng sự cố gắng của chính nàng.
Nếu thiên phú tập võ và tài nguyên phía sau đều không chiếm được thứ nào, vậy cơ bản coi như phế, muốn ngóc đầu lên còn khó hơn lên trời.
Còn loại ngay từ đầu đã không chịu cố gắng, Triệu sư huynh gần như chưa từng gặp.
Đa phần đều là sau khi luyện mãi không được mới bắt đầu tự sa ngã, chuẩn bị tìm con đường khác.
Ví dụ như Thạch Đại Ngưu vừa rời khỏi võ quán cách đây không lâu.
Mấy ngày đầu Thạch Đại Ngưu vẫn học khá nghiêm túc, nhưng đầu óc gã chậm, không biết biến thông, học thứ gì cũng không nhanh, trong nhà lại không chống đỡ nổi khoản bạc cần bỏ ra để thỉnh giáo riêng.
Ba tháng vừa hết, gã liền phải trở về làm ruộng.
Vốn còn định nịnh bợ Triệu Hổ của Bạch Thủy Bang, mong kiếm được một công việc.
Đáng tiếc, ngay cả Khai Sơn Quyền cũng học không tốt, lại không phải loại người hung ác dám đánh dám liều, Bạch Thủy Bang làm sao có thể thu loại người như Thạch Đại Ngưu?
Thạch Trường Sinh chắp tay, “Đa tạ Triệu sư huynh. Tiểu muội ngày mai nhất định sẽ tới đúng giờ.”
Lời của hắn cắt ngang dòng suy nghĩ của Triệu sư huynh.
Đương nhiên, Triệu sư huynh cũng không liên hệ mấy người trước mặt với Thạch Đại Ngưu.
Bốn người này vừa nhìn đã thấy gan lớn hơn Thạch Đại Ngưu không ít, lấy bạc ra cũng sảng khoái hơn nhiều.
Tiểu Hoa cũng học theo dáng vẻ nhị ca, nghiêm túc thi lễ, trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ kiên định.
Rời khỏi võ quán, Thạch Trường Sinh khẽ thở phào. Mười lượng bạc gần như chiếm hơn phân nửa số tích súc hiện tại hắn có thể sử dụng.
Nhưng vì tiền đồ của Tiểu Hoa, số bạc này nhất định phải bỏ ra.
Hắn có thể cảm nhận được, ngay khoảnh khắc bước vào võ quán, trong mắt Tiểu Hoa như bùng lên ngọn lửa.
Đó là khát vọng đối với sức mạnh, cũng là mong chờ thay đổi vận mệnh.
Đương nhiên Thạch Trường Sinh đưa Thạch Tiểu Hoa tới đây tập võ cũng có chút tính toán riêng.
Khai Sơn Quyền của hắn vẫn luôn chỉ là tàn thiên, đến nay còn chưa bổ toàn!
Bản thân hắn bỏ bạc vào võ quán học võ cũng không thích hợp, hắn còn không ít việc phải làm, còn phải kiếm bạc, không thể cứ ngồi ăn núi lở.
Tiểu Hoa tới tập võ, hắn vẫn có thể thông qua việc nàng diễn luyện, mượn năng lực của bảng thuộc tính để học Khai Sơn Quyền đến viên mãn, chuyện này cũng không tính quá khó.
Sau đó hắn lại tự tay chỉ dạy Tiểu Hoa.
Tin rằng chẳng bao lâu nữa, Tiểu Hoa sẽ có thể bộc lộ tài năng trong võ quán!
Nhưng Thạch Trường Sinh không biết rằng, ngay lúc bọn họ tìm đại sư huynh giao bạc, Triệu Hổ vẫn đang tập võ trong quán đã phát hiện ra hắn.
Đối với tên tùy tùng Thạch Đại Ngưu vừa rời đi, Triệu Hổ vẫn còn ấn tượng khá sâu.
Triệu Hổ đương nhiên cũng biết Thạch Trường Sinh là đệ đệ của Thạch Đại Ngưu.
Xem ra mấy người kia đều là đệ đệ, muội muội của Thạch Đại Ngưu.
Vừa rồi Thạch Trường Sinh đang giao bạc cho võ quán, Triệu Hổ đương nhiên không dám nhảy ra.
Đừng nói là gã, cho dù bang chủ Bạch Thủy Bang có ở đây cũng không dám nhảy ra vào lúc này.
Trừ phi gã muốn chết!