Dịch: Dưa Hấu

Sau khi kết thúc buổi học ở võ quán, Triệu Hổ chạy một mạch về nhà.

Lúc Triệu Hổ về tới nơi, phụ thân Triệu Khôn đang ngồi trong nhà chính uống trà, ngày tháng trôi qua vô cùng nhàn nhã.

Chuẩn võ giả tuy trong mắt Thạch Trường Sinh chẳng khác người bình thường là bao, Triệu Khôn đứng trước mặt gã căn bản không chống nổi mấy chiêu, muốn giết Triệu Khôn cũng chỉ khó hơn giết một con lợn rừng một chút.

Nhưng không chịu nổi Triệu Khôn lại là trưởng lão Bạch Thủy Bang.

Trong Bạch Thủy Bang, gã cũng coi như có chút quyền thế, dưới tay quản hơn mười người.

Có người bên dưới gánh việc cho mình, Triệu Khôn tự nhiên có thể sống những ngày tháng an nhàn.

Cuộc sống của Triệu Khôn thậm chí còn tốt hơn Thạch Trường Sinh, một võ giả chân chính. Đây chính là chỗ tốt của việc dựa lưng vào thế lực!

Lúc này, trong đôi mắt nhỏ của Triệu Khôn lóe lên tinh quang. Hai viên Thiết Hạch Đào trong tay không ngừng xoay chuyển, phát ra tiếng cạch cạch.

“Cha!” Triệu Hổ đẩy cửa bước vào, thở hồng hộc, giọng mang theo kinh ngạc.

“Hôm nay ta nhìn thấy mấy tên nhãi ranh nhà Thạch Đại Ngưu!”

Hai viên Thiết Hạch Đào trong tay Triệu Khôn khựng lại trong chớp mắt.

“Thạch Đại Ngưu? Chẳng phải là tên quỷ nghèo muốn nhờ ngươi giúp đỡ để vào Bạch Thủy Bang làm việc sao?”

“Loại phế vật ấy cũng không tự soi lại mình xem, chỉ bằng hắn mà cũng muốn vào Bạch Thủy Bang?”

“Bạch Thủy Bang không nuôi phế vật. Đệ đệ, muội muội của tên quỷ nghèo ấy làm sao? Chẳng lẽ phát tài rồi?”

Nhắc tới hai chữ phát tài, trong mắt Triệu Khôn chợt lóe lên một tia sáng.

Triệu Hổ kiên định gật đầu, “Đúng, chính là nhà hắn!”

Triệu Hổ rót một chén nước uống cạn, tựa như vừa phát hiện một kho báu nhỏ.

“Lão nhị nhà hắn, Thạch Trường Sinh, hôm nay dẫn muội muội tới võ quán, giao thẳng mười lượng học phí!”

“Ba tháng!”

“Mười lượng?”

Triệu Khôn nheo mắt lại, hai viên Thiết Hạch Đào trong tay tiếp tục xoay chuyển.

Mười lượng bạc đối với bọn họ không tính là gì, nhưng đối với Thạch gia nghèo khổ thì đây tuyệt đối là một khoản tiền không nhỏ.

“Trước đây cha của Thạch Đại Ngưu chẳng phải còn phải bán mấy mẫu ruộng mới gom đủ tiền để hắn tập võ sao? Bây giờ nhà bọn họ lấy đâu ra nhiều bạc như vậy?”

“Lại còn đưa một nữ oa tới tập võ, chứ không tiếp tục đưa Thạch Đại Ngưu tới học. Chuyện này rất kỳ quái.”

Những người trong võ quán trước giờ chưa từng quan tâm Thạch Đại Ngưu có hoàn cảnh thế nào.

Bọn họ chỉ xem hắn như một tên quỷ nghèo, một nhân vật nhỏ bé để mua vui mà thôi, đương nhiên không biết tình hình bên trong Thạch gia.

Triệu Hổ cau mày, cũng bắt đầu suy nghĩ.

“Cha, lần này quả thật hơi khác. Trước đây lúc đưa Thạch Đại Ngưu tới tập võ, đều là Thạch Lão Thực ra mặt, sau đó bạc cũng do Thạch Đại Ngưu mang tới.”

“Nhưng lần này người dẫn tới lại là nhị đệ của Thạch Đại Ngưu, đi cùng hắn cũng toàn là đệ đệ, muội muội của hắn. Cả bốn đều là trẻ con, hoàn toàn không thấy Thạch Lão Thực với Thạch Đại Ngưu đâu!”

Triệu Khôn trầm tư một lát, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

Nghe nhi tử nói Thạch Trường Sinh dẫn theo ba đứa trẻ, trong đó còn có một nữ hài tới tập võ, hắn lập tức nhớ tới một nhóm người.

Chính là bốn đứa trẻ hôm qua đi mua sắm trên trấn, bọn chúng mua không ít đồ, tiêu mấy lượng bạc.

Nơi ở lại không cách võ quán bao xa, bình thường chỉ những nhà có người tới võ quán tập võ mới thuê nhà ở khu vực ấy.

Về cơ bản, mọi thứ hoàn toàn khớp với lời nhi tử hắn vừa nói.

Bọn họ vốn cũng đang dò hỏi tin tức về mấy đứa trẻ kia, dự tính chỉ cần thêm vài ngày là có thể thăm dò rõ.

Đương nhiên, bọn họ cũng không thể bỏ quá nhiều công sức chỉ để điều tra chuyện này, dù sao số bạc kia cũng chưa tính là quá nhiều.

Sở dĩ vẫn tiếp tục dò hỏi, chỉ vì Bạch Thủy Bang vốn làm loại chuyện này. Cho dù chỉ có mấy chục lượng bạc, bọn họ cũng không muốn bỏ qua!

Không ngờ đúng là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, được đến chẳng tốn chút công phu.

Nơi Thạch Trường Sinh thuê cũng không rẻ, lại đưa hai đứa trẻ tới học đường vỡ lòng, đưa một đứa tới võ quán tập võ, còn mua sắm rất nhiều thứ.

Tính sơ qua, ít nhất cũng cần hai ba mươi lượng bạc!

Còn phải giữ lại tiền chi tiêu thường ngày, trong tay mấy đứa trẻ kia e rằng vẫn còn không ít bạc.

Nhưng nghĩ tới võ quán, Triệu Khôn vẫn hơi do dự.

“Chỉ là phía võ quán…”

“Cha cứ yên tâm.” Triệu Hổ cười hắc hắc, “Ta nhìn rất rõ. Bọn chúng chỉ giao tiền rồi đưa một tên vào tập võ. Triệu sư huynh trong võ quán thậm chí còn chẳng nhìn thêm bọn chúng một cái.”

“Bọn chúng chỉ là con cái nhà nghèo bình thường tới học võ, chẳng có bối cảnh gì. Huống hồ chúng ta cũng đâu cần động tới người đang học võ trong võ quán.”

“Chúng ta chỉ cần đối phó Thạch Nhị Cẩu là được, ta thấy hắn giao bạc rất sảng khoái, vậy số bạc còn lại chắc chắn đều nằm trong tay hắn.”

Triệu Khôn gật đầu.

Địa vị của võ quán trên trấn vô cùng đặc biệt, Lưu giáo đầu là cao thủ Luyện Nhục duy nhất trên trấn.

Đừng nói người trong trấn, ngay cả thổ phỉ bên ngoài cũng phải nể vài phần mặt mũi.

Đối với Thạch Tiểu Hoa đã giao mười lượng bạc vào học, chỉ cần nàng không gây chuyện, không sinh sự, không phá những quy củ đã thành lệ từ lâu, bọn họ quả thật không dám tìm nàng gây phiền phức.

Đó chính là uy vọng của võ quán!

Nhưng sự che chở ấy cũng chỉ nhằm vào Thạch Tiểu Hoa, với Thạch Trường Sinh thì chẳng có nửa xu quan hệ.

Trong mắt Triệu Khôn lóe lên vẻ lạnh lẽo, quả thật là như vậy.

Thạch Tiểu Hoa khó động tới, nhưng bọn họ vốn cũng chẳng cần đối phó Thạch Tiểu Hoa.

“Ngày mai, ngươi dẫn hai huynh đệ theo. Tìm một cái cớ, thử xem Thạch Trường Sinh sâu cạn thế nào.”

Triệu Hổ lập tức hiểu ý. “Ý cha là…”

“Dùng cách cũ?” Triệu Khôn cười lạnh, “Ăn vạ. Cứ nói hắn đụng phải huynh đệ trong bang chúng ta. Hoặc bồi thường bạc, hoặc là…”

“Hắc hắc, muội muội hắn chẳng phải đang tập võ trong võ quán sao? Dù sao cũng phải về nhà chứ?”

Hai phụ tử nhìn nhau cười, chiêu trò này bọn họ đã dùng vô cùng thành thạo. Đó là thủ đoạn đã lưu truyền mấy nghìn năm, đơn giản, vô sỉ, nhưng hiệu quả lại rất tốt.

Trước tiên tìm cớ vòi tiền, nếu đối phương chịu thua thì từng bước ép sát, ép khô đến tận cùng.

Nếu đối phương cứng đầu thì nhân cơ hội dạy dỗ một phen, rồi mới bàn điều kiện.

Trên trấn có không ít người từ nơi khác chuyển tới, đều bị bọn họ dùng cách này ăn sạch không còn gì.

Trên trấn dù sao vẫn còn một chút trật tự, muốn tất cả mọi người trực tiếp xông lên cướp bóc là chuyện không thể.

Trật tự vẫn chưa sụp đổ tới mức ấy, những võ giả khác trên trấn cũng không cho phép trật tự suy sụp đến mức đó.

Bởi chuyện ấy chẳng có lợi gì cho bọn họ, chỉ khiến việc giao dịch trở nên khó khăn hơn.

Ở một bên khác, Thạch Trường Sinh hoàn toàn không biết mình mới lên trấn ngày thứ hai đã bại lộ.

Hắn xuyên tới nơi này cũng đã được một khoảng thời gian, hiểu rất rõ tin tức ở thời đại này bế tắc đến mức nào.

Giao thông cơ bản dựa vào đi bộ, truyền tin hoàn toàn dựa vào miệng. Tốc độ lan truyền tin tức mà nhanh được mới là chuyện lạ.

Huống hồ người quen của hắn trên trấn vốn cũng không nhiều!

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Thạch Trường Sinh tự mình luyện mấy lượt Cơ Sở Quyền Pháp.

Hắn vẫn có thể cảm nhận được dòng nhiệt lưu chảy qua trong cơ thể, nhưng hiệu quả đang dần giảm xuống.

Rõ ràng, tác dụng của Cơ Sở Quyền Pháp đối với việc tăng tu vi đã dần chạm tới cực hạn. Hắn cần học công pháp hoặc võ kỹ mới, mới có thể duy trì tốc độ tu luyện cao hơn.

Thạch Trường Sinh lập tức tập trung ý niệm.

Trước mắt hắn hiện ra màn sáng chỉ mình hắn có thể nhìn thấy:

Tính danh: Thạch Trường Sinh

Cảnh giới: Võ giả (Luyện Bì)

Công pháp: Cơ Sở Quyền Pháp (Viên Mãn)

Võ kỹ: Khai Sơn Quyền Tàn thiên (Tiểu thành) 32/100

So với lúc vừa đột phá, bảng thuộc tính không có bất kỳ thay đổi nào.

Nhưng cơ thể của mình, Thạch Trường Sinh tự hiểu rõ nhất, mức độ Luyện Bì hiện tại của hắn tuyệt đối đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc vừa đột phá.

Chỉ là cột cảnh giới không hề có thanh tiến độ, nói như vậy có lẽ cũng không hoàn toàn đúng.

Chẳng lẽ Luyện Bì không thể được xem là thanh tiến độ của cảnh giới võ giả sao?

Thu lại suy nghĩ, màn sáng trước mắt cũng tan đi.

Thạch Trường Sinh nhìn Tiểu Hoa cách đó không xa vẫn đang nghiêm túc luyện quyền, trong lòng rất vui mừng.

Hiện giờ Cơ Sở Quyền Pháp của Tiểu Hoa đã đại thành, những chỗ hắn có thể chỉ điểm nàng đã rất ít.

Đáng tiếc đối với người bình thường, muốn luyện đến viên mãn là chuyện vô cùng khó khăn.

Tiểu Hoa muốn sao chép con đường của hắn là không thể, chi bằng học Khai Sơn Quyền của võ quán. Chỉ cần luyện tới đại thành, nàng sẽ có cơ hội rất lớn trở thành võ giả.