Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 43. Tốn Bạc Mà Ngay Cả Cửa Cũng Không Vào Được
Dịch: Dưa Hấu
Nhìn một loạt động tác của người gác cổng, Thạch Trường Sinh lập tức hiểu rõ.
Một tiền bạc vừa rồi căn bản không đủ để người này giúp hắn truyền lời. Nếu là chuyện nhỏ khác, có lẽ người gác cổng đã chịu thông báo, nhưng chuyện này lại không phải việc nhỏ.
Thạch Trường Sinh không để lộ dấu vết, lại lấy ra năm tiền bạc.
“Vị đại ca này, làm phiền giúp đỡ thêm một chút. Bất kể thành hay bại, ít nhất xin giúp ta thông báo một tiếng. Ta ở đây cảm tạ trước.”
Năm tiền bạc cũng không phải con số nhỏ.
Trong mắt người gác cổng lập tức lóe lên tinh quang.
Gã hiểu rất rõ, một khi đã nhận năm tiền bạc này, vậy bất kể thế nào cũng phải vào trong thông báo một tiếng.
Dù sao cũng sống trên cùng một trấn, có thể gã không biết Thạch Trường Sinh, nhưng danh tiếng không thể quá xấu, đặc biệt là tiếng xấu nhận tiền mà không làm việc.
Gã còn phải sống lâu dài ở nơi này.
Người gác cổng suy nghĩ một lát rồi cắn răng.
Năm tiền bạc, đủ để bù cho một trận bị mắng.
“Được rồi, tiểu huynh đệ. Ngươi đã có thành ý như vậy, ta cũng không tiện tiếp tục từ chối.”
“Nhưng ta phải nói trước, ta chỉ vào trong thông báo. Có thành hay không thì không liên quan tới ta, đến lúc không thành, ngươi cũng đừng trách ta.”
Thạch Trường Sinh gật đầu, hắn đương nhiên biết chuyện có thành hay không, mấu chốt đều nằm trong tay trưởng trấn.
Nhưng nếu người gác cổng không chịu thông báo, vậy hắn ngay cả một tia cơ hội cũng không có.
“Đại ca cứ yên tâm. Ngươi chịu giúp ta thông báo một tiếng, ta đã vô cùng cảm kích rồi, sao có thể trách ngươi được? Nếu không thành, vậy chỉ có thể trách số mệnh ta không tốt.”
Người gác cổng đáp một tiếng, lập tức đóng cửa lại, đi vào thông truyền.
Thạch Trường Sinh đứng ngoài cửa, nghe bên trong mơ hồ truyền tới tiếng bước chân.
Hắn không biết sáu tiền bạc này cuối cùng có thể đổi lấy thứ gì.
Nhưng hắn nghĩ rất rõ, chỉ mấy tiền bạc đối với hắn hiện giờ không đáng là bao. Nếu có thể nhờ vậy mà kiếm được một công việc trong nha môn thì tuyệt đối đáng giá.
Hôm nay đám lưu manh Bạch Thủy Bang dám tới tìm hắn gây phiền phức, chính là vì biết hắn không có bối cảnh.
Nhà bọn họ vừa chuyển tới Thanh Thạch Trấn, không rễ không nền, giống như lục bình trên mặt nước, ai cũng có thể tới giẫm một chân.
Tuy hắn là võ giả, nhưng trên trấn cũng có không ít võ giả, hắn còn chưa có tư cách phách lối.
Khiêm tốn, giữ bí mật, mới là một trong những nguyên tắc sinh tồn của hắn.
Chẳng bao lâu sau, cánh cửa lại kẽo kẹt mở ra, người gác cổng thò nửa người ra ngoài.
Sắc mặt gã khó coi hơn vừa rồi rất nhiều, mang theo vẻ xui xẻo cùng mất kiên nhẫn sau khi bị quở trách.
Rõ ràng vừa rồi gã thật sự đã bị mắng một trận, số bạc này quả nhiên không dễ kiếm.
Người gác cổng liên tục phất tay.
“Đi đi đi! Mau đi đi! Lão gia nói rồi, nha môn không phải nơi ai cũng có thể vào.”
“Có chút võ nghệ thì tính là gì? Trong nha môn không thiếu người biết võ!”
Gã dừng lại một chút, hạ thấp giọng, trong giọng nói mang theo chút oán khí, nhưng cũng biết Thạch Trường Sinh đã cho gã tiền bồi thường.
“Làm hại ta bị mắng một trận! Sau này loại người không tên tuổi, không có ai dẫn tiến như ngươi thì đừng tới tìm ta nữa. Kiếm chút bạc của ngươi thật đúng là không dễ dàng!”
Trong lòng Thạch Trường Sinh tuy khó chịu, nhưng trước khi tới hắn đã biết chuyện này sẽ không dễ dàng như vậy.
Hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý thất bại, chỉ là trong lòng vẫn có chút không cam tâm, trên mặt hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười thông cảm.
“Đã gây phiền phức cho đại ca, sau này bảo đảm sẽ không còn loại chuyện này nữa.”
Thạch Trường Sinh quay người rời đi, bước chân vẫn bình ổn.
Sáu tiền bạc cứ như vậy mất đi, ngay cả một bọt nước cũng không bắn lên, nhưng chuyện này cũng nằm trong dự liệu của hắn.
Biên chế a biên chế của ta
Xem ra bất kể kiếp trước hay kiếp này, ngươi và ta cuối cùng vẫn vô duyên.
Nếu đã không thành, hắn cũng buông xuống chút chấp niệm trong lòng. Nếu không tự mình tới đụng bức tường này một lần, hắn cho dù chết cũng không cam tâm.
Giống như thi biên chế vậy, ngay cả thử cũng chưa từng thử, thật sự khiến người ta không cam lòng.
Con đường này không thông, nguyên nhân cũng rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.
Thạch Trường Sinh hắn ở trên trấn chỉ là một kẻ ngoài không thân không thích, con đường nha môn đã bị hai chữ quan hệ chặn kín.
Kiếp trước không thi đỗ biên chế còn là vấn đề năng lực.
Kiếp này thì ngay cả cơ hội thi cũng không có!
Thu hồi suy nghĩ, Thạch Trường Sinh nghĩ tới con đường tiếp theo.
Thật ra đây mới là con đường thứ hai trong dự tính của hắn, hắn cảm thấy mình có một chút cơ hội đi vào, hơn nữa con đường này cũng không tệ.
Không sai.
Chính là Hồi Xuân Đường!
Y quán duy nhất trên trấn.
Ngay cả trưởng trấn cũng phải khách khí vài phần với nơi này.
Hắn đã qua lại với Ngô lão tiên sinh của Hồi Xuân Đường mấy lần. Từ lúc đầu bán con rết, đỉa, cho tới sau này bắt được mấy con rắn độc trong núi.
Trong số đó còn có một con Khô Đằng Xà độc tính rất mạnh, cũng đã bán cho Hồi Xuân Đường làm thuốc.
Lúc ấy Ngô lão tiên sinh trò chuyện với hắn cũng khá vui vẻ, đã từng qua lại với nhau.
Chuyện này có thể xem là một chút giao tình hay không?
Hắn có thể gia nhập Hồi Xuân Đường, hộ tống người của Hồi Xuân Đường lên núi hái thuốc, hoặc giúp Hồi Xuân Đường bắt một số độc vật không quá nguy hiểm.
Tác dụng của hắn cũng không tính là nhỏ, chỉ không biết có thể nhân cơ hội này trở thành người của Hồi Xuân Đường hay không.
Nếu có được tầng thân phận ấy, hắn vừa có thể tiếp tục che giấu bản thân, vừa có thể kiếm thêm thu nhập.
Thạch Trường Sinh đứng trước cửa Hồi Xuân Đường, nhìn tấm biển gỗ mộc mạc kia, hít sâu một hơi rồi cất bước đi vào.
Trong đường tràn ngập mùi dược liệu, mấy tiểu nhị đang yên lặng bốc thuốc, mọi thứ đều ngay ngắn có trật tự.
Thấy Thạch Trường Sinh tới, bọn họ cũng không bất ngờ. Hắn đã không phải lần đầu, lần thứ hai tới đây.
Một tiểu nhị đơn giản hỏi hắn có chuyện gì, nghe Thạch Trường Sinh nói muốn tìm Ngô lão tiên sinh, rất nhanh đã dẫn hắn tới hậu đường.
Ngô lão tiên sinh đang lật xem một quyển dược điển đã ố vàng.
Thấy hắn tới, trên mặt lão lộ ra nụ cười hòa ái.
“Là Trường Sinh sao.”
“Có một thời gian không thấy ngươi mang đồ tốt tới rồi. Có phải bận thu hoạch vụ thu, không rảnh không?”
“Đến, ngồi đi, ngồi đi. Bây giờ vụ thu đã xong rồi chứ?”
Ngô lão tiên sinh biết Thạch Trường Sinh là người trong thôn.
Thạch Trường Sinh mới chuyển lên trấn được hai ngày, cũng chưa từng nói chuyện này với lão.
Ngô lão tiên sinh lại không đặc biệt chú ý tới hắn, đương nhiên không thể nhanh như vậy biết hắn đã chuyển lên trấn.
Thạch Trường Sinh hành lễ rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cùng lão hàn huyên vài câu.
Ngô lão tiên sinh chăm chú nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Bầu không khí khá hòa thuận, thấy thời cơ thích hợp, Thạch Trường Sinh liền dẫn câu chuyện sang chính sự.
“Lão tiên sinh, hai ngày trước vãn bối vừa chuyển vào trong trấn, sau này chuẩn bị định cư tại đây.”
Nghe nói Thạch Trường Sinh chuyển lên trấn định cư, Ngô lão tiên sinh hơi kinh ngạc.
Nhưng nghĩ lại, lão lại cảm thấy chuyện này cũng bình thường, dù sao đứa trẻ này hẳn là đã trở thành võ giả, bạc cũng không thiếu.
Sống trên trấn chắc chắn thuận tiện hơn ở trong thôn.
“Vậy lão hủ ở đây chúc mừng Trường Sinh tiểu huynh đệ.” Ngô lão tiên sinh cười chúc mừng hắn.
Sắc mặt Thạch Trường Sinh bỗng trở nên nghiêm túc.
Hắn hành lễ với Ngô lão tiên sinh rồi mới nói ra mục đích thật sự của mình.
“Ngô lão, vãn bối hiện giờ trên trấn còn chưa có công việc ổn định. Không biết có thể tới Hồi Xuân Đường mưu một công việc hay không?”
“Bất kể là chạy chân, hộ tống người hái thuốc lên núi, hay giúp tìm một số dược liệu đặc biệt, độc vật, vãn bối đều nguyện ý tận lực.”
Hắn nói rất thành khẩn, cũng lần lượt liệt kê những việc bản thân có thể làm.
Ngô lão tiên sinh nghe xong, vuốt chòm râu hoa râm. Nụ cười trên mặt vẫn chưa giảm, nhưng trong ánh mắt đã nhiều thêm mấy phần suy nghĩ.
Thạch Trường Sinh còn trẻ như vậy mà đã trở thành võ giả, chính là nhân trung long phượng, không phải vật trong ao.
Có lẽ hắn cũng không ở lại cái trấn này được mấy năm rồi sẽ rời đi. Giữ hắn lại có lẽ có không ít chỗ tốt, nhưng thường cũng kéo theo không ít phiền phức.
Ta đã lớn tuổi, không chịu nổi giày vò, Hồi Xuân Đường cần chính là ổn định. Hắn không thích hợp với Hồi Xuân Đường.