Võ Đạo Trường Sinh: Bắt Đầu Từ Nông Gia Tử Có Bảng Thuộc Tính (Dịch)
Chương 45. Nhị Trưởng Lão Trần Bưu
Dịch: Dưa Hấu
Nghe tên lưu manh nói vậy, Thạch Trường Sinh lập tức hiểu những khổ lực kia quả thật sống rất khổ.
Chỉ một công việc nặng nhọc như thế này, người sức yếu còn không làm nổi. Sự gian khổ của tầng lớp dưới cùng từ đó có thể thấy rõ.
Bước chân hắn không hề dừng lại, đi thẳng tới trước mặt tên lưu manh, bình tĩnh nói: “Ta không phải tới làm khổ lực.”
Tên lưu manh khẽ sững sờ, lại một lần nữa quan sát kỹ Thạch Trường Sinh, lông mày dần nhíu lại.
Thạch Trường Sinh quả thật không giống người tới làm khổ lực.
Nào có khổ lực nào mặc quần áo mới tới đây?
Hơn nữa gã tuy chẳng phải nhân vật gì ghê gớm, nhưng những khổ lực kia nhìn thấy gã đều vô cùng cung kính, căn bản sẽ không chủ động đi tới trước mặt gã nói chuyện.
“Vậy ngươi tới làm gì? Mua hàng? Giao hàng? Chỗ này không nhận làm ăn lẻ.”
Thạch Trường Sinh đi thẳng vào vấn đề, “Ta tới gia nhập Hắc Sa Bang.”
Không khí dường như yên tĩnh trong chớp mắt, ánh mắt tên lưu manh lập tức trở nên cảnh giác.
Gã quét Thạch Trường Sinh từ trên xuống dưới mấy lượt, khóe miệng nhếch lên một đường cong đầy giễu cợt.
“Gia nhập Hắc Sa Bang?”
“A, tiểu tử, ngươi biết Hắc Sa Bang làm nghề gì không?”
“Hắc Sa Bang chúng ta không phải nơi loại a miêu a cẩu nào cũng có thể vào.”
Gã cố ý nhấn mạnh mấy chữ a miêu a cẩu, giọng điệu mang theo sự khinh miệt rõ ràng. Lăn lộn ở tầng dưới bang phái đã lâu, gã thích nhất chính là ra oai phủ đầu với người mới.
Đặc biệt là loại thanh niên lỗ mãng, tự cho mình có chút bản lĩnh liền muốn vào bang phái, nghĩ rằng bản thân có thể nổi bật hơn người.
Bang phái nào có dễ lăn lộn như vậy!
Ngươi đoán vết sẹo trên mặt gã từ đâu mà có?
Ngươi lại đoán xem, chẳng lẽ chỉ trên mặt gã mới có sẹo, những chỗ khác trên người thì không có?
Trong lòng Thạch Trường Sinh hiểu rõ, hắn đã sớm đoán được sẽ gặp ngưỡng cửa.
Bang phái tuy không giống nha môn hay y quán, quá coi trọng xuất thân và quan hệ, nhưng tuyệt đối cũng không phải thiện đường. Thậm chí bản thân nơi này vốn chẳng phải chỗ tốt lành gì.
Nếu ai cũng có thể tùy tiện gia nhập, Hắc Sa Bang đã sớm bị người ta thẩm thấu thành cái sàng.
Giọng Thạch Trường Sinh vẫn bình tĩnh, “Có tư cách hay không, thử một chút sẽ biết.”
Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy ở góc tường có một khối đá xanh dùng để kê chân cửa, nặng chừng trăm cân.
Thạch Trường Sinh đi tới, cúi người, hai tay giữ lấy mép tảng đá, eo chân đồng thời phát lực.
Hắn nhẹ nhàng nâng tảng đá lên trước ngực.
Ngay sau đó, cổ tay khẽ đảo, tảng đá xoay mấy vòng trong tay, mang theo tiếng gió vun vút, rồi được hắn vững vàng đặt trở lại chỗ cũ.
Toàn bộ quá trình chỉ mất hai ba hơi thở, cử trọng nhược khinh.
Vẻ giễu cợt trên mặt tên lưu manh lập tức cứng lại, trong mắt gã nhiều thêm mấy phần kinh nghi.
Tảng đá kia gã từng thử qua, hai người cùng nâng còn hơi tốn sức.
Thanh niên trước mặt chẳng những một mình nhấc lên được, còn xoay nó mấy vòng giữa không trung như chơi?
Gã một lần nữa đánh giá Thạch Trường Sinh, bước chân trầm ổn, đường nét cơ bắp trên cánh tay gọn gàng, không quá khoa trương.
Ánh mắt trầm tĩnh, hoàn toàn không giống một tiểu tử nhà quê bình thường, là người luyện võ, hơn nữa công phu không nông.
Thậm chí có khả năng đã đạt tới trình độ Chuẩn võ giả.
Đây đã là tiêu chuẩn không thấp.
Người đạt tới trình độ này trong bang bọn họ cũng không nhiều, cố gắng thêm một chút thậm chí có thể làm trưởng lão.
Huống hồ Thạch Trường Sinh còn trẻ như vậy, vậy càng có cơ hội trở thành võ giả chân chính.
Hiện giờ Hắc Sa Bang cũng giống Bạch Thủy Bang, mỗi bên chỉ có một võ giả, mặc dù cũng chỉ là có cơ hội trở thành võ giả.
Nghĩ tới đây, thái độ của tên lưu manh bất giác thu liễm lại, trong bang hiện giờ đang thiếu người có thể đánh. Đặc biệt là người dám cứng đối cứng với Bạch Thủy Bang.
Nếu có thêm một nhân vật cấp Chuẩn võ giả, thậm chí còn có thể thay đổi thế cục. Nếu thật sự dẫn vào được một hảo thủ, bên trên nói không chừng còn có thưởng.
Thạch Trường Sinh cũng sẽ nhớ phần tình này của gã.
Tên lưu manh ho khan một tiếng, thần sắc trở nên nghiêm túc, “Tiểu huynh đệ, ngươi chờ ở đây, ta đi thông báo Trần thủ lĩnh.”
Nói xong, tên lưu manh quay người bước nhanh vào trong lầu gỗ.
Thạch Trường Sinh đứng tại chỗ, ánh mắt đảo qua những khổ lực vẫn đang vận chuyển hàng hóa.
Bọn họ thỉnh thoảng ném tới ánh mắt tò mò, hoặc chỉ tê dại liếc qua một cái, rồi rất nhanh lại cúi đầu tiếp tục làm việc.
Đây chính là người tầng dưới cùng của thế giới võ đạo này, dùng mồ hôi và máu đổi lấy chút tiền công ít ỏi.
Còn bang phái chỉ cần phái vài tên lưu manh tới giám sát là có thể rút phần trăm, hơn nữa còn lấy phần lớn.
Thế giới võ đạo từ trước tới nay vẫn là như vậy, hoặc bị người khác giẫm dưới chân, hoặc giẫm người khác dưới chân.
Giống như một vị nhà văn từng học y đã viết trong sách, thế giới này nhìn ngang nhìn dọc, chỉ thấy viết đầy hai chữ, ăn người!!
Thạch Trường Sinh không thể đi làm khổ lực, cũng không muốn chỉ vì mấy tên lưu manh Bạch Thủy Bang mà bị ép phải lộ ra át chủ bài đang che giấu.
Vậy hắn chỉ có thể lựa chọn trở thành người của bang phái, để giữ kín át chủ bài của mình.
Không bao lâu sau, tên lưu manh kia quay lại, phía sau gã còn có một hán tử khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi.
Người này vóc dáng trung bình, nhưng lưng dài vai rộng, mặc áo ngắn vải xanh đậm, trước ngực phanh mở, để lộ một mảng hình xăm xanh đen trên ngực.
Gã có khuôn mặt chữ điền, mày rậm, ánh mắt sắc bén. Tai trái thiếu mất một mảnh nhỏ, rõ ràng là dấu vết do đao để lại.
Bước chân khi đi lại vô cùng trầm ổn, hiển nhiên cũng có công phu trong người.
Người này chính là đầu mục nơi đây, đồng thời cũng là Nhị trưởng lão Hắc Sa Bang, Trần Bưu.
Bang phái trên một tiểu trấn vốn không có quá nhiều thành viên, nơi này lại là một điểm tài nguyên quan trọng, có một trưởng lão tọa trấn cũng là chuyện dễ hiểu.
Bạch Thủy Bang ở phía đối diện cũng có người tọa trấn, giữa địa bàn của hai bang có một khu vực bị tranh giành đặc biệt kịch liệt.
Trần Bưu đi tới trước mặt Thạch Trường Sinh rồi dừng lại, ánh mắt gã sáng như đuốc, chăm chú nhìn Thạch Trường Sinh.
Thạch Trường Sinh đứng thẳng lưng, không tránh không né đón lấy ánh mắt đối phương.
Nhưng hắn cố ý thu liễm nhuệ khí trong mắt, để bản thân trông giống một thanh niên có chút bản lĩnh, đang nóng lòng tìm một chỗ dựa.
Trần Bưu lên tiếng, giọng gã khàn thô, mang theo tư thái của người ở trên dò xét kẻ bên dưới.
“Ngươi muốn gia nhập Hắc Sa Bang?”
“Phải.” Thạch Trường Sinh gật đầu rất dứt khoát.
“Tảng đá vừa rồi, ngươi nâng lại một lần cho ta xem.”
Thạch Trường Sinh làm theo, lặp lại động tác ban nãy.
Lần này hắn thậm chí còn nâng thêm một lúc mới đặt xuống, hơi thở vẫn không hề rối loạn.
Trong mắt Trần Bưu lóe lên vẻ hài lòng, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm túc như cũ.
“Có chút sức lực. Đã luyện qua?”
Thạch Trường Sinh đáp lời, ngoài mặt tỏ ra cẩn thận, thật ra lại rất lớn gan.
Căn bản chính là nói dối, nhưng hắn chắc chắn không có ai sẽ đi xác minh chuyện này, cũng giống như kiếp trước đi tìm việc viết sơ yếu lý lịch. Ra ngoài lăn lộn, thân phận đều là do mình tự khai.
Trước tiên cứ bịa một thân phận để chui vào rồi tính, huống hồ đây là thế giới võ đạo. Có vũ lực, rất nhiều chuyện sẽ dễ xử lý hơn.
“Ta đi săn trong núi, từng liều mạng với dã thú, học được chút chiêu thức thô thiển.” Hắn cố ý dừng lại một chút rồi bổ sung: “Ta có thể giết một con lợn rừng.”
Hắn nhìn ra được, thân thủ của Trần Bưu không kém, đặt trong một bang phái ở tiểu trấn cũng coi như một tiểu cao thủ.
Nhưng so với hắn vẫn kém xa. Có điều, hắn không thể để lộ thực lực thật, chỉ cần bộc lộ một phần cũng đã đủ để trà trộn vào bang phái.
Trần Bưu tiếp tục hỏi: “Vì sao muốn vào Hắc Sa Bang?”
Thạch Trường Sinh nửa thật nửa giả đáp: “Người của Bạch Thủy Bang hôm nay tìm ta gây phiền phức. Tuy ta chạy thoát, nhưng xem ra đã kết thành ân oán.”
“Nghe nói Hắc Sa Bang là đối thủ của Bạch Thủy Bang, ta muốn tìm một chỗ dựa, tiện thể kiếm miếng cơm ăn.”
Việc che giấu thân phận võ giả là thật, xung đột với Bạch Thủy Bang cũng là thật.
Chỉ là hắn đã lược đi chuyện nha môn cùng Hồi Xuân Đường, cũng không nói cụ thể người nào của Bạch Thủy Bang đã tìm hắn gây phiền phức.
Thạch Trường Sinh tuy chẳng phải nhà thư pháp gì, nhưng vẫn biết đôi chút Xuân Thu bút pháp!