Hổ ca ngây người.

Hoàn toàn ngây người.

Thi thể hai người vừa rồi, là bị Điêu Đức Nhất đánh bay tới?

Điêu Đức Nhất chẳng phải là một tên phế vật ốm nhom ốm nhách sao?

Hắn sao có thể đột nhiên trở nên mạnh như vậy?

Không phải Điêu Đức Nhất làm!

Tên này chắc chắn đang hư trương thanh thế!

Hắn chắc chắn đã giở trò gì đó mà ta không nhìn thấy.

“Còn ngẩn ra đó làm gì! Lên cho ta! Giết chết Điêu Đức Nhất!”

Mệnh lệnh bắt giữ lần này, là Hắc lệnh.

Cũng chính là cái gọi là, sống chết mặc bay, mang người về là được.

Hổ ca cũng không biết, người bên trên Hắc Hổ Bang tại sao đột nhiên lại hứng thú với Điêu Đức Nhất.

Dù sao gã cũng chỉ phụng mệnh đến bắt người, Điêu Như Như thuộc về thu hoạch ngoài ý muốn, tiện tay mang theo.

Sự khác biệt giữa chính và phụ, gã vẫn phân biệt rõ ràng.

“Điêu Đức Nhất, đừng quản tỷ! Mau trốn đi!”

Điêu Như Như nhìn thấy Điêu Đức Nhất trở về, thất thanh hét lên.

Nhưng Điêu Đức Nhất lại như không nghe thấy, ngược lại sải bước đi vào trong nhà!

Đàn em của Hổ ca nhao nhao xông lên bao vây Điêu Đức Nhất.

“Trong nhất thời, bầu không khí hai bên căng thẳng, chiến đấu chạm vào là nổ ngay.”

“Ầm ầm! Ầm ầm! Ngoài cửa sấm sét vang dội! Khí thế Điêu Đức Nhất như cầu vồng!”

“Bầu trời vang lên một tiếng nổ lớn, Điêu Đức Nhất chói lọi lên sàn.”

Những người có mặt đồng loạt sửng sốt, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ thấy Ngụy Khai giống như đang kể chuyện gõ nhịp, một chân giẫm lên ghế, lớn tiếng nói.

“Nhìn tôi làm gì? Tiếp tục đi chứ?”

“Nhị ca, anh cắt ngang cốt truyện chuyển cảnh rồi.”

“Đúng vậy, bọn họ vốn dĩ đánh đấm lề mề.”

“AI kém quá, ùa lên một cái, cái tên Điêu Đức Nhất gì đó chắc chắn ba đấm khó địch bốn chân, trực tiếp đắp chiếu rồi.”

Hổ ca nhìn qua, hảo hán, đám người Ngụy Khai đều đang đứng ngoài lười biếng, chỉ có những đàn em khác trung thành tận tâm muốn liều mạng với Điêu Đức Nhất.

“Các ngươi đang làm gì vậy? Anh em của các ngươi đều bị hắn đánh chết rồi, các ngươi không có cảm giác gì sao? Lên đánh cho ta, giết chết Điêu Đức Nhất! Báo thù cho anh em!”

Ngụy Khai sửng sốt.

Anh em?

Hắn nhìn hai cỗ thi thể trên mặt đất.

Nửa giờ sau lại là một hảo hán, bọn họ chết thì chết thôi. Đến lúc đó tôi gánh bọn họ bay!

Bịch bịch bịch!

Dường như thấy Ngụy Khai đờ đẫn quá mức, Hổ ca sải bước đi đến trước mặt Ngụy Khai.

“Sao? Lời của ta không có tác dụng sao? Bảo ngươi đi đánh Điêu Đức Nhất nghe không hiểu à?”

Ngụy Khai ngẩng đầu nhìn Hổ ca.

“Bỏ qua.”

“Hả?”

“Bỏ qua hội thoại.”

“Mẹ kiếp mày.”

Chát!

Hổ ca trực tiếp tát một cái vào mặt Ngụy Khai.

Cảm giác đau đớn từ khuôn mặt truyền thẳng đến dây thần kinh não bộ, Ngụy Khai bị một cái tát đánh ngã lăn ra đất.

“Vãi chưởng! Đau quá!”

Ngụy Khai ngây người, nước mắt sắp chảy ra.

Cái game mới này sao lại mở cảm giác đau cao như vậy chứ.

“Hệ thống! Điều chỉnh cảm giác đau.”

Chát!

Hổ ca đi tới, lại tát một cái vào mặt hắn.

“Tỉnh táo lại chưa? Còn chưa vào đêm đâu, nằm mơ cái gì!”

Hai bên má đau dữ dội, khuôn mặt cũng sưng vù lên.

Ngụy Khai đã nước mắt giàn giụa.

Những anh em cùng ký túc xá bên cạnh lại cười nở hoa, vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

“Ha ha ha! Nhị ca bị đòn rồi!”

“Hu hu hu, khóc rồi khóc rồi, thật mỏng manh nha ha ha ha ha ha!”

“Tát thêm mấy cái nữa! Tát thêm mấy cái nữa! Hổ ca tôi ủng hộ anh!”

Bên Hổ ca kêu gào dữ dội, mấy tên đàn em bao vây Phương Vũ cũng đưa mắt nhìn nhau, không biết phải làm sao.

Phương Vũ càng ngây người hơn.

Hắn nghe thấy hàng xóm bàn tán, còn tưởng bên trong sắp xảy ra chuyện lớn.

Hùng hổ xông vào, kết quả. Bọn họ sao lại nội chiến rồi?

Trong lòng Phương Vũ kỳ lạ, nhân tiện còn mượn khoảng trống này, lén lút liếc nhìn nhật ký tin nhắn hệ thống.

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi đánh chết người chơi [Hầu Thư], nhận được 10 điểm kinh nghiệm.]

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi đánh chết người chơi [Nhân Nhạc Dung], nhận được 10 điểm kinh nghiệm.]

[Hệ thống nhắc nhở: Trong thời gian ngắn liên tục đánh chết người chơi, sẽ tích lũy giá trị ẩn [Sát khí]. [Sát khí], sẽ tiêu tán chậm rãi theo thời gian.]

[Sát khí: Khí đặc thù tích lũy do đồng loại tương tàn. Đối với yêu ma là vật đại bổ. Chúng thích ăn nhất những nhân loại có [Sát khí], loại nhân loại này có sức hấp dẫn cực lớn đối với yêu ma.]

Vãi chưởng!

Ta đệt mợ nhìn thấy cái gì thế này?

10 điểm kinh nghiệm?

Đây đệt mợ là 10 điểm kinh nghiệm?

Phương Vũ quả thực không dám tin vào mắt mình.

10 điểm kinh nghiệm là khái niệm gì?

Trước đó hắn liều sống liều chết suýt chút nữa không đánh lại ả theo dõi kia, sau khi giết chết cũng chỉ nhận được 10 điểm kinh nghiệm mà thôi.

Kết quả bây giờ tùy tiện giết hai tên người chơi phế vật canh cửa, trực tiếp có 20 điểm kinh nghiệm vào sổ?

Người chơi đáng giá như vậy sao?

Còn về cái [Sát khí] gì đó ở phía sau, đã bị Phương Vũ tự động bỏ qua.

Sát khí cái gì chứ, ta chỉ nhìn thấy điểm kinh nghiệm!

Thế này còn giết NPC cái rắm a, ta muốn giết người chơi! Ta và người chơi toàn server không đội trời chung!

Trái tim Phương Vũ đều nóng rực lên.

Đệt mợ luyện võ sống dở chết dở, một ngày cũng chỉ được ba bốn điểm kinh nghiệm.

Tiện tay giết người chơi gà mờ, tăng vọt 10 điểm!

Hơn nữa, giết càng nhiều được càng nhiều!

Thế này chẳng phải là chân trái đạp chân phải, tại chỗ cất cánh sao?

Liếc nhìn điểm kinh nghiệm trên bảng thuộc tính.

[Điểm kinh nghiệm: 51/100.]

Hảo hán, ta trực tiếp gọi một tiếng hảo hán!

Tăng vọt lên 51 điểm rồi!

Được! Được! Có triển vọng a!

Phương Vũ hận không thể kỹ năng của mình không phải là nhìn thấy thanh máu, mà là nhìn thấy người chơi và NPC!

Ta, Điêu Đức Nhất, bắt đầu từ hôm nay, chính thức chuyển chức thành nghề nghiệp ẩn, thợ săn người chơi toàn server!

Giết yêu ma cái rắm, yêu ma khó giết biết bao.

Chỉ nhìn thấy tên tiểu yêu ma Nhạc Quảng hơn 500 máu kia, đã dọa ta không dám ra tay rồi, càng đừng nói đến những kẻ khác.

Khoan đã! Nhạc Quảng.

Phương Vũ đột nhiên trong lòng khẽ động, trong đầu trực tiếp lóe lên hình ảnh gã giết người chơi xong, tăng giới hạn sinh mệnh tối đa.

Lẽ nào. Không phải yêu ma Nhạc Quảng này đặc thù.

Mà là. Mấy người chơi trong xe tù kia, có vấn đề?

Giả sử người chơi trong xe tù, đều từng giết người chơi, dính phải [Sát khí], cho nên Nhạc Quảng giết người mới tăng sinh mệnh.

Vậy thì chứng tỏ người chơi có vấn đề, ngược lại chính là yêu ma Nhạc Quảng này có vấn đề.

Mặc kệ nó!

Dù sao đêm nay, Phương Vũ phải đi săn cho thống khoái!

“Người của Hắc Hổ Bang! Buông tên đàn em kia ra! Có bản lĩnh thì nhắm vào ta này!”

Phương Vũ gầm lớn một tiếng, trực tiếp làm những người khác ngây ngốc.

Điêu Như Như cũng không biết Phương Vũ rốt cuộc là tới cứu nàng, hay là tới cứu thủ hạ của Hổ ca, đại não hỗn loạn rồi.

Những người khác cũng ngây người, chưa phản ứng kịp.

Kết quả Phương Vũ xông lên chính là một đòn đánh lén không nói võ đức.

Bốp bốp hai đấm, liền đánh chết một người.

-5!

-7!

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi đánh chết [Quyển Tuấn Triết], nhận được 2 điểm kinh nghiệm.]

Đệt!

Không phải người chơi!

Điểm kinh nghiệm cho bị hao hụt nghiêm trọng quá!

Kẻ không phải người chơi, có thể cút xa một chút không, ta chỉ muốn giết người chơi!

Bây giờ, là thời gian chiến trường PVP!

-7!

-6!

Bịch bịch hai đấm!

Đàn em vây công Phương Vũ lại ngã xuống một tên.

Thanh máu cạn sạch mà chết.

[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi đánh chết [Bộc Nguyên Khải], nhận được 2 điểm kinh nghiệm.]