Thế nhưng, bọn họ ở quá gần con Tuyết Tông.
Sau khi húc nát một người thì động tác con Tuyết Tông hoàn toàn không hề dừng lại, lập tức lao thẳng về phía tên đầu tiên vừa mở miệng nói chuyện lúc nãy.
Cùng lúc đó, nó ngoẹo đầu, gương mặt dữ tợn hướng về phía người thứ hai vừa lên tiếng, há to cái mồm như chậu máu.
Một chiếc lưỡi dài ngoằng có hình thù tựa như một cây băng trùy nhọn hoắt đột nhiên bắn ra từ trong miệng nó.
Phập...
Chiếc lưỡi dài kia nhanh như chớp giật, sắc bén vô cùng, gần như chỉ trong chớp mắt đã đâm xuyên qua người gã ta.
Đâm thủng người nọ xong vẫn chưa dừng lại, chiếc lưỡi kia vậy mà lại lượn một vòng giữa không trung, lao nhanh như bay về phía sau lưng đầu lĩnh doanh địa Đại Thạch.
"Đầu lĩnh cẩn thận!"
Vị Đầu lĩnh kia đang điên cuồng tháo chạy giữ mạng, căn bản không kịp quan sát tình hình phía sau.
Ở cách đó không xa, hai kẻ phát hiện đầu lĩnh gặp nguy hiểm đã gần như không chút do dự lao tới, chắn ngay phía sau hắn ta.
Kẻ duy nhất cầm đao của doanh địa Đại Thạch cũng nằm trong số đó.
Y đưa đao chắn ngang trước ngực, canh chuẩn thời cơ chặn đứng chiếc lưỡi của con Tuyết Tông.
Keng!
Nhìn thấy thân đao chống đỡ được chiếc lưỡi mà không bị gãy, người kia lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, chiếc lưỡi kia lại đột ngột quẹo sang bên phải, vòng qua người y với tốc độ cực nhanh.
Cú vòng lên phía trước này đã trực tiếp đâm xuyên qua một người không cầm binh khí khác.
"Cái lưỡi của con súc sinh này rốt cuộc dài bao nhiêu thế hả?!"
Kẻ cầm đao uất ức gầm lên giận dữ.
"Câm miệng! Đồ ngu! Tất cả mọi người không được phát ra tiếng động! Con súc sinh này đã mù rồi, cứ từ từ lùi lại phía sau, không lên tiếng thì nó sẽ không phát hiện ra chúng ta đâu!"
Nhưng giọng nói đanh thép trước đó lập tức quát lên đầy giận dữ để cắt ngang lời y.
Vị đầu lĩnh kia rõ ràng đã nhìn ra điểm mấu chốt, phản ứng thực sự vô cùng nhanh nhạy.
Ngặt nỗi tên cầm đao lại đang đứng quá gần chiếc lưỡi của con Tuyết Tông.
Lưỡi của con Tuyết Tông vốn dĩ là vòng qua người cầm đao mới đâm chết kẻ thứ hai.
Mục tiêu thứ hai vừa hạ gục xong, chiếc lưỡi bỗng chốc trở nên mềm mại, lập tức quấn mạnh sang bên trái như một sợi dây thừng biết cử động, siết chặt lấy cổ của tên cầm đao.
Dường như tên cầm đao kia nhận ra điều gì, lập tức dốc sức ném mạnh thanh đại đao trong tay về phía vị đầu lĩnh.
Ngay giây tiếp theo, cùng với tiếng gầm gừ đầy uy lực của con Tuyết Tông, cái đầu của tên cầm đao kia đã trực tiếp lìa khỏi cổ.
Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến kẻ nào kẻ nấy đều run rẩy, lòng lạnh toát như băng.
Vị đầu lĩnh vội giơ tay chụp lấy thanh đại đao giữa không trung, mắt nhìn thủ hạ chết thảm, dù phẫn nộ đến tột cùng vẫn phải gắt gao kìm nén, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào.
Những kẻ còn lại cũng y như hắn ta, tất cả đều chết trân tại chỗ, nín thở ngưng thần.
Dưới gốc cây Băng Thạc thụ rơi vào một khoảng im lặng đến rợn người.
Lúc này, Hạ Hồng nãy giờ vẫn đang ẩn nấp trên cao lại càng không dám cử động, đến cả việc hít thở hắn cũng phải vô cùng cẩn trọng, không dám để lộ dù chỉ là một sơ hở nhỏ.
Phải biết rằng, tất cả những diễn biến vừa rồi đều chỉ gói gọn trong vài giây ngắn ngủi.
Ban đầu hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi đối phương mang con mồi đi là sẽ leo xuống.
Ai ngờ đâu chỉ trong vài nhịp thở, doanh địa Đại Thạch đã mất trắng ba mạng người.
Con Tuyết Tông này chẳng những sở hữu sức sống dai dẳng cùng thực lực kinh hồn.
Mà điểm mấu chốt là tính khí của nó cũng cực kỳ xảo quyệt, hoàn toàn không giống một loài dã thú bình thường.
Chẳng những biết giả chết để tỏ ra yếu thế, thậm chí nó còn biết cách dụ địch vào sâu.
Trước khi hai gã cung thủ lộ diện, con Tuyết Tông này vẫn luôn nằm im như chết.
Mà con Trường Thiệt Tuyết Tông này mới chỉ là một loài Hàn thú cấp thấp mà thôi.
Vậy thì những con trung đẳng hay cao đẳng kia sẽ còn mạnh mẽ và gian trá đến mức nào nữa?
Đến lúc này Hạ Hồng mới thực sự hiểu, vì sao quanh khu vực Hồng Mộc Lĩnh chỉ có duy nhất doanh địa Lạc Cách là sở hữu một đội săn bắn đúng nghĩa.
Còn như doanh địa Đại Hạ và những nơi khác, đội ngũ được thành lập cũng chỉ có thể gọi là Phạt Mộc đội mà thôi.
Vút...
Khi hắn còn đang mải miết suy ngẫm, một tiếng tên xé gió đột ngột vang vọng trong đêm tuyết tĩnh mịch.
Hạ Hồng phóng tầm mắt nhìn ra xa, mũi tên kia găm thẳng vào một thân đại thụ cách đó năm mươi mét, kình lực cường đại khiến những dải băng rủ trên cành đổ ập xuống rào rào, nện vào nền tuyết tạo nên tiếng động còn lớn hơn.
Con Tuyết Tông bị âm thanh đó thu hút, bốn chân cào mạnh trên mặt đất vài cái rồi lập tức lao điên cuồng về phía phát ra tiếng động.
Hạ Hồng nhanh chóng hiểu ra ý đồ, cúi đầu nhìn về phía đám người doanh địa Đại Thạch dưới đất.
Quả nhiên, mũi tên vừa rồi chính là do gã cung thủ còn lại đang ẩn nấp từ xa bắn ra.
Ngay khi con Tuyết Tông rời đi, người của doanh địa Đại Thạch liền điên cuồng tháo chạy về hướng tây, đến cả thi thể của đồng bọn trên đất cũng chẳng buồn thu dọn, rõ ràng là đã hoảng loạn đến tột cùng.
Con Tuyết Tông lao đến dưới gốc cây kia nhưng không thu hoạch được gì, rất nhanh đã quay người trở lại khu vực cây Băng Thạc thụ này.
Hai lỗ mũi nó vẫn không ngừng phun ra từng luồng nhiệt khí trắng xóa, bốn chân chốc chốc lại nện mạnh xuống mặt đất, cho thấy cơn thịnh nộ cuồng bạo vẫn chưa hề nguôi ngoai.
Vào lúc này, tất nhiên Hạ Hồng chẳng dám cử động. Dù con Tuyết Tông kia đã nằm rạp xuống gốc cây im lìm, hắn cũng không dám bén mảng tới gần để thăm dò.
Quả nhiên, khoảng nửa giờ trôi qua, con Tuyết Tông đột nhiên ngẩng đầu lên. Tuy đôi mắt đã mù lòa nhưng qua động tác nghiêng tai xoay người, có thể thấy nó đang dùng thính giác nhạy bén để phán đoán động tĩnh xung quanh.
Hạ Hồng nhìn thấy cảnh này thì trong lòng thầm than may mắn, cũng may lúc nãy hắn không hấp tấp hành động.
Con Tuyết Tông nán lại thêm một lát nữa mới lảo đảo leo trở lại cây Băng Thạc thụ kia.
Tốc độ leo cây của nó không nhanh, thậm chí còn có phần loạng choạng. Sau khi tìm được một cành cây thô to vững chãi, nó liền nằm bò lên đó, thân hình dần dần hòa làm một thể với những lớp băng tinh phủ đầy trên cành lá.
Còn Hạ Hồng, dù đã một giờ trôi qua, hắn vẫn chọn cách án binh bất động.
Không phải vì hắn nhút nhát, mà xác suất lớn là con Tuyết Tông kia đã chìm vào giấc ngủ.
Nếu chọn rời đi vào lúc này thì cũng chẳng gặp trở ngại gì quá lớn.
Nhưng nếu cứ thế mà phủi mông bỏ đi, Hạ Hồng lại cảm thấy không cam lòng.
Qua động tác leo cây cuối cùng, không khó để nhận ra rằng:
Sức khỏe con Tuyết Tông vốn cực kỳ hung tợn này giờ đây đã lâm vào tình trạng vô cùng tồi tệ.
Hơn nữa, cả hai đôi mắt của nó đều đã bị bắn mù.
Đó là bốn năm trăm cân thịt Hàn thú béo bở.
Miếng mồi ngon dâng tận miệng thế này mà không nhặt, Hạ Hồng nghĩ thế nào cũng thấy tiếc đứt ruột.
Nhưng nếu xét từ thực lực và độ xảo quyệt của con Tuyết Tông lúc nãy, độ khó của việc này quả thực không hề nhỏ chút nào.