Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy nhiên, rủi ro cao tất nhiên đi kèm với lợi nhuận lớn. Kết hôn cận huyết vẫn có một xác suất cực nhỏ sản sinh ra những thiên tài kiệt xuất ở một phương diện nào đó:
Năm 1885, tại Đức, một người đàn ông tên Alois đã cưới cháu gái ruột của mình. Đứa con trai đầu lòng của họ tên là: Adolf Hitler!
Ông bà nội của cha đẻ thuyết tiến hóa Darwin là anh em họ ruột, điều này không hề ảnh hưởng đến việc Darwin trở thành người khổng lồ trong giới khoa học.
Gia tộc tỷ phú Dupont của Mỹ duy trì hôn nhân cận huyết suốt cả trăm năm, nhưng trong tộc lại sản sinh ra vô số kỳ tài kinh doanh!
Và điển hình nhất là một cặp anh em họ người Do Thái, họ đã sinh ra một thiên tài với chỉ số IQ được cả thế giới công nhận: Einstein!
...
Phương Lâm, chính là một cá thể thuộc về cái xác suất cực nhỏ ấy!
Đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, kẻ đầu tiên hắn ra tay sát hại chính là mụ béo họ Điêu, bà chủ nhà ở tầng dưới! Mụ ta tình cờ nghe lỏm được bí mật mà cha mẹ hắn vô ý lộ ra qua điện thoại, coi đó là chuyện lạ bốn phương, không tiếc công sức đi rêu rao khắp nơi. Nếu không phải tại mụ, cuộc đời hắn tuyệt đối sẽ không cô độc, thê thảm như ngày hôm nay!
Đêm hôm đó, cách đây ba năm, hắn đã kiên nhẫn đứng đợi trên con phố dài tĩnh lặng suốt ba tiếng bốn mươi hai phút ba mươi bảy giây. Cuối cùng cũng đợi được mụ đàn bà béo ị kia thỏa mãn cơn nghiện bài bạc đi về. Hắn lẳng lặng áp sát từ phía sau, vung viên gạch trong tay lên, dồn toàn lực đập mạnh vào gáy mụ!
"Bốp!"
Máu tươi bắn tung tóe!
---
"Phương Lâm, cái thằng ranh con này làm ăn kiểu gì thế hả? Làm chân 'thớt trưởng' (người chuyên cắt thái thịt, rau, phối món trong nhà hàng) nửa năm rồi mà đến cái xương cũng không chặt nổi là sao!"
Tiếng quát như lệnh vỡ chiêng vừa cất lên, cả cái bếp của quán "Kỳ Hương Vị" chẳng cần nghe nội dung cũng biết Vạn Cường lại đang lôi thằng nhóc mới đến ra trút giận.
Kể ra cũng lạ, nửa năm trước khi đến xin việc, chàng trai tên Phương Lâm này tay nghề quả thực rất non. Bảo hắn biểu diễn thử vài đường, loay hoay cả buổi, miếng thịt hắn thái ra chỉ có thể dùng từ "cục" để hình dung, còn thịt thái sợi thì ít nhất cũng to bằng cây nến. Cuối cùng, bếp trưởng dở khóc dở cười đành bảo hắn đi gọt vỏ củ cải. Củ cải thì gọt xong rồi đấy, nhưng củ nặng hai cân qua tay hắn gọt chỉ còn lại đúng hai lạng.
Thế nhưng "trời sinh ta ắt hữu dụng", ông chủ quán tinh quái đứng bên ngoài nghe nhân viên phục vụ kể chuyện này như chuyện tiếu lâm, liền đi thẳng vào bếp. Ông ta nhìn chàng thiếu niên lầm lì, bình thản trước mặt, dứt khoát kéo hắn đến trước thớt, quăng lên đó một con dao phay sống dày, sốt ruột hỏi: "Mày có chịu khổ được không?"
Phương Lâm lẳng lặng lấy cái tạp dề bên cạnh đeo vào. Thân hình gầy gò của hắn bị cái tạp dề rộng thùng thình bọc lấy, càng lộ vẻ khẳng khiu trơ trọi. Sau đó hắn mới ngắn gọn đáp: "Được."
Ông chủ xắn tay áo, miệng ngậm điếu thuốc Vân Nam vểnh lên, lôi từ tủ đông bên cạnh ra sầm sầm hơn mười dẻ sườn heo, cộng lại cũng phải đến cả trăm cân, vừa thở vừa nói: "Hôm nay mày chặt hết đống sườn này cho tao, làm được thì ở lại."
Phương Lâm không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm chặt lấy cán con dao dày cộp đang cắm trên thớt.
Thực ra, có lẽ vì ông trời vốn công bằng, nên thiên tài thường hay đi kèm với cái mác "bạch chi". Giống như Einstein xuất chúng ở lĩnh vực này thì thường sẽ yếu kém ở lĩnh vực khác. Tựa như Trần Cảnh Côn ngơ ngác trước việc nhà, hay một thiên tài piano nào đó không thể tự lo sinh hoạt cá nhân, còn Einstein mà vào bếp thì hậu quả chỉ có cháy nhà.
Phương Lâm cũng vậy, từ nhỏ hắn đã không biết gọt bút chì, không giỏi làm những việc tinh tỉ mỉ. Nhưng trong xương tủy hắn có một sự tàn nhẫn và lì lợm, cái gì càng không giỏi, hắn càng ép mình phải rèn luyện.
Trước khi bước vào đây, Phương Lâm đã quan sát quán lẩu "Kỳ Hương Vị" này suốt hai tiếng đồng hồ, nhận thấy món chủ đạo ở đây là lẩu sườn heo. Do đó hắn suy đoán, vị trí mà nơi này đang thiếu rất có thể là một lao động chân tay chịu đựng được công việc chặt sườn cực nhọc, nên mới vào ứng tuyển. Thậm chí mọi người không ai để ý rằng, trước khi ông chủ lên tiếng, thiếu niên này đã mặc sẵn cái tạp dề dày, để tránh máu thịt bắn lên người khi dùng sức chặt xương.
Vậy là, Phương Lâm nén đau nhức ở cánh tay, thành công nhận được công việc cường độ cao mà thù lao thấp này, chính xác hơn là làm thêm (part-time).
Hiện tại hắn có ba thân phận: Một là nhân viên quán Kỳ Hương Vị; hai là sinh viên hệ tại chức của Đại học Nam Xuyên; và thân phận cuối cùng chính là tội phạm truy nã cấp độ cao trên mạng lưới của Bộ Công an!