Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đang đi, Tần Phong bỗng dừng lại. Bao Tử hỏi: "Sao thế Phong ca?"
"Không có gì, hình như vừa có quỷ."
Bao Tử suýt nhảy dựng lên: "Mẹ ơi, Phong ca đừng dọa em, đang giữa ban ngày ban mặt mà quỷ cũng lộng hành thế à?"
Tần Phong cười trêu: "Mang tiếng dị năng giả mà sợ ma, nói ra người ta cười cho thối mũi."
Bao Tử tỉnh bơ: "Sợ ma thì có gì xấu hổ, nghe nói chỉ có lệ quỷ cấp cao mới dám ra nắng, gặp loại đấy thì chỉ có nước nằm im hưởng thụ thôi."
"À, thảo nào mày mang cái nồi đi, để nấu chính mình cho ma ăn à? Ha ha ha..."
Ngô Lục và "Bánh Trái" cười ngất. Thực ra Tần Phong vừa cảm nhận được khí tức lệ quỷ qua Kỳ Lân Cảm Ứng, nhưng rất mờ nhạt do khoảng cách xa. Giữa ban ngày mà đã có quỷ, cái Thôn Cổ Gia này đúng là không bình thường.
Mãi lâu sau họ mới đến nơi. Thôn Cổ Gia!
Nằm ở góc đông bắc Chu Sơn, ngôi làng hoang tàn, tiêu điều, không một bóng cây xanh. Những ngôi nhà gạch đổ nát mang đậm kiến trúc thập niên 90 thế kỷ trước. Hơn hai mươi năm trước nơi này từng yên bình, giờ chỉ còn là vùng đất chết.
Họ chọn một căn nhà nhỏ tương đối sạch sẽ làm nơi trú chân. Vừa vào sân, Bao Tử đã vứt cái nồi xuống đất cái "uỳnh", ngồi phịch xuống thở dốc:
"Biết thế không vác cái của nợ này theo, mệt chết đi được. Đi xa thế này đói quá, hay nấu mì ăn trước đi?"
Ba người còn lại nhìn Bao Tử như nhìn người ngoài hành tinh.
"Mày vác cái nồi to tổ bố đến đây chỉ để nấu mì? Đúng là mở mang tầm mắt!" Ngô Lục mỉa mai. "Sao không đi săn con thú rừng nào về mà nấu?"
"Thú rừng cái khỉ khô! Chỗ này chó ăn đá gà ăn sỏi, chỉ có ma thôi lấy đâu ra thú!"
Hai người lại cãi nhau. Tần Phong chán chẳng buồn nói, đi vào dọn dẹp phòng ở. Dù sao cũng phải ngủ ở đây mấy ngày.
Đêm xuống.
Bốn người nằm trên đệm trải dưới đất, tiếng ngáy của Bao Tử đã vang lên đều đều.
Đột nhiên!
Tần Phong và Ngô Lục đồng thời bật dậy, nhìn nhau đầy kinh ngạc!
Vừa rồi, Tần Phong cảm nhận được dị thường từ cánh tay phải, có quỷ vật xuất hiện gần đây! Anh ngạc nhiên là vì phản ứng của Ngô Lục.
Sau khi hình xăm Hỏa Kỳ Lân đạt cấp tối đa, khả năng Kỳ Lân Cảm Ứng của Tần Phong đã bao phủ phạm vi 5 cây số. Còn Ngô Lục rõ ràng cũng phát hiện ra điều gì đó. Tần Phong biết cậu bạn này có dị năng kiểu "Thuận Phong Nhĩ", thính giác siêu phàm, có thể nghe được âm thanh từ rất xa. Đó cũng là lý do bố cậu ta nhất quyết bắt con trai vào quân đội làm trinh sát.
Hai người nhìn nhau, đồng thanh thốt lên: "Có ma!"
Vừa dứt lời, Bao Tử đang ngáy o o liền bật dậy như lò xo: "Có ma? Ở đâu?"
Thấy vẻ mặt hoảng hốt chực chờ độn thổ của Bao Tử, Tần Phong và Ngô Lục ném cho cậu ta ánh nhìn khinh bỉ. Bị nhìn như nhìn kẻ ngốc, Bao Tử cuống lên:
"Này, nhìn cái gì mà nhìn? Quỷ đâu? Đại đao của ông đang khát máu đây!"
Tần Phong gật đầu ra hiệu cho Ngô Lục. Cậu ta nói:
"Các ông biết dị năng của tôi rồi đấy. Vừa nãy tôi nghe thấy mấy con lệ quỷ đang nói chuyện cách đây khoảng 5 cây số."
"Nói chuyện?" Tần Phong nhíu mày.
"Ừ, đúng là đang nói chuyện." Ngô Lục nghiêm giọng.
"Bọn chúng nói gì?"
"Xa quá nghe không rõ lắm, loáng thoáng gì mà 'Thuần Âm Chi Nữ', 'Quỷ Sai đại nhân' kết hôn... không hiểu là ý gì."
Chân mày Tần Phong càng nhíu chặt. Anh cảm nhận được mấy con lệ quỷ cấp thấp, nhưng trong lời bọn chúng lại nhắc đến "Quỷ Sai". Theo truyền thuyết, chỉ có người hầu của Âm phủ như Hắc Bạch Vô Thường mới được gọi là Quỷ Sai. Nhưng đó là chuyện thần thoại, chưa ai từng thấy. Nếu ở Chu Sơn này thực sự có Quỷ Sai ẩn náu thì chuyện lớn rồi.
Bao Tử thấy Tần Phong nghiêm trọng liền run giọng: "Phong ca, Quỷ Sai đó lợi hại lắm à?"
"Đâu chỉ lợi hại. Nếu đúng là Quỷ Sai thật thì đám sinh viên thực tập lần này đừng hòng ai chạy thoát!"
Bao Tử giật bắn mình: "Hả? Không thể nào! Phụ đạo viên bảo quân đội có cử cao thủ đi theo giám sát mà, Quỷ Sai có mạnh đến mấy cũng không lại được quân đội chứ?"
Tần Phong cười khẩy: "Thế nếu Quỷ Sai mạnh hơn cả cao thủ quân đội thì sao?"
Bao Tử mặt cắt không còn giọt máu, mếu máo: "Phong ca, em chưa muốn chết đâu! Nói thật lòng, đến giờ em vẫn còn là trai tân đấy, hu hu..."
"Mẹ kiếp, làm như ai không phải trai tân ấy!" Tần Phong chán chẳng buồn dọa nữa. "Thôi được rồi, đùa đấy. Chỗ này làm gì có lệ quỷ cao cấp. Nhưng mục đích chúng ta đến đây là diệt quỷ, đã thấy rồi thì phải qua xem sao."
Bao Tử lật mặt nhanh như chớp, gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng! Mấy con quỷ này mù dở rồi mới dám đụng vào họng súng của mấy anh em mình!"
Tần Phong ra hiệu, bốn người mò mẫm ra khỏi cửa trong đêm tối. Ngô Lục dùng thính giác dẫn đường, Tần Phong bọc lót, Bao Tử và Đỗ Thanh đi giữa. Họ dần tiếp cận vị trí đám lệ quỷ.