Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thủ vệ ở đây thực sự quá nghiêm ngặt. Lý Chấn Nghĩa cúi đầu đi đường nhưng mắt thì không ngừng liếc dọc liếc ngang. Hắn đang tìm mèo.
Hậu viện của Noãn Phong Các khá rộng rãi, có ba dãy phòng liền kề nhau, ít nhất cũng phải hai ba mươi phòng. Các lối ra vào ở hậu viện đều có tráng hán mặc trang phục gọn gàng canh giữ, trên nóc nhà còn thấp thoáng vài bóng người đang đi tuần.
Lý Chấn Nghĩa không khỏi thắc mắc: Rốt cuộc là vị đại nhân vật nào đến đây chơi, khụ, à bao trọn gói cái thanh lâu này vậy? Một thanh lâu ở nơi huyện lỵ hẻo lánh này vậy, mấy cô nương ở đây có sức hút lớn đến thế sao?
Gã tráng hán nói vài câu với đồng bọn ở lối đi, dọc đường không gặp trở ngại gì, dẫn thẳng Lý Chấn Nghĩa tới nhà xí.
Gã còn nhắc nhở: "Tiểu tử này an phận một chút đi, đừng có nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nếu chạy là không ai cứu nổi ngươi đâu. Cứ ngoan ngoãn đợi đến sáng, chậm nhất là trưa mai bọn ta đi rồi, biết đâu đại nhân còn ban thưởng cho ngươi một ít tiền."
"Đa tạ đại ca chỉ điểm!"
Nếu thực sự được ban thưởng, thì kẻ bao trọn Noãn Phong Các này cũng coi như biết điều. Nhiệm vụ hằng ngày hôm nay có giới hạn thời gian, cũng là trước giờ Ngọ phải mang con mèo kia đi... Giữa hai việc này có mối liên hệ tất yếu nào không?
"Vào đi! Nhanh lên!"
Lý Chấn Nghĩa vừa hoàn hồn đã thấy cái nhà xí trước mặt. Giải quyết nỗi buồn trước rồi tìm mèo sau cũng chưa muộn. Cái nhà xí này hơi giống kiểu nhà vệ sinh lộ thiên ở quê hắn hồi tiểu học, nhưng nhìn chung vẫn khá chỉn chu, bên trên có mái che, đốt hương trầm, trên tường lối vào còn treo cả đèn lồng như vậy là quá ổn rồi.
Sợi dây thừng vẫn buộc trên tay Lý Chấn Nghĩa, gã tráng hán ôm đao, tay kia nắm đầu dây còn lại đứng đợi bên ngoài.
Lý Chấn Nghĩa vốn chẳng có ý định chạy. Hắn cúi đầu bắt đầu cởi thắt lưng, cái nút thắt bằng vải thắt nút chết làm hắn nhất thời chưa quen tay. Vừa cởi được cái nút đầu tiên, Lý Chấn Nghĩa chợt nhận ra có gì đó không đúng.
Không đúng ở đâu? Đúng rồi, là Khí.
Sự chuyển động của linh khí có gì đó là lạ. Bất kể chỗ có ánh sáng hay không, hắn đều thấy từng luồng khí tựa như tinh linh của đất trời, lững lờ trôi ngang mà chẳng thèm đoái hoài gì đến sinh linh xung quanh.
Nhưng ở đây, trong cái nhà xí tại hậu viện thanh lâu này, linh khí lại xuất hiện xu hướng chuyển động đi xuống rất yếu ớt, giống như đang né tránh xà nhà.
Điểm kỳ lạ hình như là...
Lý Chấn Nghĩa chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, cả người như bị điểm huyệt. Trên xà ngang nhà xí, có một bóng người đang dán chặt vào đó như một con thạch sùng. Kẻ đó mặc dạ hành y màu đen, miệng ngậm một thanh trường đao, lúc này cũng đang quay đầu nhìn xuống Lý Chấn Nghĩa.
Ánh mắt chạm nhau.
Kẻ trên xà ngang đó từ từ đưa tay phải ra nắm lấy chuôi đao nhưng kẻ đó bỗng nhiên thoáng chút nghi hoặc.
Không vì gì khác, chỉ thấy Lý Chấn Nghĩa đang ngửa cổ lên thì lại tiếp tục ngửa ra sau thêm nữa, hai mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng cái đầu ngửa đến góc độ tối đa rồi lắc lư sang bên cạnh, một tay còn ôm lấy cổ, miệng lẩm bẩm: "Cái thân mù lòa này của ta, cởi cái thắt lưng cũng vất vả, cổ lại đau kinh khủng hay là ra ngoài tìm người giúp một tay vậy."
Nói xong, cái tay đang giơ lên của hắn vung sang bên cạnh, chậm rãi xoay người, nhích từng bước ra phía ngoài. Bóng người trên xà ngang vẫn còn đang do dự.
Lý Chấn Nghĩa bỗng nhiên đạp mạnh chân, lao thẳng về phía trước. Hắn chạy vọt qua bức tường thấp, miệng gào to: "Có thích khách…"
Gã tráng hán canh cửa cũng phải ngẩn người.
Còn kẻ đang treo trên xà nhà thì cánh mũi phập phồng, ánh mắt tràn đầy lửa giận. Hắn tung người đâm xuyên mái nhà, nắm lấy trường đao lao xuống, định bổ đôi tên tiểu tử vừa dám lừa mình.
Lý Chấn Nghĩa vội vàng giật sợi dây trên tay: "Đại ca, cử động đi chứ!"
Gã tráng hán ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng phản ứng kịp, gã sải bước lao lên, trường đao trong tay chưa kịp rút khỏi vỏ đã vung thẳng lên.
Keng!
Bóng người đang lao tới bị hất tung ngược lên, gã tráng hán lao lên phía trước chống đao quỳ một gối xuống đất. Lý Chấn Nghĩa đã chạy đến giới hạn chiều dài của sợi dây, vội vàng gỡ cái nút thắt trên cánh tay.
Còn gã tráng hán dẫn hắn tới thì mở miệng gào to hết cỡ: "Có thích khách… À hú!"