Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Tiểu Hòa nói năng vô cùng thành khẩn: "Ta nghe các vị trưởng lão nói, phương pháp tu hành thực sự trên thế gian chỉ nằm trong Thập Nhị Tiên Môn và những gia tộc tu hành ẩn thế thôi.”

“Nếu như Thánh Liên giáo của bọn ta có thể liên kết với gia tộc hoặc tông môn của tiểu ca ca... bọn ta có thể cân nhắc trở thành sứ giả của gia tộc huynh ở nhân gian, chuyện này ta có thể thúc đẩy được. Kẻ nào không phục, ta sẽ sớm dọn dẹp sạch sẽ."

Lý Chấn Nghĩa: "..." Cái cô nàng Miêu Tiểu Hòa này quả thực rất quyết đoán, mở miệng ra là sặc mùi gió tanh mưa máu.

Nhìn chằm chằm vào vị thiếu tướng quân đã xông ra cổng Tây thành, Lý Chấn Nghĩa chậm rãi hỏi: “Tên nhi tử này của Đơn Hùng Tín trông chẳng có vẻ gì là người có hùng tài đại lược, vì sao Ma giáo các người phải hộ tống bọn họ?"

Hắn đánh lạc hướng câu chuyện, Miêu Tiểu Hòa cũng không vội hỏi thêm: "Trả nợ nhân tình thôi."

Miêu Tiểu Hòa đảo mắt: "Bọn ta đã nhận được tin tức trước, rằng đám chó săn của triều đình sẽ đến bắt tên họ Đơn này. Cũng tại ta đen đủi, bốc thăm trúng nên mới bị phái tới giúp hắn ta. Tiểu ca ca, huynh có biết tại sao bọn ta lại bị gọi là Ma giáo không?"

"Không biết." Lý Chấn Nghĩa trả lời rất thản nhiên: "Kiến thức thường thức của ta về thế gian này gần như bằng không, lần này ra ngoài là để hoàn thành một số sứ mệnh."

"Hiện tại dù Lý Đường có được thiên hạ nhưng mấy chục năm trước, thiên hạ này là một nồi cháo loãng hỗn loạn."

Miêu Tiểu Hòa chắp tay sau lưng, đứng sóng vai cùng Lý Chấn Nghĩa. Cơ thể này của Lý Chấn Nghĩa mới mười bốn tuổi, sau khi Miêu Tiểu Hòa giải bỏ Súc Cốt Thuật, bản thân vốn là nữ tử vóc dáng cao ráo thanh mảnh, ngược lại còn cao hơn hắn một chút.

Giọng nói Miêu Tiểu Hòa trở nên hơi lạnh lùng, giới thiệu ngắn gọn: "Năm xưa những kẻ tự xưng là kiêu hùng bá chủ đó, kẻ nào mà chẳng từng thu nạp người trong võ lâm? Kẻ nào mà chẳng từng chiêu hàng sơn tặc thổ phỉ? Sau khi bọn họ bại vong, lại có bao nhiêu người phải lên núi làm cướp? Tuy bọn ta bị gọi là Ma giáo, thực ra suy cho cùng cũng chỉ là kẻ bại trận trong cuộc tranh bá, bị triều đình truy nã mà thôi.”

“Lý Đường cũng thật sự có thủ đoạn. Thậm chí, chút chuyện nhỏ trong võ lâm này, Lý Nhị chưa bao giờ hỏi tới, những thứ này thậm chí còn không thành nổi một tờ tấu chương trước mặt ông ta, ông ta chỉ giao cho một vị mưu sĩ xử lý. Vị mưu sĩ đó thủ đoạn cao cường vô cùng, dễ dàng lôi kéo được đại bộ phận môn phái. Những thế lực không phục triều đình, hoặc từng tiếp nhận tàn quân bại tướng của kẻ thù Lý Đường, đương nhiên trở thành Ma giáo. Hành vi của lũ người như Ngô Giang Cảnh còn ác liệt hơn bọn ta nhiều."

Lý Chấn Nghĩa chậm rãi gật đầu. Thắng làm vua thua làm giặc, xưa nay vẫn vậy.

"Vậy nên..."

Miêu Tiểu Hòa nhìn Lý Chấn Nghĩa, cố ý ra vẻ phóng khoáng hỏi: "Điều kiện lúc nãy huynh đài có thể cân nhắc không? Thánh Liên giáo của ta chỉ muốn sinh tồn trong thời loạn sắp tới thôi. Nếu có điều kiện khác, huynh cứ việc đưa ra."

"Ta chỉ là một đệ tử nhỏ trong tông môn, không quyết định được những việc lớn thế này đâu." Lý Chấn Nghĩa nhún người nhảy vọt lên, một lần nữa lao về phía Noãn Phong Các.

Miêu Tiểu Hòa khẽ thở phào một hơi, nàng ấy cũng không biết vì sao mình lại thở phào, lúc này giọng điệu lại khôi phục vẻ tinh nghịch vốn có: "Tiểu ca ca, huynh đi làm gì thế?"

"Bản tiền bối có một linh sủng bỏ quên ở đây, đương nhiên phải đi tìm về rồi." Lý Chấn Nghĩa phẩy tay: "Đừng có đi theo nữa, hẹn gặp lại trên giang hồ!"

Miêu Tiểu Hòa một lần nữa thi triển Súc Cốt Thuật, thân hình nhanh chóng nhỏ lại, trở về dáng vẻ một tiểu cô nương mười bốn tuổi. Nàng ấy làm mặt quỷ, lầm bầm vài câu, định xoay người rời đi. Nhưng mới đi được hai bước, nàng ấy bỗng khựng lại, chau mày suy nghĩ một chút rồi nhìn theo bóng lưng Lý Chấn Nghĩa.

"Cái tên này xem ra vẫn còn dễ lừa một chút... Đám tu sĩ trưởng thành tâm địa thực sự quá thâm sâu rồi. Thôi kệ, thử lại xem có thể dỗ hắn về được không." Xoay người, mũi chân điểm đất, thân hình bay lướt, để lại tiếng gọi nũng nịu lơ lửng giữa trời đêm: "Tiểu ca ca, ta giúp huynh tìm nha."

"Sao lại biến nhỏ lại rồi? Không phải, cô nương đừng có qua đây mà!"