Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 15. Xứng Đáng Là Người Ta Mong Nhớ Ngày Đêm Bấy Lâu
Mộc Thần Dật đợi đến khi màn đêm buông xuống, liền đi tới nhà bếp trong viện, sau đó phát hiện một tên đầu bếp đang nấu canh, còn Tiểu Nguyệt thì đang đứng một bên chờ đợi.
Hắn không biết đó là canh gì, chỉ nghe Tiểu Nguyệt nói hình như là thứ có lợi cho người tu luyện, Mộc Lệ Dao ngày nào cũng phải uống thứ này.
Hắn định bỏ Thực Linh Tán vào trong bát canh này.
Tiểu Nguyệt và tên đầu bếp thấy Mộc Thần Dật bước vào đều hành lễ.
“Mộc quản sự.”
Mộc Thần Dật gật đầu nói: “Ta chỉ tùy tiện đi dạo quanh đây thôi, các ngươi cứ tiếp tục, không cần để ý tới ta.”
“Vâng.”
Đầu bếp nói xong liền tiếp tục trông chừng nồi canh, cũng không quá để tâm, dù sao Mộc Thần Dật ngày nào cũng lượn qua đây.
Tiểu Nguyệt thì rất muốn tình tứ với Mộc Thần Dật một chút, nhưng có đầu bếp ở đây nên đành phải nén lòng lại.
Chẳng bao lâu sau, canh đã nấu xong.
Đầu bếp múc canh ra bát cẩn thận, sau đó đặt lên khay.
“Tiểu Nguyệt cô nương, canh đã xong rồi.”
Tiểu Nguyệt bưng khay canh lên, sau đó nói: “Mộc quản sự, nô tỳ đi đưa canh cho tiểu thư đây.”
Mộc Thần Dật nói: “Ừm! Vậy cùng đi đi!”
Sau đó hai người cùng nhau bước ra ngoài.
Mộc Thần Dật nhận lấy chiếc khay từ tay Tiểu Nguyệt, nói: “Cẩn thận kẻo bỏng tay, để ta cầm cho, đợi qua tới trước cửa phòng nàng hãy bưng vào.”
Trước sự quan tâm đột ngột của Mộc Thần Dật, Tiểu Nguyệt vô cùng vui sướng, làm sao nghĩ tới việc Mộc Thần Dật mang dụng ý khác.
“Chàng cuối cùng cũng chịu quan tâm người ta rồi.”
Mộc Thần Dật trong lòng tức nghẹn! Sao lại bắt đầu nữa rồi?
Hắn đâu phải tới đây để chim chuột, nhưng cũng chỉ đành cười nói: “Có đêm nào ta không quan tâm nàng tử tế chứ?”
“Ghét ghét ghét!”
“Chú ý một chút, đừng để người ta nhìn ra sơ hở.”
“Dạ, người ta biết rồi mà.”
Mộc Thần Dật thầm nghĩ: Nàng biết cái con khỉ!
“Tối nay nàng đừng tới tìm ta.”
“Tại sao chứ?”
“Lý Tứ nói đêm qua lúc dậy đi tiểu có nhìn thấy người vào phòng ta, mấy ngày này chúng ta phải cẩn thận một chút, không thể để bị phát hiện!”
Mộc Thần Dật tùy tiện bịa ra một cái cớ.
Tiểu Nguyệt nói: “Ta biết rồi.”
Mộc Thần Dật gật đầu, sau đó nói: “Được rồi, nàng đi phía trước đi, chúng ta mau qua đó kẻo canh nguội mất!”
Tiểu Nguyệt nói: “Dạ.”
Mộc Thần Dật thấy Tiểu Nguyệt bước lên phía trước, lập tức rắc gói bột nhỏ trong tay vào bát canh, đây là liều lượng của hai phần, hắn không tin không giải quyết được Mộc Lệ Dao.
Để Thực Linh Tán nhanh chóng hòa tan vào canh, hắn còn dùng ngón tay khuấy vài vòng.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, không hề bị Tiểu Nguyệt nhìn thấy.
Hắn đưa ngón tay lên gần miệng, muốn nếm thử xem thứ này rốt cuộc có tác dụng gì đối với người tu luyện, nhưng lập tức nhớ ra bên trong đã bị bỏ thuốc.
Hắn không khỏi thầm than: Lần đầu làm chuyện này, kinh nghiệm vẫn còn non nớt quá! Suýt chút nữa tự chuốc họa vào thân.
Hắn quệt sạch nước canh trên ngón tay vào tay áo, sau đó hai tay bưng chắc khay canh, đi theo sau lưng Tiểu Nguyệt.
Hai người rất nhanh đã tới trước cửa phòng Mộc Lệ Dao.
Mộc Thần Dật giao bát canh cho Tiểu Nguyệt, dặn dò: “Cẩn thận hầu hạ tiểu thư.”
“Vâng, Mộc quản sự.”
Tiểu Nguyệt bưng đồ bước vào trong.
Mộc Thần Dật thấy xung quanh không có ai, lập tức kích hoạt công năng tàng hình của Thần Ẩn Giới Chỉ.
Hắn bám sát ngay sau lưng Tiểu Nguyệt, thuận thế bước vào phòng Mộc Lệ Dao, sau đó nép sang một bên, cố gắng giữ khoảng cách thật xa với Mộc Lệ Dao.
Tuy rằng công năng tàng hình của Thần Ẩn Giới Chỉ thì người không cao hơn hắn ba đại cảnh giới sẽ không thể phát hiện ra, nhưng hắn vẫn cảm thấy cẩn thận một chút vẫn hơn.
Cái mạng nhỏ của mình, vẫn nên biết trân quý một chút.
Tiểu Nguyệt sau khi vào phòng liền đặt bát canh lên bàn, sau đó nói: “Tiểu thư, canh đã mang tới rồi.”
Mộc Lệ Dao nói: “Ừm! Ngươi lui ra đi! Ta muốn tu luyện, đừng để ai tới quấy rầy ta.”
“Vâng, tiểu thư.”
Tiểu Nguyệt nói xong liền lui ra ngoài.
Mộc Lệ Dao bưng bát lên, sau đó uống cạn chỗ nước canh trong bát.
Nàng không khỏi nhướn mày, lẩm bẩm: “Canh hôm nay sao cảm giác hiệu quả kém đi một chút? Lẽ nào là vì tu vi của mình vừa đột phá lên Linh Cảnh nhất trọng sao?”
Mộc Lệ Dao hôm nay sau khi nghe giảng xong, lúc tu luyện tu vi cuối cùng cũng từ Võ Cảnh cửu trọng đột phá lên Linh Cảnh nhất trọng.
Điều này khiến hôm nay nàng vô cùng vui vẻ, nên cũng không để ý tới chuyện bát canh nữa, trực tiếp đi về phía giường bắt đầu ngồi xuống tu luyện.
Mộc Lệ Dao còn nhận được lời khen ngợi của Mộc Thiên Hành, trong số mấy đứa con của Mộc Thiên Hành, Mộc Lệ Dao từ Võ Cảnh đột phá lên Linh Cảnh chỉ mất có hai năm rưỡi, là người nhanh nhất.
Mộc Thần Dật thì nhếch mép cười, rất tốt, Mộc Lệ Dao vừa mới đột phá lên Linh Cảnh nhất trọng, đúng như dự đoán trước đó của hắn.
Hơn nữa Mộc Lệ Dao đã uống Thực Linh Tán, bây giờ hắn chỉ cần đợi dược hiệu của đối phương phát tác là có thể ra tay.
Mộc Lệ Dao nhắm mắt tu luyện được vài phút liền cảm thấy có điều không đúng.
Linh khí trong cơ thể nàng đang suy giảm với tốc độ chóng mặt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã có gần ba phần linh khí biến mất không dấu vết.
[Hệ thống: Thiếu niên lang, mau xông lên, Thực Linh Tán trong cơ thể nàng ta đã phát tác rồi, ngươi còn đợi cái gì nữa?]
Mộc Thần Dật nghe thấy âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu, đôi mày nhíu chặt, giận dữ quát thầm trong lòng: Mẹ kiếp, sao ngươi lại chui ra nữa rồi?
[Hệ thống: Bổn hệ thống chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao! Những ván then chốt thế này, ta có thể ra mặt một lát.]
Mộc Thần Dật: Mẹ nó, cái hệ thống rách nát gì thế này!
[Hệ thống: Mẹ nó ngươi dám mắng ta! Có tin bổn hệ thống lập tức làm cho Thực Linh Tán mất tác dụng không?]
Mộc Thần Dật: Bản đại gia không tin, mau cút về cho lão tử! Nếu không lão tử nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế gỡ cài đặt ngươi!
Hắn mới không thèm tin lời con chó hệ thống này.
[Hệ thống: Mẹ kiếp... Coi như ngươi tàn nhẫn!]
Lúc này, Mộc Lệ Dao đã bước xuống khỏi giường, biểu cảm vô cùng hoảng hốt, linh khí trong cơ thể nàng đã tiêu tán hơn một nửa.
Nàng không hiểu rốt cuộc đây là chuyện gì.
Lẽ nào là vì quá trình tu luyện của mình xảy ra vấn đề?
Không được, mình phải đi tìm phụ thân!
Mộc Thần Dật nghe vậy biết không ra tay là không được nữa rồi, lập tức vận chuyển linh khí, thi triển Kiếp Linh Chỉ, trực tiếp điểm thẳng một ngón vào kinh mạch trước ngực Mộc Lệ Dao.
Hắn cảm thấy chưa đủ bảo đảm, ngay sau đó lại điểm liên tiếp vào bụng dưới và bờ vai của đối phương.
Cơ thể Mộc Lệ Dao lập tức mềm nhũn, nhìn thấy Mộc Thần Dật hiện thân, vẻ mặt nàng tràn đầy kinh hãi.
“Ngươi...”
Mộc Thần Dật bước lên, bịt chặt miệng Mộc Lệ Dao lại, tránh để đối phương kêu la thất thanh.
“Tiểu thư đừng kinh ngạc như thế, lát nữa sẽ cho nàng ăn no nê thỏa thích!”
Nói xong, hắn trực tiếp lôi Mộc Lệ Dao trở lại trên giường.
Hắn đặt Mộc Lệ Dao nằm thẳng xuống, sau đó nói: “Tiểu thư, thứ cho tiểu nhân mạo muội, ta buông tay ra, nàng tốt nhất đừng có la hét, nếu không ta có thể lập tức giết chết nàng.”
Mộc Lệ Dao gật đầu.
Mộc Thần Dật buông bàn tay đang bịt miệng Mộc Lệ Dao ra, nhưng bàn tay còn lại vẫn bóp hờ trên cổ đối phương, chỉ cần nàng dám kêu la, hắn có thể lập tức ngăn chặn.
Mộc Lệ Dao không hề la hét, ngược lại còn có chút bình tĩnh, thậm chí không lộ ra vẻ kinh ngạc nào nữa, chỉ có sắc mặt là đỏ ửng lên đôi chút, đang thở dốc dồn dập, hắn đoán là vừa rồi bị hắn bịt miệng nên bị ngạt hơi.
Điều này khiến Mộc Thần Dật vô cùng tán thưởng, thầm nghĩ: Xứng đáng là người ta mong nhớ ngày đêm bấy lâu.
“Tiểu thư, vào lúc này mà vẫn có thể trấn định như vậy, tiểu nhân bội phục!”
Mộc Lệ Dao ban đầu nhìn thấy Mộc Thần Dật hiện thân, dĩ nhiên là giật nảy mình, vô cùng kinh hãi.
Nàng không biết mục đích của Mộc Thần Dật là gì, nhưng chuyện đã xảy ra, nàng bắt buộc phải bình tĩnh, bắt buộc phải giữ cho mình sự tỉnh táo.
Hiện tại linh khí trong cơ thể nàng cơ bản đã cạn kiệt, hơn nữa sau ba chỉ kia của Mộc Thần Dật, ngay cả chút linh khí ít ỏi còn sót lại trong cơ thể nàng cũng không thể vận chuyển, thân thể cũng chẳng phát ra được bao nhiêu sức lực.
Đối phương ban nãy điểm ba chỉ vào người nàng rõ ràng đã vận dụng linh khí, Mộc Thần Dật là kẻ có tu vi mang trên mình.
Nàng không thể chọc giận Mộc Thần Dật, đối phương cho dù không có tu vi thì giết nàng lúc này cũng quá mức dễ dàng.
Nàng phải nghĩ cách dây dưa với đối phương, kéo dài thời gian, chỉ có như vậy nàng mới có khả năng thoát khỏi hiểm cảnh.