Mộc Thần Dật trở về Mộc vương phủ, liền bắt đầu tu luyện Cửu Tử Bất Diệt Thân.

Sau một buổi chiều cật lực tu luyện, hắn đã triệt để luyện hóa toàn bộ tử khí hấp thụ được.

Trút bỏ áo ngoài, hắn nhìn thấy trên lồng ngực mình đã xuất hiện một đường hoa văn màu đen to bằng ngón tay, bên cạnh là vài đường vân đen nhỏ như kim thêu.

Mộc Thần Dật hết sức cao hứng, tử khí bên trong thi thể quả nhiên phong phú hơn nhiều.

Tính theo tiến độ này, hắn chỉ cần hấp thụ thêm bốn thi thể nữa là có thể chuẩn bị phó thác tính mạng rồi.

Hắn cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, cứa một nhát vào lòng bàn tay. Da thịt chỉ lưu lại một vệt trắng nhạt, thoáng chốc vệt hằn cũng biến mất tăm.

“Rất tốt, tuy chưa dùng nhiều sức, nhưng thế này đã là cực kỳ không tồi rồi. Đợi ta chết đi sống lại một lần, chắc chắn sẽ đao thương bất nhập.”

Vài ngày tiếp theo.

Ngày nào Mộc Thần Dật cũng lân la ra ngoài tìm kiếm tử khí, nhưng dù đã hút sạch tử khí của năm người, hắn vẫn chưa đạt tới điểm giới hạn.

Một trong năm đường vân đen trên ngực mảnh hơn hẳn bốn đường còn lại, hắn vẫn phải ra ngoài hấp thụ thêm một lần nữa mới đủ!

Bù lại mấy ngày nay, đêm nào hắn cũng lén lút cùng Mộc Lệ Dao tu luyện, cảnh giới của bản thân đã sắp sửa đột phá, hắn vạn bất đắc dĩ đành phải cưỡng ép đè nén xuống!

Đêm nay.

Mộc Thần Dật không đi tìm Mộc Lệ Dao, hắn vừa ngả lưng xuống giường định đánh giấc, chợt nghe thấy tiếng bước chân rón rén ngoài cửa.

Vừa nghe hắn đã biết ngay là Tiểu Nguyệt.

Quả nhiên, lát sau hắn đã thấy Tiểu Nguyệt đẩy cửa lẻn vào.

Tiểu Nguyệt nhào thẳng vào lồng ngực Mộc Thần Dật. Mấy ngày nay vì sợ bị phát hiện, nàng chẳng dám đến tìm hắn.

Tối nay thật sự nhịn không nổi, mới len lén chạy tới đây.

Nàng có chút tủi thân, thỏ thẻ: “Người ta nhớ chàng quá.”

Mộc Thần Dật cũng chẳng nói gì, người ta đã chủ động dâng tận miệng, nếu hắn không nhận thì hóa ra quá bất cần nhân tình rồi.

Hắn ôm chầm Tiểu Nguyệt, hôn sâu xuống.

Ngay lúc đó, hắn chợt nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ vang lên trong sân, là ba người.

Hắn hiểu ngay, ba gã kia đang chặn cửa, sau đó định đi gọi Mộc Lệ Dao tới bắt gian đây mà!

Hắn cười nhạt, cũng chẳng để tâm. Chuyện giữa hắn và Tiểu Nguyệt, Mộc Lệ Dao vốn đã biết rõ rành rành. Bản thân Mộc Lệ Dao cũng đã bị hắn ăn sạch rồi, còn sợ cái gì chứ?

Hơn nữa, về phía Tiểu Nguyệt, hắn cũng sẽ có cách an bài khác.

Điều hắn lo lắng hiện tại là, nếu Mộc Lệ Dao tới quá nhanh, thì lại mất hứng.

Còn chưa tới giai đoạn quan trọng nhất đâu!

Mới bắt đầu đã bị ép kết thúc thì thật quá cụt hứng.

Cổ nhân có câu, trời không chiều lòng người.

Mộc Thần Dật cau mày, hắn đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía xa.

Hắn thở dài, cất giọng khe khẽ: “Tới cũng nhanh quá rồi đấy.”

Tiểu Nguyệt nghe vậy ngơ ngác hỏi: “Cái... cái gì... tới?”

Mộc Thần Dật mỉm cười: “Tiểu thư tới rồi.”

Tiểu Nguyệt giật bắn mình, cuống cuồng ngồi dậy, hoảng loạn tột độ.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Mộc Thần Dật cố nhịn đau quát khẽ: “Hoảng cái gì!”

Hắn phải tự tay nhẹ nhàng xoa dịu hai cái, cảm giác đau rát mới từ từ thuyên giảm.

Lúc này hai người đã nghe thấy thanh âm om sòm ngoài cửa.

“Tiểu thư, ngài rốt cuộc cũng tới, tên Mộc Thần Dật kia đang cùng Tiểu Nguyệt...”

“Tiểu thư, ngài nhất định phải trừng phạt tên khốn khiếp đó cho nghiêm, hắn thật sự to gan bằng trời rồi!”

“Đá cửa ra!”

Hàn Minh vừa nghe lệnh liền vung ngay một cước đạp tung cánh cửa phòng.

Phòng ốc của hạ nhân vốn tồi tàn, chất lượng khỏi bàn, cánh cửa lập tức bị đạp bay bản lề.

Cả đám ập vào liền thấy Mộc Thần Dật trần như nhộng ngồi trên giường, Tiểu Nguyệt thì túm chăn che kín mít trốn sau lưng hắn.

Tiếng ồn ào cũng đánh thức cả Lý Tứ và Vương Ngân.

Hai kẻ này chạy tới, chứng kiến cảnh tượng trước mắt cũng trợn tròn mắt.

Lý Tứ lộ rõ vẻ âu lo, bộ dạng lúng túng không biết làm sao.

Vương Ngân thì đắc ý hớn hở, Mộc Thần Dật tự tìm đường chết thế này, chẳng phải sau vụ này chức quản sự lại về tay hắn sao?

Hắn lập tức buông lời mắng mỏ: “Mộc Thần Dật, uổng công tiểu thư tín nhiệm ngươi, ngươi làm như vậy làm sao đối mặt với tiểu thư, ngươi đúng là tội ác tày trời!”

Ba tên Trương Vỹ cũng ra rả xỉ vả Mộc Thần Dật, ra cái vẻ đại nghĩa lẫm liệt lắm.

Mộc Thần Dật để nguyên trạng thái trần truồng nhông nhông nhảy xuống giường, điềm nhiên cất lời: “Tiểu nhân thực sự có lỗi với tiểu thư.”

Đám nam nhân có mặt lúc đó, trong đầu đồng loạt gào thét hai chữ: `Vãi chưởng, hâm mộ!`

Vương Ngân bừng tỉnh vội chửi đổng: “Táo tợn! Ngươi phạm tội tày đình như thế, lại còn dám làm bẩn mắt tiểu thư, ngươi thật sự chết trăm ngàn lần chưa hết tội!”

Mộc Lệ Dao nhíu mày, lạnh nhạt ra lệnh: “Mặc quần áo vào, cút ra đại đường cho ta!”

Mộc Thần Dật khom lưng: “Vâng, tiểu thư!”

Hắn tiện tay vơ lấy cái áo khoác tròng bừa vào người, quay sang bảo Tiểu Nguyệt: “Mau mặc y phục vào, chúng ta ra đại đường!”

Xong xuôi, hắn tiêu sái bước ra ngoài, khép cửa lại.

Lý Tứ xuýt xoa: “Dật ca, sao huynh hồ đồ quá vậy!”

Hắn thật lòng lo lắng cho Mộc Thần Dật.

Bình thường hắn được Mộc Thần Dật chiếu cố không ít, dĩ nhiên không mong ân nhân gặp họa.

Mộc Thần Dật trấn an: “Yên tâm đi, chút chuyện vặt này ăn nhằm gì.”

Vương Ngân mỉa mai: “Mộc quản sự đúng là vô tri vô úy a!”

Hàn Minh cũng hùa theo: “Mộc Thần Dật, ngươi cũng có ngày hôm nay, đêm nay ngươi chết chắc rồi!”

Mộc Thần Dật nhếch mép: “Vậy nhỡ ta không chết thì sao?”

Hàn Minh chửi rủa: “Mơ tưởng viển vông!”

Lý Tuấn cười khẩy: “Mộc quản sự, ngươi phạm phải lỗi tày đình thế này, còn dám ảo tưởng như lần trước, bình an vô sự sao?”

“Chuyện đó thì chưa biết được đâu!”

Trương Vỹ bồi thêm: “Mộc quản sự, ngươi yên tâm đi, đợi ngươi bị đánh chết, ta nhất định sẽ cúng bái ngươi tử tế.”

“Vậy ta quả thật phải hảo hảo cảm tạ ngươi rồi.”

“Khách sáo gì chứ, dù sao cũng là do bọn ta gọi tiểu thư tới bắt gian mà. Kể ra trong lòng ta cũng có chút áy náy đấy!”

“Ồ, thế sao?”

“Đương nhiên là đùa rồi, bọn ta ngứa mắt ngươi lâu lắm rồi!”

“Vậy thì tủi thân cho các ngươi quá rồi!”

Lúc này, Tiểu Nguyệt đã đẩy cửa bước ra ngoài.

Mộc Thần Dật vỗ vai Tiểu Nguyệt: “Sẽ không có chuyện gì đâu, đi thôi!”

Dứt lời, hắn hiên ngang dẫn Tiểu Nguyệt hướng về đại đường.

“Đợi ta trở về, sẽ từ từ tính sổ với từng tên một!”

Đám người lúc nhúc bám theo sau.

“Tính sổ bọn ta? Ngươi lo mà giữ cái mạng chó của mình đi đã!”

Vương Ngân nhìn chòng chọc vào bóng lưng Tiểu Nguyệt, hậm hực nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Hắn thèm khát Tiểu Nguyệt từ lâu mà chẳng có gan hạ thủ, thế quái nào tên Mộc Thần Dật mới leo lên chức quản sự đã cuỗm gọn nàng rồi.