Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 32. Lần Tử Vong Thứ Hai
Mộc Thần Dật rất nhanh liền trèo tường về tới Mộc Vương phủ, hắn đi vào phòng của mình, lập tức mở hệ thống ra, kiểm tra bảng thuộc tính của bản thân.
[ Ký chủ: Mộc Thần Dật
Tuổi: 15
Thiên phú tư chất: 12 (thang điểm 100)
Linh mạch: Huyền phẩm ++
Thể chất đặc thù: Linh Lung Bảo Thể (10%), Vạn Độc Chi Thể (10%)
Cảnh giới: Linh Cảnh ngũ trọng
Công pháp: Thái Cổ Tiêu Dao Quyết (Tiên phẩm), Cửu Tử Bất Diệt Thân (Tiên phẩm)
Linh kỹ: Kiếp Linh Chỉ (Thiên phẩm), Khí Kiếm Quyết (Thiên phẩm)
Kỹ năng đặc biệt: Thám Trắc Chi Nhãn
Điểm hệ thống: 3950 ]
Mộc Thần Dật nhìn giao diện, khẽ cười, tóm lại là không tốn công vô ích, trải qua ngần ấy thời gian tu luyện thiên phú tư chất mới nâng cao được hai điểm, nhưng cũng xem như là có còn hơn không.
Linh mạch cũng lại một lần nữa nhận được sự tăng trưởng.
Trọng điểm là đã có 10% Vạn Độc Chi Thể.
[ Vạn Độc Chi Thể (10%): Có thể khiến ký chủ miễn dịch với tuyệt đại đa số các loại độc dược, nâng cao sức đề kháng của ký chủ đối với độc dược không thể miễn dịch, có thể khiến ký chủ dùng huyết dịch của bản thân để ngưng tụ ra đặc thù huyết độc. ]
Mộc Thần Dật lắc đầu, Vạn Độc Chi Thể này hiện tại xem ra kém xa Linh Lung Bảo Thể không ít, cũng chỉ là cho hắn một thân thể kháng độc mà thôi.
Bất quá cái loại đặc thù huyết độc kia, hắn lại có chút hứng thú.
Hắn lập tức dựa theo gợi ý của hệ thống, vận chuyển linh khí, thôi động Vạn Độc Chi Thể, ngón giữa tay trái của hắn lập tức xuất hiện một chấm nhỏ màu đỏ tươi.
Đây chính là đặc thù huyết độc mà hắn đã dùng máu tươi của bản thân hòa trộn cùng Vạn Độc Chi Thể ngưng tụ ra.
[ Đặc thù huyết độc:
Hiệu quả 1. Trộn lẫn bên trong chất lỏng, cho người khác uống vào, chỉ cần thời gian một khắc đồng hồ, người uống vào lập tức mất mạng, toàn thân thối rữa mà chết. (Nhắc nhở đặc biệt: Nếu uống Tịch Độc Đan từ trước, loại độc này vô hiệu.)
Hiệu quả 2. Tiếp xúc với da thịt đối phương, huyết độc sẽ thông qua da dẻ dần dần thẩm thấu vào máu thịt bên trong, nửa tháng sau, độc phát, người trúng độc toàn thân lở loét, không thuốc nào cứu chữa nổi mà mất mạng. (Nhắc nhở đặc biệt: Nếu trước khi chất độc phát tác, người trúng độc uống đan dược giải độc, loại độc này vô hiệu.) ]
Mộc Thần Dật cười lớn, cái này đúng là một món đồ tốt dùng để âm người đây mà! Kiếm lớn, kiếm lớn rồi!
Đặc biệt là hiệu quả 2, giết người xong, tỷ lệ bị phát hiện căn bản bằng 0, thật sự là quá tuyệt vời!
Ngay sau đó hắn lấy ra từ trong lòng kiện nhuyễn giáp màu đen kia, sau đó hỏi: “Món đồ này là linh khí phẩm giai gì?”
[ Hộ Thân Nhuyễn Giáp, linh khí Địa phẩm, lúc vận chuyển linh khí thôi động có thể giảm thiểu thương tổn do linh kỹ tấn công lên cơ thể. ]
Mộc Thần Dật mặc thứ này vào người, lập tức dồn đủ linh khí, phóng thẳng Kiếp Linh Chỉ vào lồng ngực mình, đồng thời thôi động nhuyễn giáp phòng ngự.
Sau đó hắn liền cảm thấy toàn thân bủn rủn, nhưng linh khí lại vẫn có thể vận chuyển, chẳng qua là phải chịu lực cản tương đối lớn.
“Đồ tốt! Tuy nhiên, sau này xuất thủ, không thể tùy tiện, phải nhắm trúng chỗ hiểm, lần này nếu không phải cẩn thận chặt chẽ, e là đã trúng chiêu rồi.”
Mộc Thần Dật đè nén trái tim đang xốn xang kích động xuống, lập tức bắt tay vào luyện hóa tử khí trên người, trải qua một hồi luyện hóa, mười đạo hắc văn trước ngực hắn đều đã to bằng ngón tay.
Hắn đã cảm nhận được khí tức của tử vong.
Vì độ cường hóa thân thể cùng tu vi bản thân đã tăng cường mạnh mẽ, hiện tại hắn có thể áp chế sự bộc phát của tử khí, theo sự tính toán của hắn, thời gian này có thể kéo dài thêm một ngày.
Nhưng hắn không định kéo dài nữa.
Thứ nhất, hắn đã nhận lời, tối mai sẽ bồi tiếp Mộc Lệ Dao.
Thứ hai, hiện tại đã là đêm khuya, sẽ không có người nào tới quấy rầy hắn, vả lại lần tử vong này thời gian cũng sẽ rút ngắn chỉ còn 20 phút.
Do đó hắn dự định, hiện tại liền chết lần thứ hai.
Mộc Thần Dật thu hồi lực lượng đang trấn áp tử khí lại, sau đó hắn lập tức cảm nhận được loại cảm giác giống như lần trước, chẳng qua so với lần trước còn mãnh liệt hơn nhiều.
Khóe miệng hắn trào ra dòng máu đen, ngay sau đó liền ngã gục trên giường, đánh mất ý thức.
Cách đó không lâu, ý thức của Mộc Thần Dật hồi phục, lại đợi thêm vài phút nữa, hắn đã có thể một lần nữa chưởng khống cơ thể của mình.
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của mình lại tăng lên gấp mấy lần, sự tăng trưởng này không phải so với trước khi tu luyện, mà là so với trước lần chết này của hắn.
Mộc Thần Dật phỏng đoán, so với người tu luyện bình thường cùng cảnh giới không có tu luyện nhục thân thì lực lượng không bằng một phần mười của hắn.
Sức mạnh thân xác hắn hiện tại, đoán chừng đã vượt qua mức vạn cân.
Chỉ cần nói riêng về thân xác, người tu luyện Huyền Cảnh cửu trọng bình thường, đoán chừng cũng không bằng hắn.
Mộc Thần Dật giơ lòng bàn tay lên, sau đó tung ra Khí Kiếm Quyết, kiếm khí xẹt qua lòng bàn tay, chỉ là rách chút biểu bì, máu cũng chưa hề chảy ra.
Tu vi của hắn so với trước đó không có sự thăng cấp gì quá lớn, lần trước hắn dùng Khí Kiếm Quyết có thể rạch ra một đường trên bàn tay, bây giờ vẻn vẹn chỉ làm xước da một tí, lực phòng ngự của thân xác lại mạnh mẽ thêm mấy phần.
Hiện tại hắn muốn làm cho bản thân bị thương, cũng phải đem hết thực lực mới được.
Mộc Thần Dật nhìn lòng bàn tay bị xước da, khẽ mỉm cười, chút vết thương này thì không cần dùng đến đan dược rồi.
Hắn bước xuống giường đi vào trong sân, xách một xô nước lên, trực tiếp dội nước lạnh rửa sạch toàn thân một lượt.
Sau đó hắn trở lại phòng, lúc uống nước, liền nhìn thấy chỗ da trầy đã lành lặn trở lại, hoàn toàn không để lại một chút dấu vết nào của việc từng bị trầy xước.
Hắn lúc này mới nhớ tới chuyện sau khi tu luyện Cửu Tử Bất Diệt Thân, năng lực khôi phục của cơ thể cũng sẽ được tăng cường theo cấp số nhân.
“Hiện tại tốc độ hồi phục đã nhanh hơn thế này, nếu như tử vong chín lần, luyện thành Bất Diệt Thần Thể, vậy chẳng phải là vô đối bất diệt rồi sao?”
“Chẳng trách được kêu là Cửu Tử Bất Diệt Thân.”
Hắn trước đó còn tưởng rằng là người đặt tên đang chém gió cơ đấy!
Ngày hôm sau.
Mộc Thần Dật dậy từ rất sớm, đi qua thỉnh an Mộc Lệ Dao.
Hắn bước vào trong, liền nhìn thấy Mộc Lệ Dao khoác trên mình bộ hoa phục màu đỏ rực rỡ, toát lên sự quý phái đoan trang, phong hoa tuyệt đại, bất giác khiến hắn nhìn ngây ngốc mấy bận.
Ngay sau đó hắn quỳ xuống hành lễ: “Tiểu nhân thỉnh an tiểu thư.”
Mộc Lệ Dao phân phó tỳ nữ: “Ngươi ra ngoài chuẩn bị đi!”
“Vâng, tiểu thư.”
Tỳ nữ đi ra ngoài, khép cửa phòng lại.
Mộc Lệ Dao lập tức hỏi: “Đẹp không?”
Mộc Thần Dật đứng lên ôm lấy Mộc Lệ Dao, thủ thỉ: “Dao nhi nhà ta đương nhiên là đẹp rồi, sau này đừng hỏi mấy câu hỏi ngốc nghếch này nữa nha.”
Mộc Lệ Dao trách móc: “Chỉ biết qua loa với ta.”
“Ta làm sao có thể qua loa với Dao nhi chứ? Chuyện này không thể nào, tuyệt đối không thể!”
“Hừ! Thế chàng nói đi, đẹp cỡ nào?”
Mộc Thần Dật nói: “Đẹp đến mức thiếu chút nữa làm ta cầm lòng không đặng!”
Mộc Lệ Dao để Mộc Thần Dật ôm vào lòng, mơ hồ cảm nhận được sự dị thường của đối phương, thì thầm: “Đồ đáng ghét.”
Nàng nhẹ nhàng hôn lên môi Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật lúc trước còn có thể miễn cưỡng kiềm chế đôi chút, bây giờ thì làm sao mà kìm nổi nữa?
Hắn trực tiếp bế bổng Mộc Lệ Dao tiến về phía cái bàn bên cạnh.
Mộc Lệ Dao đắm đuối nhìn Mộc Thần Dật khẽ gọi: “Yêu ta thật tốt!”
Lấy bàn làm giường, lấy quần áo làm chăn mỏng, hai thân thể dính chặt vào nhau.
...
Gần nửa canh giờ sau.
Mộc Lệ Dao từ trong phòng bước ra, cất lời: “Chuyện mà bản tiểu thư dặn dò, ngươi đều ghi nhớ kĩ càng hết rồi chứ?”
Mộc Thần Dật đáp: “Tiểu thư yên tâm, tiểu nhân đều đã ghi tạc vào trong lòng, nhất định sẽ hoàn thành thật tốt công việc ngài giao phó!”
Thị nữ đợi bên ngoài hồi lâu, nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, thầm than trong lòng: `Tiểu thư rốt cuộc là dặn dò bao nhiêu công chuyện thế! Thật đáng thương cho Mộc quản sự, phải giải quyết nhiều việc như vậy.`
Nàng làm sao mà nghĩ ra được trên thực tế hai người bọn họ ở trong phòng giao lưu xâm nhập sâu đến mức nào cơ chứ.