Mộc Thần Dật nhìn bảng thuộc tính, ngẩn ngơ xuất thần.

Mấy ngày nay, hắn không ngừng tu luyện Thái Cổ Tiêu Dao Quyết.

Dưới sự nỗ lực khắc khổ tu luyện, thiên phú tư chất lại một lần nữa tăng thêm, nhưng linh mạch lại chẳng có mảy may nhúc nhích.

Ngay sau đó, hắn liền tắt đi hệ thống, không thèm đoái hoài tới mấy việc này nữa.

Mộc Thần Dật đưa mắt nhìn Vương Thi Mộng, cất lời: “Thi Mộng, nói cho ta nghe xem chuyện của Vương phi cùng Vương gia.”

Vương Thi Mộng cũng không hiểu Mộc Thần Dật muốn biết chuyện này để làm cái gì, nhưng mà chính bản thân nàng cũng đã dâng mình cho đối phương rồi, đối phương hỏi cái gì thì nàng nói cái đó thôi.

Nàng ngay lập tức bèn kể rành mạch từ đầu tới đuôi những sự kiện mà nàng biết được.

Thực ra nàng cũng không biết được nhiều chuyện.

Quy chung lại chính là: Mộc Thiên Hành hơn bốn mươi tuổi, cũng chính là khoảng thời điểm chừng hai mươi năm trước, lúc ra ngoài tình cờ bắt gặp Vương Thư Nguyệt, diễn ra một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Rồi sau đó, hai người tương ngộ một thời gian ngắn, Mộc Thiên Hành bắt đầu dẫn dắt Vương Thư Nguyệt tu luyện, về sau nữa hai người bọn họ phải lòng nhau, Vương Thư Nguyệt cũng xuất giá tòng phu bước vào cửa của Mộc Thiên Hành.

Còn Mộc Thiên Hành thì đã đột phá tới Vương Cảnh mười năm trước, gia nhập vào Phong Quốc, thế mới có được cái Mộc Vương phủ của ngày hôm nay.

Mộc Thần Dật nghe qua gật gật đầu, cũng chẳng hề thu thập được chút manh mối có ích nào, ngay sau đó liền bình tĩnh mà tận hưởng sự bóp vai đấm lưng hầu hạ của Vương Thi Mộng, im lặng không nói gì nữa.

Khoảnh khắc đó đã là lúc giữa trưa.

Mộc Thần Dật đứng lên, đem bí tịch Thanh Linh Công kia nhét vào tay Vương Thi Mộng.

“Chuyện này tuyệt đối không được tiết lộ ra bên ngoài để cho bất cứ một ai khác biết được.”

Vương Thi Mộng đáp lời: “Ta hiểu rõ mức độ nghiêm trọng.”

Mộc Thần Dật khẽ vuốt ve đôi má của Vương Thi Mộng, căn dặn: “Ta đương nhiên là biết nàng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc, nhưng Vương Đằng kia lại không như vậy, đầu óc tên đó quá đỗi giản đơn.”

Vương Thi Mộng gật đầu, lập tức chau mày lại.

Mộc Thần Dật lại nói tiếp: “Nàng nếu như giao luôn công pháp cho hắn ta, rất có khả năng là sẽ làm lộ ra tin tức, tới thời điểm đó, từ ta, đến nàng, rồi thêm cả Vương gia các người, thảy đều gặp phải tai họa diệt môn họa lớn ngập đầu!”

Vương Thi Mộng đáp lời: “Ta sẽ dặn dò hắn kỹ lưỡng.”

Nàng hiến dâng tất thảy mọi thứ mình có, để có được công pháp, nếu không cho Vương Đằng, thế thì việc nàng làm đâu có bất cứ một ý nghĩa gì.

Mộc Thần Dật nói tiếp: “Những chuyện lúc trước nàng luôn nhắc nhở hắn có ít ỏi đâu sao? Hắn nào có thay đổi, chẳng phải luôn phá hỏng chuyện hay sao?”

“Cho hắn công pháp cũng được, nhưng phải đợi từ nửa năm tới một năm nữa hẵng nói, chờ hắn trưởng thành chín chắn thêm một chút, suốt quãng thời gian này ta sẽ mạnh tay chèn ép hắn, để cho hắn thấu tỏ thực tế rốt cuộc là tàn khốc đến mức nào.”

Vương Thi Mộng nghe qua chuyện này, liền phơi bày một gương mặt sầu thảm không thôi.

Mộc Thần Dật lại dỗ dành: “Yên tâm, ta sẽ không đối xử với hắn tàn nhẫn thái quá đâu, suy cho cùng nàng cùng ta đã có được mối quan hệ gắn bó sâu đậm như thế này.”

Hắn vừa nói xong liền với tay, chạm nhẹ giải tỏa ưu tư nơi khóe mày của Vương Thi Mộng.

“Đừng làm ba chuyện ngốc nghếch!”

Vương Thi Mộng trả lời: “Ta biết rồi.”

Mộc Thần Dật bước chân xuống giường.

“Có muốn ôm nàng đi tắm rửa làm sạch một chút không?”

“Thôi không cần đâu, không nên làm việc thu hút ánh mắt người khác quá.”

“Nàng nói có lý, vậy để lần sau đi!”

Vương Thi Mộng nhanh nhẹn thay y phục mặc đồ lại cẩn thận cho hắn, tựa hồ giống y hệt như một người vợ đảm đang hiền thục chu toàn.

Mộc Thần Dật đang bước chân ra ngoài, nhớ lại sự kiện lúc trước, đành phải răn dạy Vương Thi Mộng thêm một lời.

“Cố gắng tránh ra mặt đi ra bên ngoài, tiểu thư nhà ta quan sát cực kỳ tinh tường tỉ mỉ, hai ngày nay nếu như nàng xuất hiện lảng vảng trước mặt nàng ấy, nàng ấy rất có thể nhìn ra điểm bất thường.”

Vương Thi Mộng khẽ gật gật cái đầu.

Sau khi Mộc Thần Dật bước ra, vừa đi đến giữa sân, liền lập tức nghe thấy tiếng Lý Tứ đi theo vài gã hạ nhân ở những cái viện khác đang túm năm tụm ba xì xào bàn tán về một chuyện gì đó.

Hắn tiếp cận gần hơn mới nghe ra mấy gã này đang truyền tai nhau mấy lời đồn đại liên quan tới trận hỏa hoạn xảy ra tối hôm qua ở một căn nhà trong thành.

Nghe vài câu, cũng biết được nha môn đã cắt cử người sang để mà xem xét, nhưng chẳng tìm được bất kì dấu vết nào.

Mộc Thần Dật hoàn toàn chán nản hết thảy hưng thú với chuyện này, lách mình bước sang một khu vực khác.

Hắn đang tản bộ thong dong bước đi thong thả trong phủ, phía sau lưng bỗng dưng vang lên một thanh âm.

“Cẩu nô tài ngươi đứng lại cho bản thiếu gia!”

Mộc Thần Dật quay mặt bước qua, liền trông thấy ngay một gã thanh niên, nhìn dáng vẻ ắt hẳn là một trong số mấy đứa con trai của Mộc Thiên Hành, bên cạnh còn vác theo cả hai tên ác nô.

“Tiểu nhân, bái kiến thiếu gia.”

Gã thanh niên lại rủa xả: “Cẩu nô tài nhà ngươi, lần trước bị ăn đòn thừa sống thiếu chết, vẫn còn chưa chừa thói, bây giờ nhìn thấy bản thiếu gia, thế mà còn không chịu quỳ lạy hành lễ, cái mạng cẩu của ngươi quả nhiên đúng là to như trời a!”

Mộc Thần Dật chợt sực tỉnh vỡ lẽ, người này lại là kẻ đã từng ra lệnh đánh chết “Mộc Thần Dật” lúc ban đầu Tam thiếu gia, đứa con trai thứ ba của Mộc Vương gia tên gọi Mộc Lăng Phi.

Hắn lập tức sụp người quỳ mọp xuống, van xin: “Tiểu nhân có mắt như mù, đâm sầm đụng phải Tam thiếu gia, thực sự là đáng chết vạn lần, kính xin Tam thiếu gia tha mạng xá tội cho tiểu nhân a!”

Mộc Lăng Phi khinh miệt cự tuyệt: “Trễ rồi, quỳ cũng vô dụng thôi, hôm nay bản thiếu gia đang buồn bực bất bình, thế nào cũng phải đem ngươi nện thêm một trận thừa sống thiếu chết mới hả giận!”

Tên này cùng Mộc Lệ Dao mối quan hệ phi thường không đội trời chung.

Bởi vì dẫu sao nếu nói Mộc Lệ Dao là đứa con được nuông chiều nhất ở trong cái Mộc Vương phủ này, vậy thì hắn ta chính là cái kẻ xúi quẩy xui xẻo nhất.

Đúng lúc hôm nay lại là dịp sinh thần Mộc Lệ Dao, hắn làm sao mà có thể tâm trạng vui sướng cơ chứ.

Bây giờ lại chạm trán phải Mộc Thần Dật, hắn đương nhiên là phải lôi đối phương ra để mà nện cho một trận trút giận!

Mộc Thần Dật giả bộ rợn người sợ sệt van lạy: “Tam thiếu gia, kính xin ngài đại ân đại đức mà xá tội cho tiểu nhân a!”

Bằng vào mức độ mạnh mẽ phòng ngự cường hãn của thân thể hắn hiện nay, cho dù có mặc tình để cho Mộc Lăng Phi nện vào cũng chẳng hề hấn gì, thế nhưng bộ dáng cũng phải giả bộ đóng kịch đôi chút.

Cái hắn mong muốn nhất lúc này chính là Mộc Lăng Phi ra đòn giáng thẳng lên cơ thể của hắn.

Tác dụng của cái thứ đặc thù huyết độc kia, hắn còn chưa có cơ hội được thử đâu a! Hôm nay quả thực là cơ hội tuyệt vời đem gã nhân cặn bã này ra thí nghiệm.

Mộc Lăng Phi trừng trừng mắt nhìn Mộc Thần Dật quỳ rạp phủ phục dưới mặt đất, bỉ ổi giễu cợt: “Sợ thành bộ dáng thế này, lần trước ngươi không phải cứng rắn lắm sao?”

Mộc Thần Dật lật đật lảm nhảm xin tha: “Tiểu nhân lần trước có mắt không tròng mạo phạm núi Thái Sơn, kính xin Tam thiếu gia ngài xá tội cho tiểu nhân a!”

“Thái Sơn? Quỷ quái gì không biết?”

Mộc Lăng Phi vung chân đá thẳng một cước sấm sét nhắm ngay vào giữa ngực Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật liếc nhìn chiếc chân này được bọc lại kín kẽ quá, căn bản không có một khoảng trống nào để chui vào được, trong nháy mắt lộn mình sang một bên né tránh.

Mộc Lăng Phi khựng người sững sờ giây lát, lập tức điên tiết chửi: “Ngươi lại còn dám né!”

Hắn vừa mắng chửi, ngay tắp lự đã nhào tới, ngay sau đó vung một nấm đấm nhắm thẳng vào má của Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật cờ mở trong bụng sướng vui rơn, ngươi xài tay đánh ngay từ sớm, há chẳng phải là chạm tới rồi hay sao?

Hắn chớp nhoáng nâng ngay cánh tay trái của mình lên, dùng điểm của ngón giữa trên đỉnh tay trái châm khẽ một cái trên mu bàn tay của Mộc Lăng Phi.

Nắm đấm của Mộc Lăng Phi theo đó cũng nện luôn một cú trời giáng lên gò má của Mộc Thần Dật.

Mộc Thần Dật hú lên một tiếng gào xé gan ruột, “A!”

Liền sau đó ngã chổng vó lộn nhào dưới mặt đất.

“Tam thiếu gia, tiểu nhân biết tội rồi, kính xin ngài nhẹ tay bỏ qua cho tiểu nhân đi a!”

Mộc Lăng Phi quát tháo ra lệnh: “Đánh, đánh mạnh vào cho tao.”

Hai tên nô tẩu ác ôn sau lưng hắn, ngay lập tức bổ nhào lên, nhắm thẳng vào Mộc Thần Dật mà nện cho một trận đấm đá hội đồng loạn xạ cào cào.

Mộc Thần Dật nằm vạ chịu đòn dẫu có ăn nguyên mớ đòn hiểm độc đó vào người lại chẳng cảm thấy xi nhê đau rát chút gì, chỉ còn cách vòng tay ôm lấy cái đầu của mình, làm bộ nhăn nhó gào thét thảm thiết quằn quại lăn lộn điên cuồng trên mặt đất.

Rồi sau đó, hắn bắt đầu xài chiêu thiếp đi giả bộ ngất xỉu.

“Thiếu gia, đánh xỉu rồi, có muốn đập cho chết hẳn luôn không?”

Mộc Lăng Phi nhăn mày đáp: “Khỏi, lưu mạng hắn lại, mai này tao nhìn thấy hắn lần nào nện cho trận ấy.”

“Vâng, thiếu gia.”

Mộc Lăng Phi liếc mắt nhìn dáng vẻ bất tỉnh nhân sự của Mộc Thần Dật mà nhếch mép cười nhạo một tiếng, mắng: “Đồ chó má, từ từ rồi chơi chết mày.”

Hắn nói dứt liền ra lệnh cho hai tên nô bộc: “Chúng ta đi!”

Mộc Thần Dật nằm chờ đến khi cả ba rời đi khỏi khu vực khuất bóng, mới bật dậy, lồm cồm bò dậy phủi hết đống bụi dính trên áo, rồi thầm nhủ: “Sau này? Lũ chúng mày làm đéo gì có sau này nữa!”

Chỉ mới khi nãy thôi, da dẻ của hai gã nô bộc thối tha kia cũng đã bị đặc thù huyết độc trên người hắn lây nhiễm vào rồi, đợi nửa tháng nữa, cả ba tên này chết là cái chắc, trừ khi lũ cặn bã này tình cờ uống thuốc giải độc trong vòng nửa tháng này.

Có điều chuyện đó cũng chẳng thèm lo đâu, đến lúc ấy hắn kiếm cách chuốc độc thêm một bận nữa là xong.

Hắn vốn dĩ đã có dự tính tống tiễn Mộc Lăng Phi về chầu trời từ lâu rồi, lại chẳng thể tưởng tượng nổi đối phương ngoan ngoãn nộp mạng đưa mình tới cửa, bớt đi không ít sức lực của hắn rồi.