Vừa Xuyên Không Hệ Thống Liền Cho Công Pháp Song Tu
Chương 36. Dám Đánh Nam Nhân Của Ta, Ta Đi Phanh Thây Hắn
Mộc Thần Dật đang nhởn nhơ tắm nắng giữa sân thì bị Mộc Lệ Dao gọi giật vào trong phòng.
Sau khi đi vào, hắn liền ôm chầm lấy Mộc Lệ Dao, nói: “Tối qua ta vừa mới kề cạnh nàng cả một đêm, thế mà nàng đã lại nhớ ta rồi sao?”
Mộc Lệ Dao dỗi hờn: “Đồ đáng ghét! Ta có việc muốn hỏi chàng.”
“Có việc gì thế?”
“Ngày hôm qua, Mộc Lăng Phi ra tay đánh chàng sao?”
“Ừm, chuyện này nàng cũng rõ rồi à?”
Mộc Lệ Dao đã nghe ngóng được lời xác nhận, lập tức làm ra một bộ mặt sầm sì hầm hầm phẫn nộ, rít lên: “Giờ ta liền đi đánh chết hắn!”
Mộc Thần Dật vội vàng túm chặt lấy Mộc Lệ Dao, can ngăn: “Dao nhi, nàng muốn đi đâu, đừng có mà manh động a!”
Mộc Lệ Dao nghiến răng: “Hắn ta dám cả gan đánh nam nhân của ta, ta đi phanh thây hắn.”
Mộc Thần Dật tủm tỉm cười, đối với điều này dĩ nhiên trong bụng nở hoa sung sướng vô cùng, thế nhưng hắn đành bấm bụng khuyên can đôi chút, nói với Mộc Lệ Dao: “Nàng lao tới đó rồi thì vác cớ ấy ra để phang hắn à?”
Mộc Lệ Dao khựng lại chốc lát, ngay sau đó mới sực nhớ ra, chuyện dan díu giữa hai người bọn họ vẫn còn là một mớ mờ ám chưa thể phơi bày ra ánh sáng được.
Nàng ngẫm nghĩ một phen liền đáp: “Hắn ta đánh quản sự trong viện của ta, ta tìm đến trút giận đập hắn là hoàn toàn hợp tình hợp lý mà!”
Mộc Thần Dật lắc lắc đầu, ngay sau đó lại phân tích: “Dao nhi, phải tỉnh táo, hắn dẫu sao cũng là Tam thiếu gia của Mộc Vương phủ, đánh một tên hạ nhân thì có thấm tháp gì? Nàng lại đi vì một gã hạ nhân mà chạy vội đi tìm hắn đòi nợ máu, điều này quá sức phi lý, không hợp lẽ thường đâu!”
Mộc Lệ Dao đáp lại: “Phụ thân cưng chiều ta lắm, dẫu cho không có lý do gì thì lôi hắn ra đập một trận ta cũng chẳng hề hấn gì đâu.”
Mộc Thần Dật rặn nụ cười khổ, Dao nhi của hắn đương nhiên sẽ xuôi chèo mát mái, nhưng mà lỡ như chuyện này móc nối liên lụy moi hắn ra ánh sáng, thì hắn chỉ có nước đi tong mất thôi.
Hắn vội vã cản trở: “Dao nhi, nàng tuyệt đối không được đi, nàng thử nghĩ mà xem, nàng mà xông tới đó, để cho bọn họ chứng kiến nàng ra mặt giành lại công đạo cho một gã hạ nhân, thế thì Vương gia và Vương phi đâu phải là kẻ ngốc mà không sinh lòng nghi kỵ nhòm ngó về mối quan hệ của chúng ta?”
“Đến lúc ấy, Vương gia cùng Vương phi tường tận ngóc ngách quan hệ của hai ta, ta há chẳng bị lôi ra tùng xẻo sống sao?”
Mộc Lệ Dao lúc bấy giờ mới hạ nhiệt nguôi ngoai đôi chút, cũng thấu tỏ làm vậy là bất ổn, lẩm bẩm: “Thế thì mai này, ta rình dịp chỉnh chết hắn.”
Mộc Thần Dật lại răn dạy: “Dao nhi, từ nay mấy ngày nàng tốt nhất đừng nên lết xác ra bên ngoài, đến cả ngoài sân cũng đừng có ló đầu ra.”
“Sao thế?”
“Tu vi của nàng thăng cấp nhanh và nhiều như vậy, ngó mặt ra bên ngoài sẽ ngay tức khắc dấy lên sự dòm ngó nghi hoặc của bao nhiêu người đấy.”
Mộc Lệ Dao gật gù, đáp lời: “Ta hiểu rồi.”
Vốn dĩ nàng từ trước đến nay cứ đắm đuối mãi trong cái sướng khoái miên man của việc đột phá tu vi, thành ra lại ném béng chuyện này ra sau đầu.
Nếu như để người ta tinh ý dòm thấy nàng vèo vèo lên chức tu vi khủng khiếp như vậy, thì Mộc Thần Dật càng đối mặt với hiểm nguy to lớn hơn.
Chớ nói chi ai xa lạ, ngay đến ông bố của nàng, cũng sẽ đâm thủng lật tung toàn bộ bí mật, đến lúc đó Mộc Thần Dật sẽ dính sát thương không phải là chuyện chơi đâu.
Mộc Lệ Dao thắc mắc: “Thời gian ngắn thì ta rúc trong nhà không có gì vấn đề, thế nhưng lâu dần, sớm muộn gì cũng bị lòi đuôi cho coi.”
Dẫu cho nàng chẳng ló mặt ra ngoài cửa, cũng đâu chốt chắc được kẻ khác không xộc thẳng vào trong tìm, nhỡ mà mẹ của nàng đột kích vào tận nơi, thế thì vừa liếc là đâm lòi ra ngay.
Mộc Thần Dật trấn an: “Cứ yên tâm, ta đã có mưu toan sẵn cả rồi.”
Hắn kích hoạt hệ thống, truyền một môn linh kỹ, in sâu thẳng vào trong bộ óc của Mộc Lệ Dao.
“Ẩn Khí Thuật, Huyền phẩm, có năng lực che đậy triệt để tu vi cảnh giới của chính bản thân.”
“Lại là lão gia gia kia tặng à?”
“Chuẩn cơm mẹ nấu rồi! Thế nàng không tự ngẫm thấy rốt cuộc chẳng tài nào soi thấu tu vi của ta hay sao?”
Mộc Lệ Dao vặn hỏi: “Chàng cũng tu luyện qua linh kỹ này hở?”
Mộc Thần Dật ừ hử gật gật đầu.
Đích xác hắn hoàn toàn ỷ lại vào trò ăn gian hack cheat của hệ thống mà thôi.
Chuyện Mộc Lệ Dao lên như diều gặp gió về mặt tu vi này cũng là hắn mới sực tỉnh ra vào hồi sáng, nên cái môn linh kỹ kia là hắn rứt ruột bỏ ra 600 điểm hệ thống mới đổi về được đấy.
Cũng là để cứu cánh cho Mộc Lệ Dao lướt êm qua cái đợt sóng gió này thôi.
Chờ đến một khoảng thời gian nữa, chỉ cần giở mánh lới để cho ai đó vô tình phát giác Mộc Lệ Dao sở hữu thể chất đặc thù, thì chuyện Mộc Lệ Dao thăng tiến tốc độ bàn thờ như thế cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền, tự khắc trở nên danh chính ngôn thuận, chẳng dính dáng vào rắc rối gì nữa.
“Dao nhi, mấy bữa nay nàng cứ ngậm miệng lại dốc sức an tâm tu luyện môn linh kỹ này đi, đợi rèn luyện thuần thục môn này rồi hẵng dạo chơi bên ngoài sau.”
Mộc Lệ Dao gật nhẹ đầu, hùng hổ phán: “Đợi ta rèn xong xuôi môn này, ắt sẽ xách đao đi lấy lại công bằng rửa hận cho chàng.”
Mộc Thần Dật nhún vai đáp lại: “Nàng cứ xếp xó dẹp quách mấy cái vụ lo lắng trả thù giùm ta đi, nàng cứ khoan thai chờ đợi qua nửa tháng, tới bữa đó, Mộc Lăng Phi chết chắc rồi.”
Mộc Lệ Dao trố mắt ngạc nhiên, tiếp đó hỏi dồn: “Chàng đã làm cái khỉ gì thế?”
Mộc Thần Dật mỉm cười tà mị, thản nhiên xưng: “Găm vào người hắn một loại thuốc độc mãn tính, nửa tháng sau, hắn ta sẽ độc phát thân vong thôi.”
“Hắn vớ được quả hời béo bở rồi đấy!”
“Thế nào đi chăng nữa hắn cũng là anh của nàng, nàng không có một xíu lòng dạ xót thương nào à?”
Mộc Lệ Dao cười nhạt: “Mẹ của ta và mẹ của gã, xưa nay vốn như nước với lửa, cái bà già khú đế nhà hắn dăm bữa nửa tháng là cứ nhè mẹ ta ra mà gây chuyện sinh sự, ngày xửa ngày xưa còn thâm độc bỏ thuốc độc nữa kìa.”
“Cho nên giữa ta và hắn thù sâu tợ biển nàng hiểu chửa! Hắn lăn đùng ra chết, ta rảnh rỗi đâu mà xót thương? Đã thế, còn dám cả gan đập cả nam nhân của ta, hắn đi chầu Diêm Vương cũng là đáng đời!”
Mộc Thần Dật xoa dịu: “Ta là sợ nàng lởn vởn bên ngoài chuốc vạ vào thân mới bật mí thôi, nàng liệu mà làm bộ làm tịch cho đàng hoàng chớ có để cho bất kỳ kẻ nào vạch trần ra.”
Mộc Lệ Dao vênh mặt: “Yên tâm, ta đâu có bị thiểu năng!”
Mộc Thần Dật ngẫm nghĩ xót xa trong bụng, nào có chỗ nào là không bị thiểu năng chớ? Mức độ ngốc nghếch kia chỉ có thể đánh giá bằng từ ngốc manh ngốc manh, nữ nhi lún sâu vào lưới tình, có đứa nào là không ngốc nghếch chớ?
Hắn ôm siết lấy Mộc Lệ Dao, dịu dàng nói: “Vậy đôi ta cùng nhau tu luyện một phen nha.”
Mộc Thần Dật mới vừa nhào tới định húp, liền bị Mộc Lệ Dao huých tung một phát nảy ra xa.
Mộc Lệ Dao quả quyết cự tuyệt: “Không được, ta phải cấp bách dốc toàn lực tu luyện cho thấu môn linh kỹ này, chớ có trễ nải mà rước đại họa nguy hiểm.”
“Không sao, ta ôm chặt nàng, nàng cứ an tâm tu luyện là ngon ăn.”
“Không, chàng cọ xát sờ soạng, ta sẽ bị phân tâm mất.”
“Ta đảm bảo không đụng chạm sờ soạng lung tung.”
...
Mộc Thần Dật cuối cùng cũng vẫn bị Mộc Lệ Dao tống cổ đá văng ra ngoài cửa.
Hắn cũng đành ngậm bồ hòn cam chịu rời khỏi Mộc Vương phủ, lết cái xác đến nghĩa trang mà vơ vét hấp thụ tử khí.
Còn xuyên suốt mấy ngày liên tiếp tiếp sau đó, Mộc Lệ Dao đóng cửa ở tịt trong buồng rúc đầu vào cày cuốc linh kỹ, mặc kệ cói cả cho Mộc Thần Dật bị bỏ xó bám bụi.
Mộc Thần Dật cũng hiểu tỏng Mộc Lệ Dao lo xa như thế hoàn toàn là để bảo an chu toàn cho mạng sống của hắn, bởi vậy hắn cũng không khăng khăng ép uổng lôi Mộc Lệ Dao ra mà song tu chi nữa.
Thế nhưng chuyện tu luyện của hắn vẫn là phải lệ thuộc vào song tu mà vươn lên thôi.
Vì thế, hắn đành chui vào trong chăn nhà Vương Thi Mộng đêm đêm mỗi ngày cho xong chuyện.
Vương Thi Mộng đương nhiên chiều chuộng phối hợp hệt như con rối với mọi yêu sách của Mộc Thần Dật.
Mộc Thần Dật ra lệnh cái gì, Vương Thi Mộng sẽ thi hành rập khuôn như cái máy chớ nào dám lỡ lời khước từ, để cho hắn thăng thiên tận mây xanh sướng khoái triền miên rã rời suốt mấy ngày liền.
Đến ngày kia, Mộc Lệ Dao thấu tỏ rõ ngọn nguồn nắm bắt trọn môn linh kỹ, mới xách cái mông ra vào bên ngoài được.
Mộc Thần Dật thì đành an phận thủ thường thun vòi thụt cổ đi không ít, chẳng rớn gan bén mảng lần mò đến ổ của Vương Thi Mộng nữa.
Chờ đợi bẵng đi mấy ngày sau đó.
Công pháp Cửu Tử Bất Diệt Thân của Mộc Thần Dật, bám rễ vơ vét liên miên sát nút đến nửa tháng trời hút cạn tử khí, chung quy cũng lết đến cái ngưỡng cửa cận kề với lần chết chóc thứ ba.
Mộc Thần Dật khởi động vận công rập khuôn Cửu Tử Bất Diệt Thân, hai chục đường hắc văn trên ngực của hắn, đều nhất tề thình lình bung ra sừng sững cỡ cái ngón tay hết rồi.
Hắn bây giờ hoàn toàn có thể kiềm tỏa sự hoãn tử thần gõ cửa chầm chậm hoãn lại đi hai ngày.
Chuyến dạo chơi Diêm la lần này của hắn thời khắc cũng chịu một cú giáng đi không ít, vẻn vẹn kéo giãn không dài quá mười phút đồng hồ, mong ngóng cho đến lần kế tiếp, thời gian chắc chắn sẽ bị sập thẳng cánh cò bay cho coi.
Mộc Thần Dật dòm thấy thời gian cũng đã là lúc đêm đã về khuya, bèn nhắm nghiền hai mắt nghênh đón cái chết lần thứ ba của mình.
Bương theo sau đó là bao ngụm máu bầm đen phụt xả tuôn trào tèm lem, ý thức của hắn dần trôi dạt bay màu tịt ngóm.
Bất quá, cỡ phút chốc mọc rễ qua đi, linh trí của hắn dần dần hồi tỉnh trở lại, cắn răng bấm bụng nếm đủ bảy phút sau, rốt cuộc hắn cũng có thể nhúc nhích uốn éo duỗi giãn thân xác cứng đờ của mình.
Độ băm trợn dẻo dai cường tráng của thân xác hắn và sức mạnh gân cốt cơ thể đã bật cóc nhảy lùi tăng thốc lên mấy mức lận.
Mộc Thần Dật chớp thời cơ nện luôn Khí Kiếm Quyết ngay đơ giữa hai lòng bàn tay, phen dạo này là hắn điên tiết dốc cạn toàn bộ hỏa lực để mà chưởng.
Nhưng mà dẫu cho hắn bung xõa xả láng xài Khí Kiếm Quyết nhằm cắn thủng chính thịt da của bản thân, chung quy cũng chả gãi ngứa được một tẹo nào đến sức đề kháng cứng như bàn thạch nhục thân phòng ngự của hắn.
Hắn ngầm cảm giác, ngự theo đẳng cấp thực lực vào giai đoạn hiện tại này của bản thân, dầu cho kẻ đó có xưng bá cảnh giới Huyền Cảnh ngũ trọng, thì cũng đừng hòng kiếm chác được kèo trên ở hắn, lỡ như mớ linh kỹ của kẻ đó phẩm cấp lẹt đẹt quá, có khéo đến cắn gãy răng cũng chả xi nhê gì.
Hiện tại vương quốc trong phạm vi quanh cái Mộc Vương phủ này, kẻ chọc cho hắn ngần ngại chỉ e đếm trên đầu ngón tay mà có mỗi Mộc Thiên Hành nữa thôi.