Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô đã bị ghi danh rồi, chuyện xuống nông thôn không thay đổi được nữa nhưng ba người bọn họ ở lại thành phố đừng ai hòng sống yên ổn.
“Đúng vậy! Hứa An Noãn, quần áo trên người cô là mẫu mới của cửa hàng bách hóa đúng không? Lê Thiển mặc toàn là đồ cũ, hai cha con nhà họ Lê rốt cuộc thiên vị ai, có ngốc đến mấy cũng đều nhìn ra được!”
Một bà thím nhìn không vừa mắt bộ dạng kia của Hứa An Noãn. Bà chán ghét nhất chính là loại người ra vẻ thanh cao nhưng thực ra lại muốn vơ hết lợi lộc thế này.
“Không phải, cháu không có…” Hứa An Noãn vội vàng muốn biện minh cho chính mình nhưng thực sự là không tìm được lý do, luống cuống đến ứa nước mắt.
Nhìn thấy Hứa An Noãn cuống cuồng sắp òa khóc, Lê An đau lòng không chịu nổi, ánh mắt anh ta nhìn Lê Thiển như hận không thể đâm cô một nhát dao.
Lê Thiển hơi ngước lên, nhân lúc mọi người không chú ý, cô nhìn Lê An một cái đầy khiêu khích.
Đồ ngu! Đòi đấu với cô à? Cô dễ dàng đè anh ta xuống đất, không kịp trở tay.
Chẳng qua chỉ là một ánh mắt khiêu khích mà Lê An đã bị kích động đến mức muốn ra tay đánh người.
“Lê An, cháu làm cái gì vậy! Chúng ta còn đứng ở đây mà cháu đã muốn ra tay với Thiển Thiển sao? Cháu rốt cuộc có phải là anh nó không? Cháu còn là người không vậy?” Bà thím hàng xóm hung dữ lườm Lê An một cái.
Trước mặt cả đám người mà Lê An còn muốn ra tay với Lê Thiển, nếu họ không có ở đây, chẳng phải anh ta sẽ càng không kiêng dè gì sao? Thảo nào Lê Thiển lại tủi thân khóc lóc như vậy, xem ra là bình thường ở trong nhà chịu không ít ấm ức.
Còn cô nàng Hứa An Noãn kia cũng không phải là người tốt, nếu cô ta thật sự xót xa Lê Thiển thì sao còn chiếm phòng của Lê Thiển, để mặc cho hai cha con nhà họ Lê thiên vị mình, thậm chí không tiếc vì cô ta mà ghi danh cho Lê Thiển xuống nông thôn.
“Lê Thiển, mày giả vờ cái gì? Các thím đừng tin lời của Lê Thiển, nó chính là loại người lòng dạ độc ác, ở nhà nó nhiều lần ức hiếp Noãn Noãn, giờ nó thế này chỉ là cố ý giả vờ mà thôi.”
Lê An hung hăng lườm Lê Thiển một cái, cứ chờ đó, nó có bản lĩnh thì cả đời này đừng về nhà nữa! Dám đánh Noãn Noãn, xem sau này anh ta xử nó thế nào!
Ôi chao, còn dám trừng cô cơ đấy, vậy thì đừng trách cô vạch trần tất cả.
Nếu là trước đây, cô còn có thể nhẫn nhịn hai kẻ ngu này một chút nhưng không ngờ cơn ác mộng mà cô mơ thấy dạo trước lại đang từ từ trở thành sự thật.
Không ngờ vì không muốn để Hứa An Noãn xuống nông thôn mà ba của cô cùng với Lê An đã lén lút ghi danh đẩy cô xuống nông thôn, hơn nữa hai người bọn họ còn không định cho cô tiền, viện lý do chính đáng là để đứa con gái “độc ác” như cô về quê rèn luyện nhiều hơn.
Vậy thì cũng đành, Lê Thiển cảm thấy đáng sợ nhất chính là kết cục trong mơ, Hứa An Noãn trở thành phu nhân nhà giàu, nên duyên vợ chồng với mối tình đầu, sống hạnh phúc bên nhau. Còn cô chết ở dưới nông thôn vì nghèo túng, trở thành nhân vật làm nền cho cho nữ chính Hứa An Noãn trong cuốn tiểu thuyết này.
Tiểu thuyết chó má! Nữ chính gì chứ, còn nhân vật làm nền nữa, cô không thèm tin những thứ này! Chỉ có cô mới có thể thao túng vận mệnh của Hứa An Noãn, đè đầu cưỡi cổ cô ta.
Đã biết trước cốt truyện mà cô lại là nữ phụ độc ác... vậy thì việc cần làm đương nhiên là từ từ cướp đi mọi thứ của nữ chính rồi!
Nhưng loại người rác rưởi giống như ba cô và Lê An này đành bỏ cho rồi. Cô đâu phải hạng người nhặt rác, có cho tiền cô cũng không thèm hai cha con này.
“Lê An, anh còn là người sao? Em chính là em ruột của anh! Chỉ vì anh thích Hứa An Noãn, nảy sinh mang ý xấu với cô em gái nuôi Hứa An Noãn này mà anh lại bắt em xuống nông thôn thay cô ta chịu khổ! Anh còn là người sao?”
“Trước khi qua đời mẹ đã dặn dò anh thế nào! Mẹ bảo anh chăm sóc em, anh chăm sóc em như thế này đây sao! Em không cần người anh này nữa.” Lê Thiển tỏ ra quá khích lao thẳng về phía Lê An.
Hai tay Lê Thiển không để yên, cô ra sức đấm vào đánh lồng ngực của Lê An.
“Lê Thiển, mày nói bậy bạ gì đó!” Bí mật che giấu từ lâu bị phát hiện, Lê An hơi căng thẳng.
Sao nó lại biết chuyện này? Lê An biết Noãn Noãn chỉ xem mình như một người anh nên trước giờ anh ta luôn giấu giếm thứ tình cảm này ở tận trong đáy lòng.
“Em nói bậy? Mấy lần trước anh uống say, trong miệng cứ luôn lẩm bẩm gọi tên Hứa An Noãn, còn nói muốn cưới cô ấy, đừng nói là em mà Hứa An Noãn cũng nghe thấy rồi đấy!”
“Không có! Chị… chuyện này không đùa được đâu!” Hứa An Noãn hét lớn.
Cô ta đã có người mình thích rồi, tuyệt đối không thể để người khác hiểu lầm giữa cô ta và Lê An lại có quan hệ mập mờ.
Dù cô ta biết Lê An thích mình mình thì sao chứ, cô ta không thích Lê An, chỉ đối xử với anh ta như anh ruột.
“Chị, tại sao chị lại phải đối xử với em như vậy!” Hứa An Noãn mắt đỏ hoe, tủi thân uất ức nhìn về phía Lê Thiển.
Cô ta vừa dứt lời, một mảnh vải hoa nhí từ trong túi áo của Lê An rơi ra ngoài.
“Đây chẳng phải là của Hứa An Noãn...” Lê Thiển tỏ vẻ không sao tin được, trợn tròn hai mắt nhìn Lê An.
Lê Thiển không nhận ra đó là gì nhưng mấy bà thím đứng khá gần đã thấy rõ vật đó.
Ánh mắt họ nhìn Lê An không thèm che giấu vẻ khinh thường.
Một thanh niên to xác lại đi làm chuyện trộm gà bắt chó này được sao? Biết xấu hổ một chút đi!
“Lê An, vậy mà anh còn trộm đồ của Hứa An Noãn, anh làm thế này thì có còn là người nữa không? Anh biết xấu hổ một chút đi!” Lê Thiển thực sự không nhịn được nữa, cô vung một cái tát lên mặt Lê An.
Có sẵn cớ thì dại gì không dùng!
“Bốp!” Cái tát này của Lê Thiển đã dùng hết sức, những người xem náo nhiệt đứng đầy hành lang đều nghe thấy âm thanh. Có người sau khi nghe thấy tiếng bạt tai thì bất giác rụt cổ lại, chỉ nghe tiếng thôi cũng đã cảm thấy đau rồi.
Lê An bị tát lệch mặt đúng lúc nhìn về phía mảnh vải dưới mặt đất, vì từng giúp đỡ cô em gái yếu ớt giặt quần áo nên anh ta nhận ra được kiểu dáng hoa văn của mảnh vải đúng là đồ mà Hứa An Noãn thường xuyên mặc.