Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thế nhưng, nếu cô ta dám giở trò lên đầu Lê An thì tuyệt đối không được. Lê An là đứa con trai độc nhất của ông ta, Lê Thiển hoàn toàn không có tư cách so sánh.

"Ba! Sao ba lại đánh Noãn Noãn? Chỉ là em ấy quá sợ hãi chuyện xuống nông thôn thôi mà." Lê An xót xa vươn tay ôm lấy khuôn mặt của Hứa An Noãn.

Thấy Lê An vẫn lên tiếng bênh vực mình, Hứa An Noãn nhen nhóm chút hy vọng nhưng ngay sau đó, lời nói của anh ta đã triệt để đập nát niềm hy vọng ấy.

"Noãn Noãn, em yên tâm cứ đi nông thôn trước đã. Anh nhất định sẽ tìm cách mua cho em một suất công việc để em được về thành phố. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu, em cứ yên lòng." Lê An nắm lấy tay cô ta, thề thốt hứa hẹn.

Hứa An Noãn hất mạnh tay Lê An ra. Bây giờ cô ta không thể diễn tiếp được nữa rồi.

"Lê An, chính miệng anh từng nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời. Bây giờ tôi gặp khó khăn, chỉ cần anh hy sinh một chút thôi mà anh cũng không muốn giúp đỡ sao?" Biểu cảm trên khuôn mặt Hứa An Noãn có phần méo mó.

Đây là lần đầu tiên Lê An nhìn thấy bộ dạng này của Hứa An Noãn, anh ta không sao tin nổi.

"Noãn Noãn, anh biết em giờ đang rất sốt ruột nhưng anh cũng hết cách rồi. Em yên tâm, anh sẽ nhanh chóng mua cho em một công việc, anh nhất định sẽ đưa em về thành phố."

Đúng là Lê An rất thích Hứa An Noãn, dù chuyện đã đến nước này, anh ta vẫn cố gắng xoa dịu cô ta.

"Hứa An Noãn, mày bớt nằm mơ đi! Tao tuyệt đối không bao giờ cho phép Tiểu An nhường công việc cho mày." Thái độ của Lê Vi Dân vô cùng cứng rắn.

"Lê An, anh không muốn nhường công việc cho tôi chứ gì! Vậy thì tôi sẽ đi tố cáo anh có tác phong đạo đức bại hoại, dám có tác phong không đứng đắn với đứa em gái nuôi là tôi! Để xem công việc của anh còn giữ nổi không! Cứ suy nghĩ cho kỹ đi."

Hứa An Noãn trợn mắt nhìn Lê Vi Dân, sau đó quay người bỏ đi khỏi nhà họ Lê.

"Noãn Noãn! Noãn Noãn!" Lê An còn định đuổi theo Hứa An Noãn nhưng đã bị Lê Vi Dân kéo giật lại.

Lê Vi Dân hận sắt không rèn thành thép được, cứ thế giáng thẳng cho Lê An một bạt tai.

"Thằng ngu này! Con vẫn chưa nhìn ra Hứa An Noãn chỉ đang nhắm vào công việc của con thôi sao?"

"Chắc chắn là vì chuyện xuống nông thôn nên Noãn Noãn mới rối trí thôi, đó không phải là lời thật lòng của em ấy đâu." Lê An vẫn tiếp tục viện cớ biện minh cho cô ta.

Nào ngờ đến ngày hôm sau, khi đến nhà máy làm việc, Lê An mới bàng hoàng hay tin mình đã bị đuổi việc vì tác phong không đứng đắn. Sắc mặt anh ta lập tức tái mét.

Chỉ vì anh ta không nhường công việc cho Hứa An Noãn mà cô ta dám đi tố cáo, triệt đường sống của anh ta. Sao cô ta có thể ra tay độc ác hơn cả Lê Thiển như thế cơ chứ?

"Chà, Lê An, tôi nghe đồn cậu bị ba đá trúng chỗ hiểm, gốc rễ của cậu còn dùng được không đấy?" Một gã đàn ông nhìn Lê An, buông lời cợt nhả.

"Câm miệng lại!" Mặt Lê An đen tái mét.

"Xem ra là hỏng thật rồi." Gã đàn ông bĩu môi.

"Tao đã bảo mày câm miệng mà!"

Lê An vung nắm đấm nhưng lại bị gã kia ngáng chân, ngã nhào xuống đất.

"Ây da, Lê An, cậu làm sao thế này, không phải có chỉ mỗi chỗ đó hỏng thôi à? Sao đến đứng cũng không vững thế?" Gã đàn ông bật cười chế giễu, cúi xuống liếc nhìn Lê An đang nằm rạp trên đất rồi nhấc chân rời đi.

Sau khi về đến nhà, Lê An nhìn thấy Hứa An Noãn đang ngồi đợi mình trong nhà.

Hứa An Noãn cảm thấy hôm qua bản thân quả thực hơi bốc đồng. Hôm nay cô ta quay lại đây là để dỗ dành Lê An, thầm nghị dù không cướp được công việc của anh ta thì ít ra cũng phải vòi vĩnh để anh ta chu cấp thêm chút tiền hàng tháng cho mình.

"Hứa An Noãn, cô còn dám vác mặt đến đây à! Cút ngay ra ngoài cho tôi."

Hứa An Noãn hơi nhíu mày. Chuyện gì thế này? Sao mọi việc lại không giống như cô ta dự liệu, chẳng lẽ Lê An vẫn chưa nguôi giận ư?

"Anh, em không cố ý đâu, những lời em nói hôm qua đều là do quá tức giận thôi."

"Tức giận sao? Công việc của ông đây bị cô đạp đổ rồi, cô còn mặt mũi nào mà quay về đây hả? Mấy năm qua nhà họ Lê này bạc đãi cô chuyện gì chưa? Cô không muốn đi nông thôn, tôi liền đăng ký cho Lê Thiển thay cô. Rồi những cái kẹp tóc, những bộ váy vóc cô đòi hỏi, có lần nào tôi từ chối cô không? Thế mà cô lại báo đáp tôi như vậy đấy! Cô biết nhục không hả!"

Lê An hùng hổ túm lấy Hứa An Noãn đẩy ra cửa.

"Anh, không phải đâu, em thực sự không cố ý mà, em thề là em không hề đi tố cáo anh, hôm qua em chỉ giận quá mất khôn thôi." Hứa An Noãn vẫn tưởng rằng mình có thể dùng vài ba câu đường mật để dỗ dành Lê An như trước kia.

Trước đây, đòn roi không rơi xuống người mình nên Lê An chẳng hề thấy đau. Giờ gậy gộc đã giáng thẳng xuống đầu anh ta, chút tình nghĩa mỏng manh dành cho Hứa An Noãn cũng theo đó mà tan thành mây khói.

"Cút ngay ra ngoài cho tôi!"

"Anh, em hiểu rồi, nhất định là Lê Thiển, nhất định là do Lê Thiển giở trò! Cô ta muốn trả thù em nên đã đăng ký cho em xuống nông thôn, vì muốn trả thù anh nên mới chạy đến nhà máy tố cáo anh."

"Anh, anh phải tin em. Em tuyệt đối sẽ không bao giờ làm chuyện khiến anh tổn thương đâu!"

Hứa An Noãn bật khóc, gần như gào lên.

Nghe Hứa An Noãn nói vậy, Lê An hơi do dự. Phải rồi! Trước giờ Noãn Noãn luôn hiểu chuyện, những việc này chưa chắc đã do Noãn Noãn làm.

Hôm qua Lê Thiển không về nhà, biết đâu nó chột dạ nên trốn mất tăm.

"Anh, anh phải tin em. Chị thậm chí còn trộm sạch tiền trong nhà đi, chị làm vậy chính là để trả thù chúng ta đấy."

Thấy thái độ của Lê An có biến chuyển, Hứa An Noãn lập tức tiến tới nắm lấy tay anh ta.

"Xì! Lại còn trộm tiền cơ đấy. Các người bớt bôi nhọ Thiển Thiển đi. Nó qua nhà bạn học ở nhờ từ hai hôm trước rồi, mấy ngày nay có về đâu."

"Nhà họ Lê bị trộm ghé thăm… âu cũng là do có kẻ sống quá phô trương thôi." Bà thím hàng xóm khinh khỉnh buông lời châm chọc.

Lúc nãy Lê An vào nhà nhưng quên không đóng cửa. Cánh cửa nhà họ Lê mở toang, vậy nên từng câu từng chữ của hai người đều rơi hết vào tai mọi người ở lầu trên lầu dưới.