Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cái đứa nhà quê này đúng là ngày càng độc ác. Chẳng phải chỉ là bắt nó về nông thôn thôi sao? Thế mà nó lại mang thù đến mức độ này.
Đôi khi anh ta thật sự nghi ngờ liệu Lê Thiển có phải là em ruột của mình không? Làm sao anh ta có thể có một đứa em gái tâm địa hiểm độc như vậy được chứ?
"Đồng chí này, phiền bà chăm sóc Lê Thiển một chút nhé. Tôi phải đưa Lê Vi Dân đi tiếp nhận giáo dục trước đã." Chủ nhiệm Hội phụ nữ quay sang nhìn bà thím hàng xóm dặn dò.
"Chủ nhiệm cứ yên tâm, con bé Thiển là do tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho nó." Bà thím hàng xóm vỗ ngực cam đoan.
"Vất vả cho bà rồi."
"Không có gì, không vất vả chút nào đâu."
Chủ nhiệm Hội phụ nữ áp giải Lê Vi Dân rời đi. Sau khi hai người họ đi khỏi, bà thím hàng xóm liền khóa cửa nhà họ Lê lại, ngăn những ánh mắt tọc mạch, dò xét lại bên ngoài.
"Thiển Thiển, cháu không sao chứ?" Bà thím hàng xóm dìu Lê Thiển ngồi xuống ghế.
"Thím ơi, thím nói xem tại sao trên đời này lại có người cha và người anh nhẫn tâm đến vậy? Có phải do cháu không ngoan nên hai người họ mới không thương cháu, chỉ thích mỗi Hứa An Noãn thôi không?" Lê Thiển nắm chặt cánh tay của bà thím hàng xóm, bày tỏ tâm sự của mình.
"Thiển Thiển à, đây không phải là lỗi của cháu. Là do cha con họ có mắt như mù, không nhìn thấu được tâm tư của Hứa An Noãn. Cháu tuyệt đối đừng đổ hết lỗi lầm lên đầu mình như vậy."
"Cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn thím."
Bà thím hàng xóm ngồi lại cùng Lê Thiển một lúc lâu. Dưới sự an ủi và khuyên nhủ của bà, tâm trạng của cô cũng dần ổn định trở lại.
"Thím ơi, cảm ơn thím đã ở lại bầu bạn với cháu. Thím vẫn chưa ăn cơm đúng không ạ? Thím về nhà ăn cơm đi ạ, cháu cảm ơn thím nhiều lắm."
"Không sao đâu, thím ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, cứ ngồi đây với cháu thêm một lát." Bà vẫn chưa thể hoàn toàn yên tâm về Lê Thiển.
"À phải rồi, thím cầm hộp bánh xốp đào này về đi ạ." Lê Thiển đi vào bếp, tìm ra một hộp bánh xốp đào rồi đưa cho bà.
Hộp bánh này là Lê An mua cho Hứa An Noãn, vì không muốn cho cô ăn nên anh ta đã giấu đi.
Chỉ tính riêng hai cái tát bà thím dành cho Lê Vi Dân và một cái bạt tai cho Hứa An Noãn, Lê Thiển cảm thấy thím ấy hoàn toàn xứng đáng được nhận hộp bánh này.
"Thiển Thiển à, cháu cứ giữ lại mà ăn đi." Bà thím hàng xóm đẩy hộp bánh về lại phía Lê Thiển.
"Thím ơi, thím cứ nhận cho cháu vui. Hộp bánh này là Lê An mua riêng cho Hứa An Noãn, làm gì có phần của cháu. Thím mà không ăn thì cuối cùng cũng chỉ rơi vào bụng hai người bọn họ thôi. Thím đừng từ chối nữa mà." Lê Thiển nhất quyết ấn hộp bánh xốp đào vào tay bà.
"Thế thì được rồi, vậy thím xin nhé."
"Chuyện hôm nay làm ầm ĩ lên như vậy, chắc chắn ba và anh cháu sẽ ôm hận trong lòng. Dù sao cũng chỉ còn chưa tới hai ngày nữa là cháu phải xuống nông thôn rồi, cháu định qua nhà bạn học ở nhờ tạm hai hôm."
"Như thế cũng tốt. Thiển Thiển à, nghe thím dặn này, đừng vì những kẻ không đáng mà tự làm khổ bản thân, cứ sống cuộc đời của mình thật tốt, nghe chưa." Thím hàng xóm nắm lấy tay Lê Thiển, hết lòng khuyên nhủ.
"Dạ, cháu biết rồi ạ. Cháu cảm ơn thím." Lê Thiển gật đầu thật mạnh.
Thím hàng xóm nán lại thêm một lát nữa rồi mới ra về.
Bà ấy vừa đi khuất, Lê Thiển lập tức bắt đầu lục tung nhà cửa lên để tìm đồ.
Đầu tiên, cô vào phòng Hứa An Noãn, gom sạch mấy chiếc váy mới trong tủ quần áo của cô ta. Cô tất nhiên chẳng thèm mặc lại váy Hứa An Noãn đã từng mặc nhưng định đem chúng ra chợ đen bán lấy tiền. Mấy chiếc váy vẫn còn y như mới này của Hứa An Noãn kiểu gì cũng bán được chút đỉnh.
Lê Thiển lục lọi khắp nơi, tốn không ít công sức, mới tìm ra nơi Hứa An Noãn giấu tiền. Cô mở chiếc hộp ra, nhìn thấy xấp tiền và tem phiếu bên trong, không nhịn được mà lớn tiếng chửi rủa Lê Vi Dân và Lê An.
"Hai tên khốn này, hóa ra họ lại cho Hứa An Noãn nhiều tiền đến thế."
Sau khi vét sạch số tiền trong hộp, Lê Thiển nhét chiếc hộp không trở lại chỗ cũ.
"Vét cạn túi Hứa An Noãn rồi, giờ đến lượt hai tên khốn Lê Vi Dân và Lê An." Tiền của Lê An giấu không kỹ bằng Hứa An Noãn, Lê Thiển lật tìm một chút là thấy ngay.
Cô nhìn số tiền trên tay chỉ bằng một phần ba của Hứa An Noãn, khóe môi khẽ nhếch lên nở nụ cười đầy giễu cợt.
"Anh ta đối xử với Hứa An Noãn cũng hào phóng thật đấy, đem quá nửa số tiền mình có cho cô ta luôn."
Lê Thiển nhét toàn bộ số tiền đó vào túi.
Ngay khi cô định bước sang phòng của Lê Vi Dân thì...
"Đùng đùng đùng đùng đùng!" Một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
"Lê Thiển! Lê Thiển ơi, em có nhà không?"
"Lê Thiển! Lê Thiển, em không sao chứ?"
“Dù là ai ở bên trong thì cũng nghe cho rõ đây, nếu Lê Thiển mà có mệnh hệ gì thì tôi nhất định sẽ không tha cho các người đâu!" Tạ Dư Thành ra sức đập cửa ầm ầm.
Vừa mới nghe tin nhà Lê Thiển xảy ra chuyện, Tạ Dư Thành đã vội vã chạy qua đây.
Khi nhận ra giọng nói quen thuộc của người mới tới, Lê Thiển khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô còn tưởng là ai! Hóa ra là cái tên ngốc Tạ Dư Thành. Anh ta có biết hù dọa người khác có thể gây chết người không hả!
Lê Thiển nhớ lại trong giấc mơ của mình, sau khi cô xuống nông thôn, Hứa An Noãn đã mượn danh nghĩa của cô để moi móc không ít thứ từ chỗ Tạ Dư Thành thì lại giận đến sôi máu.
Trên đời sao lại có người ngốc nghếch vậy chứ! Anh ta không biết cô và Hứa An Noãn như nước với lửa sao? Hứa An Noãn bảo muốn gửi đồ cho cô, tìm Tạ Dư Thành xin đồ, thế mà tên ngốc này cũng cho bằng được! Anh ta không thể động não suy nghĩ một chút được à!
Nghĩ đến đây, Lê Thiển không kìm được mà trợn trắng mắt.
Lê Thiển ôm cục tức ra mở cửa. Cánh cửa vừa hé mở, khi nhìn thấy cô bình an vô sự, Tạ Dư Thành không kìm được nước mắt lã chã tuôn rơi. Anh nhào tới ôm chầm lấy Lê Thiển.
"Tốt quá rồi, Thiển Thiển, em không sao hết."
"Buông ra." Lê Thiển mất kiên nhẫn thốt lên.