Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Sau một giờ.
Đỉnh Thái Sơn.
Vương Tử Văn ngẩng đầu, miệng há hốc, không sao khép lại được.
Chín đầu hắc long, vảy giáp lạnh lẽo, phản chiếu ánh kim loại sáng bóng.
Long trảo co vào dưới bụng, râu Long kéo dài giữa không trung.
Cửu Long kéo theo một cỗ thanh đồng cự quan, mang theo uy thế vạn quân, nghiền nát tầng mây, đáp xuống đỉnh Thái Sơn.
Ầm ầm!
Ngọn núi kịch liệt rung chuyển, đá vụn bị hất tung lên không trung, rồi lại như mưa lớn rơi xuống. Cả Ngọc Hoàng Đỉnh đều đang lay động.
Diệp Phàm đứng cứng tại chỗ, hắn quay đầu, chạm nhẹ Vương Tử Văn bên cạnh.
"Tử Văn."
Vương Tử Văn không nhúc nhích.
"Cái này cũng là... một cái bẫy sao?"
Cổ Vương Tử Văn như bản lề rỉ sét, từng chút từng chút xoay sang, biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc.
"Cái này... cái này..."
Mờ mịt.
Kinh hãi.
Thế giới quan vỡ nát đầy đất.
"Còn bẫy với không bẫy gì nữa!" Có người khàn giọng hét lớn.
"Đá rơi xuống rồi! Chạy mau!"
Đám người lập tức tản ra.
Đường Sinh ẩn trong bóng tối, suýt nữa bật cười, hắn giáng lâm thế giới này đã một tháng.
Nguyên thần xuyên qua mà đến, mượn thiên địa chi lực tái tạo một thân phàm thai tục cốt.
Sau khi phát hiện điểm đến là Địa Cầu, việc đầu tiên hắn làm là thu thập tin tức.
Biết Cửu Long Kéo Quan còn chưa xuất hiện, hắn tìm được Diệp Phàm rồi âm thầm đi theo.
Trong khoảng thời gian này, hắn cũng điều tra được không ít chuyện.
Phát hiện Địa Cầu nơi này hoàn toàn không có truyền thuyết Tây Du, chỉ còn sót lại một ít thần thoại Hồng Hoang rời rạc.
Hắn nhớ nguyên tác vốn là có, bởi Diệp Phàm nhìn thấy Thánh Hoàng Tử còn gọi một tiếng Hầu ca.
Đường Sinh không nghĩ ra, cũng lười suy nghĩ nhiều, tiện tay thu phục một nhóm cường giả bản thổ, để tiện hành sự.
Trong quá trình đó, khó tránh khỏi va chạm vài lần với thế lực tu hành nơi đây.
Trong mắt hắn, người tu hành trên Địa Cầu chỉ giống như võ phu phiên bản tăng cường.
Còn hắn… Là tu tiên.
Ở thế giới Tây Du, hắn khúm núm nhẫn nhịn.
Đến Già Thiên, đương nhiên phải trọng quyền xuất kích!
Quyền đánh Chiến Thần Tứ Cực.
Chân đá danh túc Hóa Long.
Trong quá trình hữu hảo giao lưu, hắn thu được không ít công pháp bản thổ, thậm chí còn có cả Đạo Kinh Luân Hải Quyển.
Tuy đều chỉ là những pháp môn tản mát, đều thuộc tân pháp, nhưng cộng lại, giá trị Thủ Kinh cũng đạt tới 0,5 điểm.
Đường Sinh phán đoán, một bộ Đế Kinh hoàn chỉnh mới đáng giá một điểm.
Hàm kim lượng cực cao, nhưng như vậy cũng đủ rồi, kinh văn Già Thiên vô cùng đặc biệt. Chỉ riêng Luân Hải Quyển đã liên quan đến tu hành đại đạo.
Thánh Nhân của Già Thiên dường như có thể sánh ngang Hợp Đạo, trong công pháp bản thổ cũng có không ít pháp môn trực chỉ Thánh Nhân.
Hai hệ thống đối chiếu lẫn nhau, con đường đột phá Hóa Thần, Đường Sinh đã có chút manh mối.
Hắn không dám gây động tĩnh quá lớn, dù sao Địa Cầu nói không chừng còn có Chuẩn Đế tọa trấn.
Trấn áp Hóa Long thì còn được.
Lên cao hơn nữa thì hơi khó.
Đường Sinh đã nghiêm túc đối chiếu.
Hóa Long của Già Thiên đại khái tương đương với Nguyên Anh của Tây Du.
Mà thân thể phàm thai hắn mới tái tạo, sau một tháng miễn cưỡng khôi phục tới Kim Đan hậu kỳ.
Nhục thân đại khái tương đương Tứ Cực.
Nguyên thần tuy mạnh, nhưng hắn cũng không chắc có thể đấu nổi Tiên Đài hay không.
Hắn từng nghiên cứu pháp của Già Thiên.
Trong ngũ đại bí cảnh:
Luân Hải.
Đạo Cung.
Tứ Cực.
Hóa Long.
Tiên Đài.
Thì Tiên Đài là một lần biến chất thực sự, đến cảnh giới đó, ưu thế nguyên thần của hắn sẽ giảm đi rất nhiều.
Hai giới cũng có điểm tương đồng trong việc lĩnh ngộ đại đạo.
Luyện Hư lĩnh ngộ hình thức ban đầu của pháp tắc đại đạo, đại khái tương đương Tiên Tam Trảm Đạo Vương Giả.
Hợp Thể khiến pháp tắc ảnh hưởng thiên địa, có thể đối ứng với Thánh Nhân Già Thiên.
"Đại Đế… E rằng không chỉ tương đương Địa Tiên thấp như vậy." Đường Sinh vuốt cằm.
"Hồng Trần Tiên… Sợ là có thể sánh với Kim Tiên."
Dựa trên phán đoán này.
Một tuần trước, Đường Sinh quyết đoán mở Khổ Hải, khai Mệnh Tuyền, dựng Thần Kiều. Ba ngày liền vượt tới Bỉ Ngạn.
Nhập gia tùy tục, tu tiên không có gì không tốt, nhưng song pháp đồng tu mới thật sự là trời cao biển rộng.
"Mục tiêu nhỏ, đến Bắc Đẩu, kiếm cho Hầu tử một bộ Đế Kinh."
Với tính cách chiến thiên đấu địa của Hầu tử, không tu Già Thiên Pháp thì quá đáng tiếc.
Theo Cửu Long Kéo Quan ổn định, nắp quan tài ầm vang mở ra.
Trước khi bước vào thanh đồng cổ quan, Đường Sinh phất tay áo, những mảnh Tế Đàn Ngũ Sắc và Thiên Thư Kinh bị đập vỡ trên đỉnh Thái Sơn đồng loạt bay lên.
Vèo! Vèo! Vèo!
Toàn bộ đều bị Đường Sinh thu vào Mệnh Tuyền, nếu hắn nhớ không nhầm, pháp môn tiến vào Cửu Thập Cửu Long Sơn đều giấu trong mấy thứ này.
Đường Sinh vừa bước vào, trong thanh đồng cổ quan lập tức bộc phát một cỗ hấp lực kỳ dị, giống như có một bàn tay vô hình đang kéo người.
Ba mươi người lảo đảo ngã vào trong.
Bịch! Bịch! Bịch!
Ngã chồng chất lên nhau.
Ầm!
Nắp quan tài khép lại, tiếng vang quanh quẩn trong không gian kín mít.
Hắc ám nuốt chửng tất cả.
Một giây sau, toàn bộ bên ngoài Thái Sơn đều rung chuyển, ngũ sắc thần quang từ trong lòng núi phóng thẳng lên trời, cột sáng xuyên thủng tầng mây.
Chuyến tàu Cửu Long… Khởi hành!
Trong quan tài, có người hai chân rời khỏi mặt đất trong chốc lát, tất cả đều thực hiện được giấc mơ thời thơ ấu, trở thành người du hành vũ trụ.
Chỉ tiếc… Không ai cảm thấy vui vẻ, người nhát gan trực tiếp sụp đổ.
"Chuyện gì xảy ra!"
"Chúng ta rơi vào quan tài rồi!"
"Cứu mạng! Ai cứu chúng ta với!"
Mấy người còn giữ được bình tĩnh đứng ra hạ thấp giọng an ủi mọi người.
Dần dần, không khí mới hơi ổn định lại.
Vương Tử Văn chen đến bên cạnh Diệp Phàm, nhỏ giọng hỏi:
"Cửu Long ứng nghiệm. Chẳng lẽ ngươi thật sự gặp được cao nhân?"
Giọng nói rất nhỏ, nhưng trong thanh đồng cổ quan yên tĩnh, từng chữ đều lọt vào tai mọi người.
Mấy bạn học đồng loạt quay đầu.
"Đúng vậy! Nếu thật sự nằm trong dự liệu của cao nhân… Chúng ta được cứu rồi!"
Không ít người hai mắt sáng lên.
Trong tình huống này, khoa học đã vô dụng.
"Đúng đúng đúng. Cao nhân còn nói hôm nay sẽ gặp lại ngươi."
Diệp Phàm lắc đầu, nửa giờ trước, mọi người còn nói người kia là tên lừa đảo, bây giờ lại thành cao nhân.
"Mọi người trước tiên yên tĩnh." Lâm Giai, người phụ trách kiểm tra số lượng, bỗng mở miệng, giọng nói run rẩy. "Ta vừa đếm, sao lại có ba mươi người?"
Bọn họ mua hai mươi chín vé.
Hiện tại… Lại có ba mươi người.
Trong nháy mắt, tất cả đều rùng mình, sống lưng lạnh toát.
"Là người?"
"Hay là quỷ?"
Sau một hồi kiểm tra, mọi người mới phát hiện người kia là Bàng Bác, hiểu lầm được hóa giải.
Chu Nghị lập tức lên tiếng, "Diệp Phàm, cao nhân không phải tặng ngươi mười sáu chữ sao? Đọc đầy đủ thử xem.
"Mười sáu chữ?" Bàng Bác chen tới, "Mười sáu chữ gì?"
"Cửu Long độ thế, Thánh Thể lăng tiêu. Quan Đồng khởi vận, Đạo Phụ song thân."
Một giọng nói linh hoạt kỳ ảo mà mờ mịt vang lên trong cổ quan, rơi vào tai từng người.
Vương Tử Văn lẩm bẩm.
"Cửu Long và quan tài… Lại đều là thật… Không thể tưởng tượng nổi."
Điểm chú ý của Bàng Bác hoàn toàn khác, hắn huých Diệp Phàm một cái, nhíu mày hỏi: “Diệp Phàm, mấy năm không gặp. Sao giọng ngươi lại phiêu như vậy? Ngữ khí cũng không đúng."
Diệp Phàm không lên tiếng.
Bàng Bác lại huých thêm cái nữa, đầu ngón tay Bàng Bác chạm phải một lớp da gà.
"Bởi vì..." Giọng Diệp Phàm run lên, "Vừa rồi… Không phải ta nói."
"A?"
"A!"
Tiếng hét chói tai đồng loạt vang lên.
"Diệp Phàm! Bây giờ không phải lúc kể chuyện ma!"
Trong quan tài lập tức loạn thành một đoàn.
Có người lùi lại, có người chen lên trước, người nhát gan thậm chí còn sợ đến mức tè ra quần.
Đúng lúc đó, một luồng sáng bừng lên, không phải ánh sáng trắng của điện thoại. Mà là thứ ánh sáng ôn nhuận, mang theo hơi ấm.
Nó lan ra từ trong quan tài, giống như một giọt mực rơi vào nước trong, trong chớp mắt phủ kín toàn bộ thanh đồng cổ quan.
Tất cả đều bị luồng sáng kia thu hút, mọi người quay đầu nhìn lại, ai nấy đều thất thần.
"Nếu trên đời có Tiên… Đại khái chính là như vậy." Đường Sinh ngồi xếp bằng giữa quầng sáng.
Trường bào trắng thuần lưu chuyển thần quang, tóc đen tung bay, dung mạo tuấn dật, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
"Diệp tiểu hữu, chúng ta lại gặp rồi."
Rõ ràng Đường Sinh nhìn còn trẻ như bọn họ, nhưng khí chất trên người lại khiến người ta không khỏi kính phục.
Diệp Phàm là người đầu tiên hoàn hồn, hắn bước tới dưới ánh mắt của mọi người.
Đứng lại.
Quỳ xuống.
"Bang."
"Bang."
"Bang..."
Ba quỳ chín lạy, lễ nghi hoàn chỉnh.
Sau khi đứng dậy, Diệp Phàm cung kính nói: "Đệ tử Diệp Phàm, bái kiến sư tôn."
Trong đầu Diệp Phàm lúc này chỉ còn một ý niệm, gặp được cao nhân, nhất định phải bái sư.
"Tốt." Đường Sinh gật đầu, "Đạo hiệu của vi sư là Tam Tạng. Ngươi hãy ghi nhớ."
Đường Sinh giơ tay, tay áo phất qua, một đạo tiên quang từ lòng bàn tay rơi xuống, hóa thành vô số điểm sáng, rơi lên đỉnh đầu Diệp Phàm.
Toàn thân Diệp Phàm tỏa ra kim quang, cả người được thần quang bao phủ, xương cốt toàn thân lốp bốp vang lên, dưới da thịt như có dòng nhiệt lưu cuồn cuộn.
Đường Sinh truyền xuống Đạo Kinh Luân Hải Quyển, đồng thời ban thêm một đạo linh khí để tẩy luyện nhục thân.
Diệp Phàm khép mắt, thiên kinh kia trải rộng trong thức hải, từng chữ từng chữ đều vô cùng huyền diệu.
Diệp Phàm không hiểu, nhưng trong kinh văn do sư phụ truyền xuống có đạo chủng, thân thể hắn không tự chủ được chìm vào lĩnh ngộ, hơi thở dần kéo dài, cùng kinh văn cộng hưởng.
‘Khóa định đệ tử thành công: Diệp Phàm’
‘Độ tán thành của đệ tử: 65’
Trên Chư Thiên Chi Môn của thế giới Già Thiên, một hàng chữ chậm rãi hiện lên, từng tia từng sợi cảm ngộ từ trên người Diệp Phàm bay tới, chia sẻ vào trong thức hải của người làm sư phụ là hắn.
Đường Sinh hài lòng gật đầu, không ngờ còn có cả độ tán thành của đệ tử, có thể phân biệt ai là nghịch đồ.
Ánh mắt Đưởng Sinh quét qua cả thanh đồng cổ quan, khóe môi càng thêm ý cười.
"Tiên nhân phủ đỉnh ta."
"Kết tóc hưởng trường sinh."
Trong thanh đồng cổ quan, tâm thần các bạn học đều rung động.
Bàng Bác xoa xoa hai tay, thấy vị tiên nhân này hiền hòa, lập tức chạy lên.
Trượt một cái liền quỳ xuống.
Đầu gối ma sát trên nền đồng phát ra một tiếng két.
"Khấu thỉnh tiên sư thu ta làm đồ đệ."
Đông!
Đông!
Đông!
Trán liên tục dập xuống đất.
Đường Sinh cúi mắt nhìn Bàng Bác.
Huyết mạch Yêu Thần, lúc này nhục thân còn không kém Diệp Phàm.
"Tốt. Ngươi có thể làm đệ tử ký danh của ta."
Tay áo Đường Sinh phất lên, tiên huy rơi xuống, điểm sáng đồng dạng tiến vào đỉnh đầu Bàng Bác.
Toàn thân Bàng Bác run mạnh, xương cốt lốp bốp nổ vang, cơ bắp phồng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Tay áo căng chặt, cổ áo bị chống bung, cả người như được bơm căng, biến hóa còn mãnh liệt hơn cả Diệp Phàm.
Thân hình Bàng Bác lớn hơn hẳn một vòng.
‘Khóa định đệ tử ký danh thành công: Bàng Bác’
‘Độ tán thành của đệ tử: 68’
Chu Nghị cũng theo sát, quỳ xuống dập đầu chín cái.
"Xin tiên sư thu ta làm đồ đệ."
"Ngươi cũng có thể làm ký danh đệ tử." Đường Sinh giơ tay.
Một đạo tiên huy lại rơi xuống.
‘Độ tán thành của Chu Nghị: 63’
Cảm ngộ phản hồi từ hai người này nhạt hơn Diệp Phàm rất nhiều.
Đệ tử chính thức lĩnh ngộ, Đường Sinh có thể cảm nhận toàn bộ.
Đệ tử ký danh chỉ có thể cảm nhận được một phần mười.
Bên cạnh, Vương Tử Văn đỏ mắt đến cực điểm, hắn bước lên trước, đầu gối vừa định quỳ xuống, lại không quỳ nổi.
Dùng bao nhiêu sức cũng không ép xuống được.
Vương Tử Văn ngây người, hắn quay sang nhìn bạn học bên cạnh.
Một nữ sinh cũng nghiến răng định quỳ, khuôn mặt đỏ bừng.
Đầu gối thà gãy cũng không cong.
Không phải không muốn quỳ. Mà là… Không cho quỳ.
"Tại sao?" Vương Tử Văn nhìn ba người đang quỳ, trong lòng vừa hâm mộ, vừa ghen tị, ngũ vị tạp trần.
Đường Sinh thu hết vào mắt, nếu không có hạn chế danh ngạch, hắn thật sự sẽ gặp ai thu nấy.
Nhưng một thế giới, hắn chỉ có mười danh ngạch đệ tử.
Một trăm danh ngạch đệ tử ký danh.
Một trăm mười danh ngạch nhìn thì nhiều, nhưng đặt trong Hoàng Kim Đại Thế này.
Vạn cổ thiên kiêu hội tụ, Chuẩn Đế chỉ mới là ngưỡng cửa thấp nhất.
Trong đám người này, chỉ có Bàng Bác và Chu Nghị đáng để hắn thu nhận.
Bàng Bác có huyết mạch Yêu Thần, tương lai có thể chứng đạo thành Đế, đủ tư cách làm đệ tử ký danh.
Chu Nghị sau này cũng có thể thành tựu Chuẩn Đế, hơn nữa gần như không mượn lực của Diệp Phàm.
Đường Sinh coi trọng đạo tâm của Chu Nghị.
Còn có một Văn Xương Đại Đế, chỉ là người này còn cần rèn luyện tâm tính.
Không vội.
Hai mươi mấy người, lại có thể sinh ra bốn vị Chuẩn Đế, quả thực quá mức nghịch thiên.
"Bây giờ không phải lúc lĩnh ngộ." Đường Sinh giơ tay, một đạo linh khí đánh thức ba người, “Đợi Cửu Long Kéo Quan đến đích."
"Sư phụ, chúng ta bây giờ đi đâu?" Bàng Bác đứng dậy, liên tiếp ném ra ba câu hỏi.
"Còn ở Địa Cầu sao?"
"Cửu Long Kéo Quan là cái gì?"
Tất cả mọi người đều đồng loạt vểnh tai lắng nghe.