Xuyên Thành Đường Tăng, Từ Già Thiên Thỉnh Kinh Bắt Đầu Trở Nên Mạnh Mẽ (Dịch)
Chương 38. Thiên Hoàng Khổ Vì Mỹ Nhân! Thủ Vệ Giả!
Dịch: Dưa Hấu
Vị Đại Đế tế ra một chiếc chuông, chiếc chuông lớn ngang cùng thiên địa, trấn áp xuống đám sinh vật Thái Cổ.
“Đại Đế dùng chuông... Vô Thủy Đại Đế!?”
Đoạn Đức hưng phấn đến mức đè thấp giọng cũng không giấu nổi vẻ kích động.
“Sư phụ, nơi này thật sự là mộ của Vô Thủy Đại Đế sao? Bên trong có Vô Thủy Chung hay không?”
“Không chỉ có Vô Thủy Chung, còn có Đế trận.” Đường Sinh nhìn bích họa, hỏi: “Ngươi nói xem, khả năng chúng ta được công nhận lớn đến mức nào?”
“Đế trận...” Đoạn Đức nghẹn lời, “Chẳng trách nơi này có thể sừng sững mấy chục, thậm chí trên trăm vạn năm mà không đổ.”
Gã đảo tròng mắt, tính toán: “Nghe nói Vô Thủy Đại Đế là Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai. Sư phụ, Diệp sư đệ là Thánh Thể, còn nghe đồn Thánh địa Tử Phủ có một vị Tiên Thiên Đạo Thai. Nếu tạo ra một người thì sao?”
“Đế trận có linh, Đế binh cũng có linh.” Đường Sinh thản nhiên nói: “Ngươi câm miệng đi.”
Đoạn Đức cười gượng, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Hai người tiếp tục nhìn những bức khắc đá.
Khối Thần Nguyên nứt ra, một bàn tay ngọc thon dài phá vỡ lớp vỏ Thần Nguyên, thò ra ngoài.
Đáng tiếc, những bức khắc phía sau đã biến mất.
“Chịu được một kích của Vô Thủy Đại Đế mà không chết...” Đoạn Đức hít sâu một hơi. “Nữ tử kia chẳng lẽ là một vị Nữ Hoàng?”
“Không phải Cổ Hoàng.”vĐường Sinh lắc đầu.
Nữ tử trong bích họa, hơn phân nửa chính là hoàng hậu của Bất Tử Thiên Hoàng, Bất Tử Thiên Hậu.
Nếu không Đại Thánh bình thường, thậm chí Chuẩn Đế, cũng không đáng để Vô Thủy phải tế ra Vô Thủy Chung.
Lúc đó, Vô Thủy đã thành Đế.
Bất Tử Thiên Hoàng để lại cho Thiên Hậu rất nhiều át chủ bài, nhờ vậy, nàng mới có thể ngủ say trong Tử Sơn suốt mấy thời đại Đại Đế của Nhân tộc mà không ai dám động tới.
Hơn nữa Đường Sinh còn biết diễn biến về sau, khi Vô Thủy muốn trấn sát Thiên Hậu, Bất Tử Thiên Hoàng thậm chí tự mình hiện thân cứu viện.
Chỉ tiếc, lần này Bất Tử Thiên Hoàng gặp phải đối thủ cứng, hai người đánh ngang tài ngang sức.
Kết quả cuối cùng, Bất Tử Thiên Hậu bị đuổi khỏi Bắc Đẩu, mang theo Phượng Sào phiêu bạt trong vũ trụ.
Vô Thủy và Bất Tử Thiên Hoàng, cho đến nay vẫn còn đang giao chiến.
Bất Tử Thiên Hoàng mai phục trên Thành Tiên Lộ, cướp đoạt tạo hóa, tắm mình trong máu của từng đời Đại Đế, Cổ Hoàng để trường tồn tại thế.
Thái Âm Nhân Hoàng.
Đấu Chiến Thánh Hoàng.
Thái Hoàng.
Đều từng kết nhân quả với hắn.
Đều bị hắn chờ đến lúc suy yếu rồi ra tay.
Mãi đến khi Vô Thủy xuất hiện, cuối cùng mới lật xe.
Thật đáng mừng, đã hơn mười vạn năm, hai người vẫn còn giằng co.
Địa điểm thì Đường Sinh cũng biết, chính là di tích nằm sâu trong Hỏa Tinh.
“Thiên Hoàng ẩn nhẫn trăm vạn năm, cuối cùng vẫn ngã ở cửa ải mỹ nhân.” Đường Sinh lắc đầu.
Hắn không tiếp tục để ý bích họa nữa, tiếp tục tiến về phía trước.
Càng đi sâu, hang động dần dần thay đổi.
Từ một màu u ám, biến thành từng cơn âm phong gào thét, tiếng quỷ khóc sói tru từ nơi sâu nhất truyền tới. Lạnh buốt tận xương.
Trên mặt đất rải rác đầy xương khô, mỗi bước chân giẫm xuống đều phát ra tiếng răng rắc.
Đi tiếp về trước, ngay cả đá vụn cũng không còn, chỉ còn một tầng bột xương dày đặc.
“Sư phụ, nơi này giống hệt Hoàng Tuyền Lộ trong Địa Phủ!”
Biết đây thật sự là đại mộ của Đế Hoàng, Đoạn Đức cẩn thận hơn hẳn.
“Phương vũ trụ này không có Hoàng Tuyền.” Đường Sinh cầm thiền trượng, niệm một đoạn Vãng Sinh Chú.
Cả hai xuyên qua khu hài cốt, trước mắt lập tức rộng mở sáng sủa. Hắc ám bị xua tan, linh khí nồng đậm ập tới, chi Lan tiên thảo khắp nơi, tiên ba nở rộ, rực rỡ sắc màu, tiên hạc xuyên qua giữa rừng.
Những sinh vật giống Tứ Thánh Thú chạy nhảy vui đùa, một bên như Ma, một bên như Tiên. Âm Dương chuyển đổi vô cùng đột ngột.
Thiên Nhãn của Đường Sinh vận chuyển, hắn lập tức nhìn thấu, đây chỉ là hư ảnh, là do tinh khí quá nồng đậm mà sinh ra dị tượng.
Đoạn Đức kích động không thôi.
“Đây nhất định là do tinh khí của Thần Nguyên tiết ra tạo thành! Sư phụ, gần đây chắc chắn có Thần Nguyên.”
Nếu chỉ có một mình Đoạn Đức, gã tuyệt đối không dám dò xét.
Ở những nơi hiểm địa như thế này, Thần Nguyên thường dùng để phong ấn sinh vật Thượng Cổ, nếu lỡ làm kinh động thứ gì đáng sợ, sẽ xảy ra đại họa.
Thần niệm của Đường Sinh đã lần theo nguồn gốc dị tượng mà dò xét.
Ở nơi sâu nhất có một sơn động đen kịt, bên trong có năm cỗ thạch quan đều được phong trong những khối Thần Nguyên óng ánh.
Năm sinh vật Thượng Cổ mặc ngân giáp, mọc một đầu bốn tay, bọn họ đang chìm trong giấc ngủ say.
Một góc thạch quan đã vỡ, khiến tinh khí Thần Nguyên tràn ra ngoài, cho nên mới tạo thành cảnh tượng trước mắt.
Đường Sinh hơi hứng thú, thực lực của những sinh vật Thái Cổ kia vào khoảng Trảm Đạo Vương Giả.
Loại thực lực này, trong Tử Sơn chỉ thuộc hàng thấp nhất, đám tôi tớ được bố trí canh giữ nơi đây.
Lớp Thần Nguyên trên người chúng đã ảm đạm, chỉ còn dày chừng một hai tấc. Nhưng cho dù có ảm đạm đến đâu thì vẫn là Thần Nguyên.
Năm khối cộng lại, cũng đáng giá mấy trăm vạn cân Nguyên thạch, đáng để lấy đi.
“Trước tiên ghi nhớ nơi này, không được đánh rắn động cỏ.” Đường Sinh hạ giọng.
“Biết rồi, biết rồi.” Đoạn Đức lập tức hạ thấp hơi thở.
Bọn họ còn có mưu đồ lớn hơn, cả hai đi thêm vài dặm.
Trong một hang động Hắc Nham tối đen, cuối cùng cũng nhìn thấy một dãy núi đá màu tím.
Bọn họ đã theo long mạch đến gần bản thể của Tử Sơn.
Cuối hang, một đồ hình Âm Dương Thái Cực tự nhiên lơ lửng giữa không trung, thần đồ đan xen Âm Dương, nguyên khí và sát khí hòa làm một, ẩn chứa sát cơ kinh người, giống như một cối xay khổng lồ, bất cứ sinh linh nào xông vào đều sẽ bị nghiền nát.
“Thiên địa tạo hóa, quỷ phủ thần công. Tự nhiên hình thành một bức Thái Cực Đồ.” Đoạn Đức cẩn thận quan sát.
Thần đồ thỉnh thoảng diễn sinh Cô Dương, Cô Âm, lúc ấy sát cơ càng thêm khủng bố.
Từng đạo kiếm mang kinh thế lóe lên, một khi lạc vào, chỉ sợ ngay cả Thánh Nhân cũng sẽ chết vô cùng yên ổn.
Bên dưới Thái Cực Đồ, tro cốt chất thành một ngọn núi nhỏ, không biết đã có bao nhiêu người chết ở đây.
“Không phải tự nhiên hình thành.”
Sau khi nghiên cứu một phen, Đường Sinh nhíu mày lắc đầu.
“Có người mượn trận pháp và địa thế để điều động lực lượng thiên địa. Mới tạo thành bức Thái Cực Đồ tưởng như tự nhiên này.”
Vượt qua Thần đồ, chính là tiến vào Tử Sơn.
“Sư phụ, làm sao đi vào? Dùng Đế binh sao?” Đoạn Đức hơi kiêng dè.
Hiện tại cảnh giới của Đoạn Đức quá thấp, nếu như đã vào Tiên Đài, gã còn có chút biện pháp. Bây giờ chỉ có thể trông cậy vào vị sư phụ tiện nghi này cầm Đế binh xông vào.
“Chỉ là chút trở ngại, hà tất phải dùng Đế binh!”
Đường Sinh đưa thiền trượng ra, chạm lên Thái Cực Thần Đồ.
Thế cục nguyên khí và sát khí hòa quyện lập tức bị phá vỡ, hai loại khí trong thiên địa đồng loạt hội tụ vào Thần đồ, nghiền ép mọi lực lượng dị chủng.
Sát lực tăng vọt, thế nhưng thiền trượng cảm nhận được nguy hiểm, Phật quang lập tức nở rộ.
Âm Dương lưu chuyển, trong nháy mắt bị hóa giải, bức Thái Cực Thần Đồ ngăn đường liền biến mất.
Đoạn Đức trợn tròn mắt. “Sư phụ... Thiền trượng của ngươi sợ là...”
“Đi vào.” Đường Sinh túm lấy Đoạn Đức ném thẳng vào bên trong.
Chính mình cũng lách người tiến vào.
Phía sau, Thái Cực Thần Đồ đột ngột tái hiện, nguyên khí và sát khí bộc phát, bao phủ toàn bộ sơn động trống trải, từng mảng lớn nham thạch lặng yên bị xóa sạch.
Đây chính là thiên địa sát cục, nó sẽ không bị phá hủy, cũng không cần năng lượng để khởi động, chỉ cần thiên địa này còn tồn tại, Thái Cực Thần Đồ sẽ vĩnh viễn không biến mất.
Sau Thần đồ đã không còn đường, một vách đá màu tím chắn ngang trước mắt.
Đường Sinh phun ra một đạo kiếm khí, ngưng thành mũi khoan, cực tốc khoan cắt ra một thông đạo.
Núi đá màu tím giống như huyết nhục có thể tự khép lại, theo hai người tiến vào, thông đạo phía sau không ngừng vặn vẹo khép kín, mọi dấu vết đều biến mất không còn.
Điều này rất bình thường, nếu không trải qua trăm vạn năm, Tử Sơn đã sớm bị từng đời tu sĩ đào rỗng.
Có kiếm khí mở đường, tốc độ hai người cực nhanh, chưa đến một khắc đã tiến sâu hơn một dặm.
Bên ngoài nhìn ngọn núi không lớn, nhưng bên trong lại nạp Tu Di vào giới tử, tự thành một phương tiểu thiên địa.
Keng!
Theo một tiếng kiếm quang xé gió vang lên, núi đá màu tím biến mất, hai người bước ra khỏi nham động.
Trước mắt là một vùng thiên địa hoàn toàn mới, thanh ngọc lát bậc, bạch ngọc dựng nhà. Những cung điện tráng lệ đồ sộ thấp thoáng giữa các vách đá tím khổng lồ.
Trên đỉnh động, vô số bảo thạch khảm vào vách, tỏa ánh sáng nhàn nhạt, chiếu sáng cả quần thể cung điện.
Quỳnh lâu ngọc vũ, tất cả đều được điêu khắc từ Cổ Ngọc. Chỉ là khắp nơi tĩnh lặng không một tiếng động, tựa như vũ trụ tĩnh mịch.
Thân thể Đoạn Đức rõ ràng cứng đờ, gã không ngờ, cuối con đường lại là cảnh tượng như vậy.
“Chỉ là nơi tiếp đón khách, không có sinh vật Thái Cổ ngủ say.” Đường Sinh dùng thần niệm quét qua toàn bộ cung điện, xác nhận không có gì bất thường.
“Vậy thì, sư phụ... chúng ta dọn đi chứ? Vấn Đạo Phong quá quạnh quẽ, cung điện cũng quá ít.” Đoạn Đức đầy vẻ hưng phấn.
“Đây chính là kiến trúc do Đại Đế, Cổ Hoàng lưu lại.” Đường Sinh liếc Đoạn Đức một cái.
Đúng là đạo sĩ thất đức.
Đi tới đâu liền đào tới đó.
“Muốn lấy thì tự ngươi lấy, vi sư không có thói quen nhặt ve chai.” Hắn đã xem qua từ lâu.
Quỳnh lâu ngọc vũ tuy rộng lớn, nhưng đều chỉ dùng linh ngọc bình thường xây thành.
Hơn nữa, nó đã chôn dưới lòng đất ngàn vạn năm, trên đó còn mang theo khí tức âm lãnh dị chủng.
Quá xui xẻo.
Đoạn Đức thì thật sự rất muốn, đây là hàng cùng kiểu với Đại Đế, Cổ Hoàng, mang ra ngoài cực kỳ có giá trị sưu tầm.
Chỉ cần tuyên truyền một chút, nhất định bán được giá cao.
Đáng tiếc, sau khi Đoạn Đức nghiên cứu hồi lâu, gã phát hiện toàn bộ cung điện đều được đại trận bảo vệ.
“Vô Lượng Thiên Tôn! Uổng phí công sức!”
Đoạn Đức không nhịn được bật ra một câu chửi tục.