Xuyên Thành Đường Tăng, Từ Già Thiên Thỉnh Kinh Bắt Đầu Trở Nên Mạnh Mẽ (Dịch)
Chương 50. Chương 50: Thái Cổ Đại Thánh Hiện Thân! Hận Đến Phát Điên!
Dịch: Dưa Hấu
Từng đòn tuyệt sát đều bị Đế binh lần lượt ngăn cản, thân thể của hai vị Tổ Vương cũng dần trở nên mờ nhạt.
Ông!
Nhưng Khương Thái Hư phản kích cực nhanh, chớp lấy khoảnh khắc sơ hở.
Hư không bị xé mở, Khương Thái Hư thi triển Đấu Chiến Thánh Pháp xuyên qua hư không, trong nháy mắt xuất hiện sau lưng hai vị Tổ Vương.
Đế binh lóe lên ngàn vạn tầng hỗn độn gợn sóng, hư không bị đánh thành như tổ ong. Trong hai đóa cánh sen, hai vị Tổ Vương hoàn toàn không có sức chống đỡ, thân thể lập tức chia năm xẻ bảy.
Xuy!
Khương Thái Hư liên tiếp điểm ra hai ngón, hai cái đầu bị trực tiếp xuyên thủng, máu tươi nổ tung giữa hư không.
Cả Tử Sơn đều đang phát sáng, ngọn núi không ngừng chữa trị những mỏ đá bị phá hủy, từng tầng đạo văn hiện lên, giam cầm toàn bộ uy năng trong phương thiên địa này.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, sáu vị Tổ Vương đã hoàn toàn kết thúc.
Sự thảm liệt của trận chiến, cùng khí phách liều chết của những Tổ Vương kia, khiến Đường Sinh và Đoạn Đức đều nhìn đến thở dài, tâm thần chấn động.
“Khụ... khụ...” Đường Sinh bước lên đỡ lấy thân thể đang suy yếu của Thần Vương.
Lúc này, Khương Thái Hư chỉ còn da bọc xương, tựa như một đoạn gỗ mục.
Lông mày và tóc đều đã rụng sạch, khóe miệng tràn ra dòng máu đen nhánh.
“Trước đây vẫn còn đánh giá thấp Thánh Nhân.” Trong lòng Đường Sinh càng thêm kinh ngạc.
Cho dù cầm trong tay Đế binh, với thực lực hiện tại của hắn, muốn giết một vị Thánh Nhân cũng không phải chuyện dễ dàng.
Đối phương dung hợp thân thể với thiên địa đại đạo, tốc độ ẩn độn cực nhanh.
Thánh Nhân của thế giới Già Thiên tuy kém xa Thánh Nhân trong Tây Du, nhưng chiến lực tuyệt đối không thể xem thường.
Đặc biệt là khí phách không sợ chết kia, còn vượt xa những cường giả Hợp Thể cảnh mà hắn từng gặp ở Đại Đường.
Đường Sinh không khỏi thầm nghĩ: “Đại Thánh... có lẽ đã đủ sức nghịch thiên phạt tiên.”
Khí tức vừa hơi ổn định, Thần Vương liền nghiêm mặt nhìn chăm chú phía trước, che chắn Đường Sinh ở sau lưng.
Sáu vị Tổ Vương kia… Chỉ là tiên phong.
Phía trước hư không, đột nhiên xuất hiện hai vị Tổ Vương trung niên đang ở thời kỳ khí huyết đỉnh phong.
Bọn họ còn mạnh hơn sáu vị trước, rõ ràng đều là Thánh Nhân Vương. Phía sau hai người lơ lửng một khối thần nguyên óng ánh, tỏa ra vô tận thần quang.
Bên trong thần nguyên phong ấn một nữ tử da trắng hơn tuyết, dáng người uyển chuyển, trên trán mọc một chiếc độc giác phủ đầy kim lân.
Nữ tử mở đôi mắt trong thần nguyên, một cỗ khí thế khiến người ta nghẹt thở lập tức ập đến.
Đại Thánh!
Sắc mặt Khương Thái Hư trở nên vô cùng nghiêm trọng, không dám vọng động.
“Khương Thái Hư, những năm qua, vì ngươi mà bộ tộc ta đã tổn thất không dưới mười vị Tổ Vương.” Thanh âm của nữ tử lạnh nhạt, cao cao tại thượng, nhìn xuống tất cả.
“Bây giờ bản nguyên của ngươi đã cạn, thần niệm cũng khô kiệt. Dù liều chết đánh cược một lần cũng vô dụng.”
“Để lại Đế binh, ta có thể tha cho các ngươi một con đường sống, để ngươi rời khỏi Tử Sơn, kết thúc quãng đời còn lại.”
Nghe xong những lời này, thần sắc vốn hơi kinh hoảng của Khương Thái Hư dần bình tĩnh trở lại.
“Ha ha ha! Hôm nay bước ra khỏi đây, ta chưa từng nghĩ sẽ còn sống trở về.”
Khương Thái Hư bước lên một bước, ngạo nghễ đứng sừng sững.
“Có một vị Đại Thánh chôn cùng, cũng không phụ danh hiệu Thần Vương của ta.”
Lời còn chưa dứt, trong cơ thể bỗng hiện lên từng dòng thần huyết bản nguyên, rực rỡ như mây đỏ.
Ngay sau đó, bản nguyên huyết dịch bắt đầu bùng cháy.
Làn da già nua của Khương Thái Hư lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà trở nên đầy đặn, hóa thành nhục thân ôn nhuận như ngọc.
Mái tóc đen dày nhanh chóng mọc dài, tung bay trong gió.
Khương Thái Hư từ một lão già gầy gò sắp chết, khôi phục thành một nam tử trung niên phong thái như thần linh.
Khí tức trong chớp mắt vượt qua cực hạn Trảm Đạo, thẳng tới Thánh Nhân hậu kỳ.
Nếu không phải pháp tắc thiên địa trong Tử Sơn đặc biệt, lại có Đế trận trấn áp, thiên kiếp đã sớm giáng xuống.
Hai vị Thánh Nhân Vương cùng vị Đại Thánh đều biến sắc.
“Ngươi vậy mà vẫn còn giữ lại phần bản nguyên cuối cùng, vẫn còn sức đánh một trận.”
Thánh Nhân cầm Đế binh vốn đã mạnh hơn một bậc, huống chi người này còn ôm quyết tâm hẳn phải chết.
Nếu thật sự liều mạng, hôm nay trong ba người bọn họ, ít nhất sẽ có hai người phải bỏ mạng tại đây.
“Khương Thái Hư ta sinh ra đã là Thần Thể, chấn động Đông Hoang. Nếu chết... sao có thể lặng lẽ vô danh?”
Thần Vương khôi phục thần thái năm xưa, tay cầm Đế binh, khí thế áp đảo đối phương.
“Bốn ngàn năm qua, không chỉ các ngươi chờ đợi, ta cũng luôn phong ấn một tia bản nguyên, chỉ để hôm nay liều mạng với các ngươi!”
Khương Thái Hư quay người, một luồng thần quang điểm vào Đường Sinh.
Truyền âm nói: “Trong đó là toàn bộ cảm ngộ tu hành nhiều năm của ta. Làm phiền tiểu hữu mang ra ngoài, giao lại cho Khương gia.”
“Trước khi chết, ta sẽ đưa Đế binh ra ngoài, tuyệt đối không để nó chôn trong Tử Sơn.”
Khương Thái Hư ngẩng đầu, trong mắt hiện lên thần thái tuyệt thế từng quét ngang Đông Hoang bốn ngàn năm trước.
“Hôm nay... ta muốn đồ Đại Thánh!”
Một đạo cực đạo Đế quang xuyên thủng hư không, mở ra một thông đạo thẳng tới bên ngoài Tử Sơn.
Khương Thái Hư muốn trước tiên đưa Đường Sinh và Đoạn Đức rời đi.
Hai vị Thánh Nhân Vương cùng vị Đại Thánh tuy sắc mặt khó coi, nhưng không hề ngăn cản.
Mặc cho Khương Thái Hư lãng phí thần lực, hai người kia từ đầu đến cuối chưa từng được bọn họ để vào mắt.
Hôm nay, cho dù hình thần câu diệt, bọn họ cũng phải giữ lại Đế binh cho nhất mạch của mình.
Để chuẩn bị nghênh đón Thiên Hoàng Tử trở về!
Đinh!
Đúng lúc này, Vô Thủy Chung bỗng vang lên.
Cả Tử Sơn như sống dậy, đạo văn trên những vách đá màu tím đồng loạt hiện lên, từng đạo trật tự thần liên lao ra từ sâu trong Tử Sơn.
Đạo ngân của cả phương thiên địa trong nháy mắt đều bị kích hoạt.
Trong hang động, thời gian như ngừng trôi, tất cả mọi người đều bị cố định tại chỗ.
Một nửa trật tự pháp tắc tựa như thác thần buông xuống, bao phủ lấy Khương Thái Hư.
Khí thế vừa xông lên đỉnh phong của Khương Thái Hư giống như bị đảo ngược thời gian, trong chớp mắt suy bại, lại hóa thành lão già đèn cạn dầu.
Thấy vậy, Đường Sinh khẽ thở phào, đây là Vô Thủy Chung ra tay.
Một chiêu đảo ngược thời gian kia, chính là bí pháp trong Vô Thủy Kinh.
Từ sâu trong Tử Sơn truyền ra một tiếng thở dài già nua.
“Các ngươi giằng co bốn ngàn năm, ta mặc kệ, nhưng không được quấy nhiễu Đại Đế ngủ say.”
Nhìn qua như đánh cả hai bên mỗi bên năm mươi gậy, nhưng thực chất lại cứu Khương Thái Hư một mạng.
Một đạo hắc quang xuyên qua tầng tầng núi đá, giáng xuống hang động.
“Ha ha! Bản hoàng sắp quân lâm Đông Hoang! Run rẩy đi, lũ phàm nhân!”
Hiển nhiên Hắc Hoàng đã nhận được chỉ thị, thần quang bao lấy ba người, xông thẳng vào thông đạo hư không.
Ba người một chó bay khỏi Tử Sơn.
Phía sau, hang động khép kín.
Đạo ngân bình ổn trở lại, nhưng vẫn không ngừng truyền ra những tiếng gầm giận dữ.
“Khinh người quá đáng!”
“Vô Thủy! Các ngươi khinh người quá đáng!”
“Đây là Cổ Hoàng Sơn! Các ngươi sỉ nhục chúng ta như vậy! Sau này Cổ Hoàng trở về, nhất định sẽ thanh toán với các ngươi!” Nữ Đại Thánh tức giận không thôi.
Rõ ràng chính là thiên vị.
Nàng không phục, trong lòng tràn đầy không cam.
Đinh...
Lại một tiếng chuông vang lên, mọi sự không cam lòng lần nữa bị trấn áp.
Đường Sinh chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, đến khi mở mắt ra, trước mặt đã là cổ quặng tối tăm quen thuộc.
Bọn họ đã ra ngoài.
Khương Thái Hư đứng lặng tại chỗ, vẫn cảm thấy tất cả đều hư ảo, gã đã chuẩn bị xong mọi thứ, thiêu đốt bản nguyên, cực điểm thăng hoa.
Ngay cả hậu sự cũng đã giao phó.
Ấy vậy mà… Vô Thủy Chung bốn ngàn năm chưa từng để ý tới Khương Thái Hư, hôm nay lại đột nhiên nhúng tay.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Âm thanh cuối cùng kia, dường như chính là vị Đại Thánh thủ lăng đã từng ngăn cản Thái Cổ Đại Thánh hai ngàn năm trước.
“Ngươi thật sự cho rằng không có ai để ý tới ngươi sao?” Hắc Hoàng vểnh đuôi, đi vòng quanh Khương Thái Hư một vòng.
“Mấy ngàn năm trước, nếu không phải lão Cổ mở cửa sau cho ngươi, ngươi thật cho rằng mình có thể trốn trong ngọc bích sao?”
“Lão Cổ vốn định mài giũa ngươi, xem ngươi có thể khai phá Thần Vương bản nguyên, toả sáng tân sinh, bước ra con đường mới hay không.”
“Kết quả, ngươi khiến lão Cổ thất vọng, đều sắp chết rồi mà vẫn chưa đột phá bức tường Thánh Nhân. Không ngờ ngươi còn giấu một tay, đã sớm có thể đột phá, chỉ là vẫn luôn không chịu bộc lộ.”
Hắc Hoàng tặc lưỡi lấy làm lạ, “Lần cuối thiêu đốt bản nguyên, cực điểm thăng hoa, lĩnh ngộ pháp tắc của ngươi đã gần chạm tới ngưỡng cửa Thánh Vương.”
“Đa tạ tiền bối che chở.” Khương Thái Hư bừng tỉnh, gã quay người, cung kính hành lễ về phía Tử Sơn.
Khương Thái Hư đại khái đã hiểu dụng ý của vị Đại Thánh kia, sau khi Đại Đế vẫn lạc, đại đạo vũ trụ bị áp chế suốt một vạn năm.
Từ khi Thanh Đế vẫn lạc đến nay còn chưa đủ một vạn năm, thiên địa áp chế vẫn còn tồn tại.
Trong hoàn cảnh đó, ở bên ngoài muốn bước vào Trảm Đạo đã vô cùng khó khăn, huống chi thành Thánh, gần như là chuyện không thể.
Nhưng trong Tử Sơn, sau bốn ngàn năm tích lũy, Khương Thái Hư có lòng tin sau khi thuế biến sẽ một đường bước vào Thánh Vương.
Nếu ở ngoại giới, sau bốn ngàn năm, Khương Thái Hư nhiều nhất cũng chỉ là một vị Thần Vương lão tổ bình thường của Khương gia.
Rồi tự phong trong thần nguyên, chờ tương lai xuất thế để che chở gia tộc.
“Không cần đa lễ. Nếu không phải hôm nay Đế uy bộc phát, suýt nữa ta đã quên mất ngươi.” Trong Tử Sơn truyền ra một giọng nói mang theo vài phần áy náy.
Cổ Thiên Thư quanh năm ngủ say trong thần nguyên, mỗi lần ngủ là cả ngàn năm.
Khương Thái Hư thì gần như đã dầu cạn đèn tắt, chỉ cần thêm vài năm nữa, tia bản nguyên cuối cùng kia cũng sẽ hoàn toàn tiêu tán.
Lần ma luyện này… Quả thật đã hơi quá mức.
“Vốn định năm trăm năm trước sẽ đưa ngươi ra ngoài, nhưng ta vẫn chưa tỉnh lại. Ngươi đừng ghi hận ta là được.”