Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây là thần thông gì? Thái Ất Chân Nhân hít ngược một ngụm khí lạnh, gã thậm chí còn chưa nhìn rõ, chỉ thấy đối phương phất tay áo một cái đã thu mất pháp bảo của mình.
Sắc mặt Thái Ất Chân Nhân đen kịt, gã hít một hơi thật sâu.
Sau đó, gã trực tiếp ném ra vô số pháp bảo như Càn Khôn Quyển, Hỗn Thiên Lăng, Hỏa Tiên Thương, Đả Tiên Kim Chuyên...
Những bảo vật này vừa xuất hiện trên không trung, lập tức tỏa sáng rực rỡ, bộc phát ra uy năng vô cùng vô tận, đánh thẳng về phía Khổng Tuyên.
Sắc mặt Khổng Tuyên vẫn không đổi, hào quang ngũ sắc sau lưng lại một lần nữa lóe lên, toàn bộ pháp bảo trên không trung lại tiếp tục biến mất không còn dấu vết!
Thái Ất Chân Nhân sững sờ!
Hoàn toàn ngây ngốc!
Tên này rốt cuộc là thứ biến thái gì vậy?
Bao nhiêu pháp bảo của mình, cứ thế bị thu đi một cách dễ dàng như vậy sao?
Sắc mặt Thái Ất Chân Nhân đen đến cực điểm, gã đã ý thức được, bản thân hoàn toàn không phải là đối thủ của Khổng Tuyên.
Còn chưa đợi Thái Ất Chân Nhân hoàn hồn, lại thấy hào quang ngũ sắc lóe lên, Thái Ất Chân Nhân liền rơi vào trong vầng sáng mà không có chút sức lực phản kháng nào.
Chỉ trong chốc lát, Khổng Tuyên đã xách theo Thái Ất Chân Nhân đang bất lực phản kháng, trở lại đại sảnh Lý phủ.
Lý Tĩnh nhìn Thái Ất Chân Nhân không thể động đậy trong tay Khổng Tuyên, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ.
Đường đường là đệ tử thân truyền dưới tọa Thánh Nhân Xiển Giáo, một trong Thập Nhị Kim Tiên, không chỉ bại, mà còn bại nhanh đến thế sao?
Thái Ất Chân Nhân vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác, đến tận bây giờ gã vẫn chưa hiểu mình đã thất bại như thế nào.
Hào quang ngũ sắc lóe lên, Hậu Thiên Chí Bảo Cửu Long Thần Hỏa Tráo của gã mất tích.
Hào quang ngũ sắc lại lóe lên, Càn Khôn Quyển, Hỗn Thiên Lăng, Hỏa Tiên Thương... của gã cũng bốc hơi.
Hào quang ngũ sắc lóe lên lần nữa, chính bản thân gã cũng bị bắt luôn?
Thái Ất Chân Nhân trăm tư không giải được.
Chỉ có Ân Thọ ngồi ở vị trí thượng tọa, vẻ mặt vẫn mây trôi nước chảy.
Một vị Chuẩn Thánh khi nổi điên lên có thể so chiêu với Thánh Nhân, đối đầu với một Đại La Kim Tiên còn chưa chạm tới ngưỡng Chuẩn Thánh, ai thắng ai thua, lẽ nào còn có huyền cơ gì sao?
“Thắng bại đã phân, nguyện cược chịu thua, xem ra đạo trưởng và đứa trẻ này không có duyên phận rồi!”
Ân Thọ mỉm cười nói với Thái Ất Chân Nhân.
“Tài không bằng người, ta cũng không còn gì để nói!”
Thái Ất Chân Nhân cười khổ, bại triệt để như vậy, gã còn có thể nói gì nữa?
Lần này không chỉ không thu được đồ đệ, mà còn mất trắng bao nhiêu pháp bảo.
Quan trọng nhất là việc thu đồ đệ lần này có liên quan đến hồi đại kiếp kia, hiện tại đồ đệ không thu được, trở về biết ăn nói thế nào với sư tôn đây?
Nghĩ đến đây, Thái Ất Chân Nhân rùng mình ớn lạnh, mùi vị trong lòng quả thực như dời sông lấp biển, không thể diễn tả bằng lời, nhưng vừa nhìn thấy Khổng Tuyên, gã lập tức hèn nhát.
Căn bản là đánh không lại a!
“Đã như vậy, mời đạo trưởng trở về cho!”
Ân Thọ giơ tay ra hiệu cho Khổng Tuyên buông Thái Ất Chân Nhân ra.
Thái Ất Chân Nhân quay người bước đi, lần này mất mặt quá lớn, gã làm gì còn mặt mũi nào mà ở lại đây!
Còn về chuyện thu đồ đệ, đành phải đợi gặp sư tôn rồi mới tính tiếp vậy!
“Lý tướng quân, vậy đứa con trai thứ ba này của khanh cứ bái Khổng Tuyên làm thầy đi!”
Ân Thọ mở miệng nói với Lý Tĩnh.
Lý Tĩnh sau khi trải qua sự khiếp sợ ban đầu, lúc này trong lòng tràn ngập niềm vui sướng.
Hắn không biết Khổng Tuyên là ai, nhưng có thể nghiền ép hoàn toàn Thái Ất Chân Nhân - một trong Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo, tu vi chắc chắn đã đạt đến mức đăng phong tạo cực!
Hơn nữa, Khổng Tuyên còn là Quốc sư Đại Thương, một kẻ mê làm quan như Lý Tĩnh nịnh bợ còn không kịp, làm sao có thể phản đối.
Con trai hắn có thể bái Khổng Tuyên làm thầy, đó là điều hắn cầu còn không được!
“Việc này toàn quyền do đại vương định đoạt!”
Lý Tĩnh cung kính đáp lời, sau đó lại mang vẻ mặt đầy mong đợi nói tiếp.
“Đại vương, đứa con thứ ba này của vi thần vẫn chưa có tên, không biết đại vương có thể ban cho một cái tên không?”
“Con trai lớn của khanh tên Kim Tra, con thứ hai tên Mộc Tra, đứa thứ ba này không bằng gọi là Na Tra đi!”
Ân Thọ cất lời.
Na Tra vẫn mang tên Na Tra như cũ, chỉ là quỹ đạo vận mệnh của bản thân hắn, nay đã xảy ra biến hóa.
“Báo...”
“Bẩm báo tướng quân, Na Tra ở trên thành lâu đã dùng Càn Khôn Cung bắn ra một mũi Chấn Thiên Tiễn!”
“Cái gì?”
Lý Tĩnh nghe vậy sợ hãi biến sắc.
Càn Khôn Cung và Chấn Thiên Tiễn này là do Hiên Viên Hoàng Đế đúc thành, chọn lựa gỗ chá của núi Nam Ô Thái Sơn, sừng trâu nước Yên, gân hươu đất Kinh, keo cá sông Hoàng Hà mà tinh tâm chế tác.
Hiên Viên Hoàng Đế chính là dựa vào cây cung này để đại phá Xi Vưu.
Sau này cây cung được giao cho Tổng binh Trần Đường Quan Lý Tĩnh bảo quản, là bảo vật trấn quan, được cất giữ trên thành lâu Trần Đường Quan.
Từ thời Hoàng Đế đến nay, không ai có thể dễ dàng kéo căng cây cung này, lại không ngờ bị Na Tra vừa mới sinh ra kéo căng, còn bắn ra một mũi Chấn Thiên Tiễn.
Ân Thọ nghe vậy ánh mắt cũng hơi ngưng tụ, người khác không biết, nhưng hắn lại rõ ràng vô cùng!
Mũi tên này của Na Tra bắn ra, đã bắn chết Bích Vân Đồng Tử của Thạch Cơ Nương Nương tại Bạch Cốt Động trên Khô Lâu Sơn.
Chắc hẳn, rất nhanh thôi Thạch Cơ sẽ đến đòi một lời giải thích!
====================
“Lý Tĩnh, ngươi lăn ra đây cho ta!”
Một giọng nói tràn ngập phẫn nộ cuồn cuộn như sấm rền, truyền vào đại sảnh Lý phủ.
Lý Tĩnh nghe thấy âm thanh, thân thể chấn động, trong lòng kinh nghi, vội vàng bước ra ngoài viện.
Chỉ thấy trên bầu trời xa xa, một con Thanh Loan vỗ cánh bay tới, trong chớp mắt đã dừng lại trên không trung Lý phủ.
Trên lưng Thanh Loan có một nữ tử đang đứng, dung nhan tuyệt mỹ, đầu đội ngư vĩ kim quan, thân khoác đạo bào bát quái màu đỏ rực, chân đi hài gai thắt đai lụa, tay phải cầm Thái A Kiếm.