Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chư vị đạo hữu, Bạch Liên hữu lễ!”

Bạch Liên Đồng Tử từ từ đáp xuống trước mặt mọi người, cất lời.

“Bạch Liên Đồng Tử, ngươi không ở Tây Phương hảo hảo tu hành đạo pháp, chạy đến Đại Thương ta trợ ác hành hung, chẳng lẽ là chê tuổi thọ của mình quá dài sao?”

Văn Trọng mở miệng quát mắng.

“Bách tính Bắc Hải sinh hoạt cơ cực, dưới sự áp bức của Đại Thương, đồ tăng sát nghiệt.”

“Sư môn ta thương xót bách tính Bắc Hải, đặc biệt đến ngăn cản Văn Thái Sư, trả lại cho Bắc Hải một mảnh tịnh độ!”

“Hơn nữa, Thương diệt Chu hưng, đây là thiên số, ta cũng chỉ là thuận ứng Thiên Đạo mà làm!”

Bạch Liên Đồng Tử cất lời, vẻ mặt tràn đầy vẻ từ bi.

“Đánh rắm, ai nói cho ngươi biết Thương diệt Chu hưng là thiên số, nói hươu nói vượn!”

Văn Trọng giận dữ, vỗ Mặc Kỳ Lân dưới háng, hóa thành một đạo hắc quang bay về phía Bạch Liên Đồng Tử, kim tiên trong tay giơ cao, hung hăng đập xuống.

Kim tiên huyễn hóa thành một con cự mãng màu vàng, há cái miệng đẫm máu, phảng phất như muốn một ngụm nuốt chửng Bạch Liên Đồng Tử.

Thư Hùng Song Tiên trong tay Văn Trọng, chính là Hậu Thiên Linh Bảo do Kim Linh Thánh Mẫu ban tặng, bên trong phong ấn tinh phách của hai con yêu mãng cảnh giới Kim Tiên, trải qua pháp lực thôi động là có thể huyễn hóa ra, uy lực kinh người!

Bạch Liên Đồng Tử thấy thế kinh hãi, gã không ngờ Văn Thái Sư lại nóng nảy như vậy, nói đánh là đánh, vội vàng tế ra Lục Phẩm Công Đức Kim Liên, trong nháy mắt hình thành một lồng ánh sáng màu vàng quanh thân!

Công Đức Kim Liên, chính là do Hỗn Độn Thanh Liên dựng dục Bàn Cổ phân hóa mà thành, tổng cộng có năm hạt sen, trong đó một hạt hóa thành Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên, chính là Tiên Thiên Linh Bảo phòng ngự vô song!

Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên nằm trong tay Thánh Nhân, thứ trong tay Bạch Liên Đồng Tử chỉ là kim liên do hạt sen của nó dựng dục ra, nhưng do phẩm chất cực cao, cho dù là Lục Phẩm, cũng có lực phòng ngự sánh ngang Tiên Thiên Linh Bảo!

“Oanh!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, cự mãng hung hăng va chạm vào lồng ánh sáng màu vàng nổi lên quanh thân Bạch Liên Đồng Tử!

Đồng tử Văn Thái Sư co rụt lại, một roi này của lão lại vô công mà phản, không hề lay động lồng ánh sáng mảy may.

====================

Trước thành Bắc Hải.

Văn Trọng nhìn đòn tấn công vô công mà phản của mình, đôi mày nhíu chặt, sắc mặt có chút khó coi.

Dù sao, đại vương cũng đang đứng phía sau nhìn kìa!

Thế này có chút mất mặt a!

Bạch Liên Đồng Tử thấy Văn Trọng không phá được lồng ánh sáng hộ thể, trong lòng đại định, ánh mắt lộ vẻ từ bi, trong miệng bắt đầu lẩm bẩm niệm chú.

Một luồng sóng âm vô hình, mang theo vận vị khó hiểu chui vào tai Văn Trọng!

Độ hóa bí pháp của Tây Phương Giáo, bí pháp này quỷ dị tột cùng, nhiễu loạn ý thức của con người, khiến người ta rơi vào trạng thái tự hoài nghi bản thân.

Trong đầu Văn Trọng cuộn trào, từng đạo âm thanh quỷ dị không ngừng vang lên, hai mắt tràn ngập vẻ mê ly, Thư Hùng Song Tiên chắn ngang trước người cũng bất giác rũ xuống.

Mắt thấy Văn Trọng bị bí pháp của mình cổ hoặc, thần trí hoảng hốt, Bạch Liên Đồng Tử mừng rỡ trong lòng, vội vàng bay người tiến lên.

Ngay lúc gã vừa định chạm vào Văn Thái Sư, con mắt thứ ba trên trán Văn Thái Sư đột ngột mở bừng.

Một nhãn cầu màu vàng phảng phất như lôi đình ngưng tụ mà thành, lúc đóng mở kim quang đại phóng, một đạo lôi đình màu vàng, mang theo uy thế ngập trời, trong nháy mắt đánh trúng Bạch Liên Đồng Tử.

Lồng ánh sáng hộ thể do Lục Phẩm Công Đức Kim Liên hình thành, chống đỡ được chốc lát liền ầm ầm vỡ vụn. Không còn lồng ánh sáng hộ thể, Bạch Liên Đồng Tử trong khoảnh khắc liền bay ngược ra xa mấy chục trượng.

Nặng nề đập xuống đất, máu tươi cuồng thổ, khí tức uể oải, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ.

“Ha ha...”

“Thiên nhãn của ta, ngoài nhìn thấu nhân tâm, trong trấn áp thất tình, chút thuật cổ hoặc cỏn con cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta sao?”

“Tặc tử, chịu chết đi!”

Văn Trọng cười lớn một tiếng, âm thanh như sấm rền, lại một lần nữa bay người lên không trung phía trên Bạch Liên Đồng Tử.

Tay phải giơ cao kim tiên, mang theo vạn quân chi thế hung hăng đập xuống!

Kim tiên lại một lần nữa huyễn hóa thành cự mãng màu vàng, há cái miệng đẫm máu, lao tới cắn nuốt Bạch Liên Đồng Tử!

“Sư huynh, cứu ta!”

Bạch Liên Đồng Tử can đảm nứt toác, khuôn mặt ngập tràn kinh hãi hét lớn.

Đúng lúc này.

Một cây gậy trúc xanh biếc từ trên trời giáng xuống, trong chớp mắt điểm lên đầu cự mãng, điểm cho cự mãng nháy mắt tiêu tán!

“Thái Sư, được tha người chỗ nào hay tha người chỗ đó, cớ sao phải đuổi tận giết tuyệt chứ!”

Dứt lời, một mập mạp đạo nhân mặc đạo bào màu xám, phanh ngực lộ bụng, chắn trước người Bạch Liên Đồng Tử.

Bạch Liên Đồng Tử nhìn thấy mập mạp đạo nhân xuất hiện, tâm tình lập tức buông lỏng.

Di Lặc, mấy ngàn năm trước bái nhập Tây Phương Giáo, trở thành đệ tử của một trong Tây Phương Nhị Thánh là Chuẩn Đề, thực lực đã đạt tới cảnh giới Đại La Kim Tiên.

“Thái Sư đả thương đệ tử bản giáo, bần đạo bất đắc dĩ, đành phải mời Thái Sư đi theo một chuyến rồi!”

Trên mặt Di Lặc mang theo nụ cười như có như không, tay phải nhẹ nhàng chỉ một cái, định trụ Văn Trọng, sau đó đưa tay vồ về phía trước.

Bàn tay trong chớp mắt hóa to mấy trượng, mắt thấy sắp tóm được Văn Trọng.

“Ngươi tính là thứ gì, cũng xứng vấn tội Thái Sư Đại Thương ta?”

Một đạo hào quang ngũ sắc lóe qua, chỉ nhẹ nhàng quét một cái, cự thủ liền biến mất không thấy tăm hơi.

Hào quang ngũ sắc tản đi, Khổng Tuyên xuất hiện trước người Văn Trọng, ánh mắt mang theo chút khinh miệt nhìn Di Lặc.

Nếu không phải Ân Thọ ra hiệu, loại rác rưởi này, hắn căn bản lười ra tay.

“Ngươi là?”

Di Lặc nhìn Khổng Tuyên, trong mắt lóe lên một tia kiêng kỵ, mở miệng hỏi.

Gã thậm chí còn chưa nhìn rõ Khổng Tuyên ra tay thế nào, bàn tay đã bị phá giải.

“Quốc sư Đại Thương, Khổng Tuyên!”

Khổng Tuyên chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn Di Lặc mang theo một tia khinh thường.