Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thương Dung nhìn chằm chằm Khương Hoàn, lạnh lùng hỏi.
“Khương Vương Hậu là mấy ngày trước triệu kiến ta, bảo ta vào giờ Tý hôm trước, nhân lúc bạo quân say rượu ngủ say thì ra tay.”
Khương Hoàn cụp mắt, không chút suy nghĩ nói.
“Nói bậy, giờ Tý hôm trước, bản cung cùng thê tử của Võ Thành Vương là Giả Thị, ở Trung cung thêu áo ngắm trăng, làm sao có thể giật dây ngươi?”
Khương Vương Hậu vẻ mặt tức giận, đi đến trước mặt Khương Hoàn cất tiếng chất vấn.
Tiếp đó xoay người lại, hướng về phía Ân Thọ khóc lóc bái lạy:
“Đại vương, Giả Thị và rất nhiều cung nữ thị tùng ở Trung cung đều có thể làm chứng, xin đại vương chủ trì công đạo cho thần thiếp!”
Ân Thọ nhìn Khương Vương Hậu khuôn mặt đẫm lệ, tủi thân vô cùng, trong lòng không khỏi rùng mình.
Khương Vương Hậu này là nữ nhi của Đông Bá Hầu Khương Hoàn Sở, đệ đệ nàng là Khương Văn Hoán càng là đại tướng nổi danh.
Nếu như nghe lời sàm tấu mà giết Khương Vương Hậu, không chỉ làm lạnh lòng mãn triều văn võ, khiến quốc vận Đại Thương sụt giảm.
Càng sẽ khiến Đông Bá Hầu sinh lòng phản nghịch, ngả về phe Tây Chu.
Hai đứa con trai của mình và Khương Vương Hậu là Ân Giao, Ân Hồng, cũng sẽ cùng mình phụ tử tương tàn, làm cho nhà tan cửa nát!
Mặc dù đều không phải con trai ruột của hắn, chỉ là của nguyên chủ.
Nhưng bản thân hắn vì vận mệnh của chính mình, cũng không thể trơ mắt nhìn cảnh tượng này xảy ra, huống hồ hai đứa con trai này, trong Phong Thần cũng không hề đơn giản.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Ân Thọ lướt qua đại điện, cất lời.
“Người đâu, tuyên thê tử của Võ Thành Vương, Giả Thị!”
Chưa tới một nén nhang, Giả Thị uyển chuyển bước vào đại điện, trước tiên cùng phu quân Hoàng Phi Hổ liếc mắt nhìn nhau, thấy hắn khẽ gật đầu, liền hành lễ bái lạy:
“Giả Thị, bái kiến đại vương!”
“Bình thân!”
Ân Thọ chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng liền cảm thán, quả nhiên là một tuyệt thế mỹ nhân!
Nhìn mà ta cũng động tâm rồi, hèn chi Trụ Vương lại muốn cưỡng bức người ta!
Chỉ thấy Giả Thị này lông mày như khói nhẹ, da trắng như ngọc, giữa hai hàng lông mày mang theo sức sống thanh thuần như phù dung xuất thủy, quả thực là cực phẩm.
“Giả Thị, cô hỏi khanh, khoảng giờ Tý hôm trước, khanh đang ở đâu, làm chuyện gì?”
Ân Thọ cất tiếng hỏi.
“Hồi đại vương, khoảng giờ Tý hôm trước, thiếp thân ở Trung cung bồi Khương Vương Hậu nương nương thêu áo ngắm trăng!”
Giả Thị mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không dám giấu giếm, đôi mày khẽ nhíu lại như thực trả lời.
“Khanh có chắc chắn không?”
Ân Thọ lại cất tiếng hỏi.
“Hồi đại vương, thiếp thân chắc chắn, nha hoàn tùy tùng của thiếp thân đều có thể làm chứng!”
Giả Thị vội vàng gật đầu đáp.
“Tặc tử, ngươi còn lời gì để nói, còn không mau khai thật!”
Lời của Giả Thị vừa dứt, Thủ tướng Thương Dung liền chỉ vào Khương Hoàn quát.
Sắc mặt Khương Hoàn lập tức trở nên trắng bệch.
Phí Trọng thả hắn vào Trích Tinh Lâu, bảo hắn hành thích Ân Thọ, cho hắn ngàn lượng hoàng kim, hứa hẹn sau khi thành sự sẽ trả tự do cho hắn, để hắn sống cuộc sống vinh hoa phú quý.
Nhưng tình hình trước mắt này, sao lại không giống với những gì hắn nói vậy?
Phí Trọng nói chỉ cần ta cắn chết là do Khương Vương Hậu giật dây, liền có thể bảo vệ ta bình an!
Nhưng bây giờ sự việc bại lộ, Phí Trọng ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao có thể bảo vệ ta bình an?
Lập tức.
Lo âu, sợ hãi, giãy giụa, tuyệt vọng, như thủy triều tràn ngập toàn bộ nội tâm.
Khương Hoàn chỉ cảm thấy cả người như rơi vào hầm băng, quỳ rạp trên mặt đất run lẩy bẩy!
“Người đâu, khiêng Bào Lạc lên đây.”
Ân Thọ lạnh lẽo cất lời.
Nghe đến Bào Lạc, bá quan xôn xao, toàn bộ sắc mặt đại biến, có thể thấy hình phạt Bào Lạc khủng khiếp đến nhường nào!
“Đừng... Ta nói, ta nói... Là Phí Trọng, Phí Trọng giật dây ta!”
Khương Hoàn nghe đến Bào Lạc, không thể duy trì phòng tuyến tâm lý được nữa, sợ đến mức can đảm nứt toác, the thé hét lên.
Sự tình đến nước này, hắn chỉ có một lựa chọn duy nhất, đó chính là khai Phí Trọng ra, nói không chừng còn có thể giảm nhẹ hình phạt cho mình.
“Vu khống... Đại vương, tặc tử này vu khống thần!”
Lời của Khương Hoàn vừa dứt, Phí Trọng liền “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng kêu oan.
“Đại vương, ta không vu khống hắn!”
“Là hắn giật dây ta ám sát đại vương, sau đó giá họa cho Khương Vương Hậu, cũng là hắn thả ta vào tẩm cung!”
Nếu đã khai rồi, Khương Hoàn không còn kiêng dè gì nữa, cắn răng lớn tiếng hét.
“Dám ở trước mặt đại vương nói hươu nói vượn, xem ta có xé nát miệng ngươi không!”
Phí Trọng đang quỳ trên mặt đất đột nhiên nhào về phía Khương Hoàn.
Hoàng Phi Hổ ở bên cạnh, lập tức tiến lên cản lại.
Khương Hoàn không để ý tới sự uy hiếp của Phí Trọng, tiếp tục lớn tiếng hét:
“Đại vương, Phí Trọng hứa cho ta ngàn lượng hoàng kim, đang để dưới gầm giường nhà ta, đại vương nếu không tin, có thể phái người đi xét nhà!”
Lời này vừa nói ra, Phí Trọng quỳ cũng không quỳ nổi nữa, ngã quỵ xuống đất, cả người run rẩy.
“Người đâu, đi xét nhà!”
Ân Thọ nhìn thấy dáng vẻ mặt xám như tro tàn của Phí Trọng, khóe miệng mang theo một tia trào phúng, cất lời.
Chưa tới một nén nhang, thị vệ xách một cái túi bước vào đại điện, đổ ập xuống đất, những thỏi vàng lăn lóc khắp nơi.
Nhìn những thỏi vàng trước mắt, Phí Trọng triệt để mềm nhũn, ánh mắt đờ đẫn.
“Phí đại phu, cô tự nhận đối đãi với khanh không bạc, khanh vì sao muốn ám sát cô? Lại vì sao muốn giá họa cho Khương Vương Hậu? Khanh, giải thích cho cô nghe xem!”
Ánh mắt Ân Thọ đầy vẻ nghiền ngẫm nhìn chằm chằm Phí Trọng, cất lời.
“Đại vương, đại vương tha mạng, đại vương, là Đát Kỷ nương nương, tất cả đều là Đát Kỷ nương nương giật dây thần, nàng ta bảo thần hãm hại Khương Vương Hậu, để nàng ta mượn cơ hội này thượng vị, đại vương tha mạng, đại vương!”
Phí Trọng sợ hãi quỳ trên mặt đất gào khóc thảm thiết, cả người run rẩy, dập đầu như giã tỏi.
Nghe được lời của Phí Trọng, trên đại điện tĩnh lặng một cái chớp mắt, rồi đột nhiên nổ tung!