Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Một tháng tới chúng ta sẽ ở nơi này sao?”

Đi đến gian phòng ngoài cùng bên trái của dãy nhà tranh trước mặt, Hắc Phu không khỏi cau mày.

Nhìn qua là biết căn nhà này đã được dựng từ lâu, tường vách đắp bằng đất, nhưng không ít lớp đất thô đã nứt toác, lại còn lồi lõm loang lổ. Cánh cửa gỗ kia cũng cũ nát không chịu nổi, thậm chí còn có một lỗ thủng to bằng nắm tay. Trên mái nhà, những lớp cỏ tranh được xà gỗ và khối đất đè lên đang bay lất phơ lất phất theo gió, nhìn mà sợ chúng bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào, cũng chẳng rõ bên trong liệu có bị dột mưa hay không...

Nói tóm lại, nơi này chẳng khác nào những lán trại công trường mà hắn từng thấy ở kiếp trước là bao, miễn cưỡng lắm mới xem như chỗ dung thân, điểm duy nhất có thể nhìn được là mặt đất được dọn dẹp sạch sẽ, không còn sót lại một ngọn cỏ dại nào.

Quý Anh thì như đã quen, dù sao y cũng đã hai lần làm canh tốt rồi, bèn tự giễu: “Tự nhiên ta thấy hơi nhớ khách xá ở huyện ngục rồi, ít ra ở đó còn không lọt gió dột mưa, cũng chẳng cần phải huấn luyện, làm việc nặng.”

Vừa nói y vừa mở cửa cho Hắc Phu, trêu chọc nói: “Mời Công sĩ vào trước.”

“Hảo Sĩ ngũ, cũng hiểu tôn ti đó.”

Hắc Phu cũng chỉ có thể cùng Quý Anh tìm niềm vui trong cái khổ, bất đắc dĩ khom người tiến vào, nguyên nhân là do cái cửa này cao chưa tới bảy thước.

Sau khi vào trong phòng, hắn phát hiện bên trong không những không có đèn dầu mà ngay cả củi lửa cũng không đốt, không gian mịt mờ, đợi đến khi ánh mắt của hắn thích ứng được với bóng tối lờ mờ trong phòng, hắn mới nhìn rõ được bố trí bên trong.

Trong căn phòng chật hẹp này, chính giữa là lối đi vừa đủ cho hai người đi song song, hai bên trái phải mỗi bên là một bệ đất rộng khoảng một trượng, hơi cao hơn lối đi một chút, trên đó trải tổng cộng mười tấm đệm rơm. Điều này có nghĩa là các canh tốt được sắp xếp cư trú theo đơn vị là thập, nghĩa là mười người một phòng.

Lúc Hắc Phu bước vào, trong phòng đang có bảy người ngồi tán gẫu, hắn vừa vào bọn họ lập tức ngừng nói, quay đầu lại, bảy đôi mắt đồng loạt nhìn về phía vị khách không mời mà đến này!

Lúc này Quý Anh cũng chui vào, y còn chưa bước qua cửa đã la hét: “Có người của huyện Vân Thủy không?”

Sau khi vào trong y nhìn lướt qua những người bên trong, sắc mặt tức thì lộ vẻ vui mừng, chỉ vào hai người trên tấm đệm sát bên trái mà kêu lớn: “Đây không phải là hai huynh đệ Trệ và Mẫu sao! Các ngươi cũng đến phục dịch vào đúng dịp Tết à!”

Hắc Phu nhìn sang, thấy một thanh niên lùn, mặt tròn, mắt nhỏ, cao chỉ tầm sáu thước rưỡi, bên cạnh lại là một tráng hán cao tám thước, vai u thịt bắp, còn cao hơn cả Hắc Phu. Nếu không phải Quý Anh gọi, có đánh chết hắn cũng không tin đây lại là hai huynh đệ...

“Bọn ta là đường huynh đệ.” Hai người lên tiếng giải đáp nghi hoặc của Hoắc Phu, bọn họ cũng nhận ra Quý Anh, cười nói nhận nhau. Hóa ra tuy bọn họ không ở cùng một ấp nhưng lần phục dịch trước cũng ở cùng một chỗ cho nên mới quen biết.

Hắc Phu có chút không nỡ gọi tên bọn họ, Trệ chính là lợn, Mẫu nào phải mẫu đơn, mà có nghĩa là bò đực, phụ mẫu của đôi đường huynh đệ này đã hẹn trước với nhau rồi sao? Thế mà lại đặt cho bọn họ cái tên của súc vật.

Nhưng nghĩ lại Hắc Phu cũng thấy bình thường, dân thường ở thời đại này đa phần không có những thứ như họ hay thị* giống quý tộc, sau khi sinh ra mới đặt tên, tùy tiện chỉ vào một vật mà gọi tên, còn như chỉ trúng gà, vịt, lợn, bò hay là hoa cỏ cây cối thì phải xem duyên phận. Không phải ngay cả tiểu danh** của Hán Vũ Đế chẳng phải cũng là Trệ Nhi sao.

*Thị: Là tên nhánh hoặc phong hiệu của một gia tộc quý tộc, dùng để phân biệt trong cùng một họ lớn, thường gắn với địa danh, chức tước hoặc phong ấp.

**Tiểu danh: Giống tên ở nhà.

Nếu phụ mẫu không muốn chỉ vật đặt tên thì sẽ dựa theo thứ tự lớn nhỏ mà gọi theo thứ tự lần lượt là Bá, Trọng, Thúc, Quý, ví dụ như Quý Anh. Còn có ở vùng Phong Bái nước Sở, đứa con út chẳng ra gì nhà Lưu lão gia tử là Lưu Quý, gần ba mươi tuổi đầu vẫn chưa cưới được vợ, suốt ngày lêu lổng...

Ngoài ra rất có thể phụ mẫu sẽ đặt cho hài nhi cái tên hợp với hoàn cảnh, ví như Hắc Phu, bởi vì khi sinh ra hắn đã là một đứa trẻ đen nhẻm, mập mạp. Đệ đệ của hắn là Kinh, bởi vì lúc mẫu thân mang thai mười tháng, kỳ hạn sinh nở sắp đến thì bị kinh động mà sinh con nên mới có tên đó.

Cho nên hai huynh đệ họ cực kỳ hâm mộ đại ca Trung, cái tên Trung này là phụ mẫu cố ý mời nhật giả, là cách gọi của thầy bói thời này đến nhà, lật xem cuốn lịch gọi là nhật thư mà đặt cho, vô cùng chính thức, lại còn khéo léo dễ nghe...

Sau đó Trệ và Mẫu giới thiệu năm người khác trong phòng.

“Đây là Tiểu Đào, là người xã Vân Mộng.” Tiểu Đào là một thanh niên dáng người thấp bé, cùng tuổi với Hắc Phu, y vô cùng nhút nhát, ngồi ở góc tường, trầm mặc ít nói.

“Đây là Bình, Khả, Bất Khả, đều là người ở gần thành huyện.”

Bình khoảng hơn hai mươi tuổi, quả thực là tướng mạo bình bình, giống như đại đa số bách tính thời này, hai mắt mờ mịt, ánh mắt đờ đẫn, không có chỗ nào khiến người ta ấn tượng sâu sắc.

Hai người tên Khả và Bất Khả kia cũng là hai huynh đệ, hai cái tên này hợp lại thật là buồn cười hết sức. Khả thì mặt rỗ còn Bất Khả thì có một đôi mắt lác, cả hai đều mím môi không thích nói chuyện. Theo lý thì huynh đệ ruột sẽ không bị cùng trưng triệu một lúc, chỉ là bọn họ đều đã trưởng thành, phân gia, không tính là cùng nơi cư ngụ nên mới bị trưng triệu cùng lúc.

Nói chung mấy người này tuổi tác đều tương tự như Hắc Phu, nhiều nhất cũng chỉ mới tham gia phục dịch một hai lần.

“Đây là Triều Bá, cũng là người huyện Vân Mộng.”

Đến cuối cùng, Trệ giới thiệu tới một người ngồi ở phía trong cùng, người này tuổi tác khá lớn, nhìn qua chắc khoảng chừng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, chòm râu dê dài, cũng không rõ cái chữ Bá này là do trong các huynh đệ trong nhà, ông ấy đứng đầu hay là vì tuổi tác đã cao nên được tôn xưng như vậy?

Triều Bá nghiễm nhiên trở thành người có địa vị cao nhất trong cả đám, ông ấy không đứng dậy chắp tay như những người khác, chỉ thong dong ngồi trên sập đất, gật đầu một cái, lại chỉ vào Hắc Phu rồi nói: “Hậu sinh, ngươi là người phương nào?”

Hắc Phu nãy giờ vẫn im lặng ghi nhớ tên tuổi của mọi người, lúc này mới hướng về phía họ chắp tay nói: “Ta đến từ huyện Vân Mộng...”

“Hóa ra là đồng hương à.” Triều Bá cười rộ lên, lộ ra hàm răng vàng khè.