Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thắng rồi!” Quý Anh phát ra một tiếng hoan hô, đồng thời hất hàm với những người khác, ý tứ rõ rành rành: Thế nào, ta đã nói rồi mà, Hắc Phu huynh đệ lợi hại lắm phải không!
“Nhanh như vậy đã phân thắng bại rồi sao?” Bảy người còn lại trong phòng cũng đưa mắt nhìn nhau, bọn họ còn chưa kịp phản ứng gì...
“Chuyện gì thế này...”
Khuôn mặt của Đông Môn Báo hiện rõ vẻ ngỡ ngàng, trước kia hắn ta cùng đám đồng lứa trong huyện nô đùa vật tay ở đầu đường ngõ xá đều là dùng tay phải. Đây là lần đầu tiên hắn ta dùng tay trái để chơi cho nên đối với việc phát lực, động tác không mấy thuần thục. Nhưng Hắc Phu lại như thể đã luyện tập qua ngàn vạn lần vậy, vô cùng lão luyện, hơn nữa sức mạnh kia cực kỳ to lớn, vượt xa tưởng tượng của Đông Môn Báo.
“Ta không phục!”
Hắn ta nhịn nửa ngày, đột nhiên gào lên, đôi mắt nhìn chằm chằm Hắc Phu nói: “Làm lại lần nữa!”
“Cái người này, lúc trước còn nói gì mà quang minh lỗi lạc, thua rồi lại giở quẻ, tính là nam nhi gì chứ!” Quý Anh lại không vui, lập tức lên tiếng châm chọc khiến mặt Đông Môn Báo đỏ bừng.
“Quý Anh.” Hắc Phu lại xua tay ngăn y lại, cười nói: “Làm lại lần nữa cũng không sao, chi bằng chơi ba ván, thắng hai là ăn, sao hả?”
“Được!” Đông Môn Báo nghiến răng, hắn ta cảm thấy vừa rồi là do bản thân nhất thời đắc ý, quá khinh suất với Hắc Phu, lần này hắn ta nhất định sẽ cẩn trọng hơn.
Hai người lần nữa đặt tay lên bệ đất, đôi tay đan chéo nhau, lần này Đông Môn Báo không dám buông lời mỉa mai nữa, đôi môi hắn ta mím chặt, nhìn trừng trừng vào tư thế của Hắc Phu.
Để đảm bảo công bằng, lần này bọn họ còn để Quý Anh hô bắt đầu.
“Quyết!”
Tiếng của Quý Anh vừa vang lên, Đông Môn Báo lập tức dốc hết sức bình sinh, lần này hắn ta không còn bị Hắc Phu dùng sức mạnh mang tính bộc phát vật ngã ngay, mà đôi bên bắt đầu giằng co tại điểm giữa.
Chỉ thấy lòng bàn tay hai người áp chặt, cơ bắp cánh tay căng lên, ngẩng đầu, ánh mắt đối nhau, cả hai đều nhìn thấy được sự ngoan cường trong mắt đối phương...
‘Đông Môn Báo này dù dùng tay trái nhưng vẫn mạnh kinh hồn.’ Hắc Phu biết mình coi như đã gặp phải đối thủ, nhưng không sao, vật tay không chỉ dựa vào sức lực mà còn có kỹ xảo.
Kiếp trước hắn không ít lần cùng bạn học trường cảnh sát chơi trò này cho nên biết rằng khi vật tay, trạng thái có lợi nhất để phát lực là khi ngươi ở tư thế có thể nhìn thấy năm ngón tay từ góc chính diện, chứ không phải để nắm đấm hướng về phía mình. Ngoài ra theo nguyên lý đòn bẩy, khi cánh tay đối phương càng gần, cũng sẽ càng có lợi cho việc phát lực của bản thân.
Thế nên khi hai người đã rơi vào trạng thái bế tắc, Hắc Phu bắt đầu hơi điều chỉnh tư thế, thử kéo tay Đông Môn Báo về phía mình, sau đó mãnh liệt đè xuống!
“Lại tới rồi!” Đông Môn Báo bị ép đến mức nhắm nghiền mắt, răng cắn chặt, gân xanh trên cổ và trán nổi lên cuồn cuộn, ba vết bớt hình tròn trên mặt hắn ta càng thêm đỏ rực. Hắn ta dồn toàn bộ sức bình sinh vào tay trái, nhưng vẫn không cách nào ngăn cản nó từng chút một bị bẻ cong, cuối cùng bị đè rạp xuống bệ đất...
Lần vật tay thứ hai, Hắc Phu lại thắng.
“Ta thua rồi, coi như ngươi lợi hại, chức Thập trưởng này là của ngươi.”
Lần này Đông Môn Báo không còn kêu gào làm lại lần nữa mà có chút nản lòng đứng dậy.
Thấy gã Đông Môn Báo ngang ngược suốt cả ngày trời thế mà chủ động nhận thua, mọi người trong phòng nhất thời đều lộ vẻ kinh ngạc, không thể tin nổi, đồng thời ánh mắt nhìn về phía Hắc Phu cũng thay đổi, người nào ngưỡng mộ thì càng thêm ngưỡng mộ, kẻ nào sợ hãi thì càng thêm sợ hãi.
Sau một màn so tài, rốt cuộc ai là đầu lĩnh trong phòng đã không còn gì bàn cãi.
Hắc Phu thắng xong cũng không đắc ý vênh váo mà nói với Đông Môn Báo đang đứng đó hậm hực: “Báo huynh, thực ra ngươi không có thua.”
“Lời này có ý gì?” Đông Môn Báo nghe vậy, lập tức quay người lại.
Hắc Phu giơ tay trái lên nói: “Vừa nãy ta chưa kịp nói, thực ra ta thuận tay trái.”
“Hắc Phu, ngươi thắng thì cứ thắng đi, nói ra làm gì!” Quý Anh cuống quýt, nhìn thấy gã Đông Môn Báo huênh hoang bị bẽ mặt, y vui còn không hết, nào ngờ Hắc Phu lại đem sự thật nói toạc ra làm cho Quý Anh giật mình…
Hắc Phu lại không cho là vậy, cố ý nói: “Cuộc vật tay này thực ra là ta đã hời của hắn ta, không công bằng với Đông Môn Báo, sao có thể giấu giếm chứ?”
Nói xong hắn bình thản nói với Đông Môn Báo đang có chút thẹn quá hóa giận: “Sự tình là như vậy, cuộc so tài hôm nay không tính là thật!”
Sắc mặt Đông Môn Báo âm trầm bất định nửa ngày, trong lòng lóe lên vô số ý niệm, cuối cùng nộ khí của hắn ta từ từ tiêu tan, thở dài một tiếng nói: “Tay trái đấu tay trái, hai lần quyết đấu ngươi cũng không có ám toán ta mà là thắng đường đường chính chính, sao lại gọi là không công bằng? Huống hồ, ngươi thẳng thắn nói ra sự thật, không hề che đậy, có thể thấy thâm tâm ngươi chẳng muốn lừa ta...”
Hắn ta chắp tay nói: “Ta thua chính là thua, không còn gì để nói, chức Thập trưởng này cứ để ngươi làm, ta tuyệt đối không tranh nữa!”
Sở dĩ Hắc Phu nói rõ chân tướng, một là bởi một tháng tới sớm tối có nhau, chút bí mật nhỏ đó của hắn chắc chắn không giấu nổi. Thứ hai cũng là đánh cược vào tâm tính của Đông Môn Báo, quả nhiên không ngoài dự đoán, tên mãng phu này cũng có ngạo khí của riêng mình.
Hắn liền ha hả cười lớn: “Quả nhiên là người sảng khoái!”
Hắc Phu vô cùng tự nhiên bước lên phía trước, vỗ vai Đông Môn Báo rồi nói: “Báo huynh, theo ta thấy hai người chúng ta, luận về khí lực, võ nghệ, thực sự là khó phân thắng bại nha!”
“Khó phân thắng bại?”
Đông Môn Báo lẩm bẩm câu này một lúc, nộ khí hoàn toàn tiêu tan, ngược lại còn có vài phần hoan hỉ.
Hắc Phu vừa mới nổi danh trong huyện, đám thanh niên đều đang bàn tán xôn xao về sự tích của hắn, coi hắn là dũng sĩ. Đông Môn Báo tuy cũng là kẻ kiệt xuất tại địa phương nhưng chỉ nổi danh trong ấp Đông Môn của hắn ta, bước chân ra khỏi mảnh đất nhỏ bé ấy, còn ai biết đến hắn ta nữa?
Lúc này vị dũng sĩ Hắc Phu đang được người trong huyện ca tụng lại nói hai người họ khó phân thắng bại, làm sao hắn ta lại không vui cho được chứ?