Chiếc xe cấp cứu 120 hú còi inh ỏi, xé toạc màn đêm lao thẳng vào thành phố, hướng về phía Bệnh viện Đại học Y số 1.
Vi Đại Bảo bỗng chốc trở thành nhân viên khiêng cáng, cũng leo tót lên xe cấp cứu theo.
Vốn dĩ xe cấp cứu 120 chỉ cho phép một người nhà đi cùng, nhưng bác sĩ đi theo xe... mọi người đều quen mặt, biết rõ gốc gác của nhau nên cũng chẳng ai ngăn cản ông ta.
Nhìn sắc mặt Vương bí thư tím tái, khó thở, máy theo dõi điện tim kêu báo động điên cuồng, đoạn ST chênh lên tạo thành hình lá cờ nhỏ như nghe thấy tiếng phần phật trong gió, Vi Đại Bảo có chút hoang mang, nhưng nhiều hơn cả là... may mắn.
Cái đứa "con nhà người ta" đó, bất kể cậu ta vì lý do gì mà quay về, cũng chẳng cần biết cậu ta có làm màu hay không, bản lĩnh thực sự thì vẫn có thừa.
Đường biểu diễn trên máy theo dõi điện tim đã kéo thành hình lá cờ rồi, Vi Đại Bảo tuy hiểu biết không nhiều, nhưng dạng điện tâm đồ chuẩn mực thế này ông ta vẫn đọc được. Kéo cờ thế kia đồng nghĩa với nhồi máu cơ tim, trăm phần trăm là nhồi máu cơ tim!
Nguy hiểm thật!
Chuyện này mà trì hoãn ở nhà thêm mười mấy phút, rồi mới gọi xe cấp cứu chở tới bệnh viện xã, trước trước sau sau mất đứt mấy chục phút thì e rằng người cũng chẳng còn nước non gì nữa.
Cùng với việc tiêm tĩnh mạch các loại thuốc cấp cứu và thuốc thông mạch, tình trạng của Vương bí thư tạm thời duy trì được mức ổn định. Xem chừng có tới hơn nửa phần hy vọng sống sót tới được Bệnh viện Đại học Y số 1, nhưng dù được cấp cứu rất kịp thời thì Vi Đại Bảo cũng chẳng dám bảo đảm trăm phần trăm.
Nhồi máu cơ tim, làm gì có chuyện dám chắc chắn trăm phần trăm không xảy ra chuyện.
"Ngô chủ tịch xã, sau đó tính thế nào?" Bác sĩ nội khoa đi cùng xe cấp cứu 120 hỏi.
"Con trai tôi đã liên hệ với Chủ nhiệm Khoa Tim mạch của Bệnh viện Đại học Y số 1 rồi, chỉ cần duy trì đến được bệnh viện là được." Ngô Trọng Thái nói.
Tình huống càng nguy cấp, Ngô Trọng Thái lại càng tỏ ra bình tĩnh.
Ông lặng lẽ nhìn người đồng sự bao năm của mình nửa cái mạng đã mất, nằm thoi thóp trên cáng đẩy thở oxy, trong lòng không hề hoảng loạn mà đang tính toán xem bước tiếp theo phải làm gì.
Thằng nhóc đó đã bảo rồi, ước tính chắc không có vấn đề gì đâu, lão Vương à, ông ráng mà kiên trì thêm chút nữa!
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng dài ngoằng sau chiếc xe cấp cứu 120, bóng đen ấy như lưỡi hái tử thần đuổi riết phía sau xe, cho đến khi màn đêm buông xuống nuốt chửng chiếc xe cấp cứu. Cuối cùng chỉ còn ánh đèn nhấp nháy trên nóc và đầu xe, hé lộ ra một tia hy vọng mong manh.
Mọi sự cố ngoài ý muốn đều không xảy ra, chỉ là trên đường hơi tắc một chút, chậm mất hơn 20 phút. Khi đến Khoa Cấp cứu của Bệnh viện Đại học Y số 1, Ngô Trọng Thái có chút thấp thỏm, thằng nhóc Ngô Miện bảo đã liên hệ với Cao chủ nhiệm, chuyện này liệu có đáng tin không.
Ngộ nhỡ nó biết Cao chủ nhiệm mà Cao chủ nhiệm chẳng biết nó là ai thì ngượng chín mặt.
Mất mặt chút đỉnh thì chẳng sao, ngộ nhỡ làm lỡ dở bệnh tình của lão Vương... Không thể nào, đã đưa tới Bệnh viện Đại học Y số 1 rồi thì chắc chắn người ta sẽ qua khỏi thôi.
Bệnh viện Nhân dân mà, đã chuyển tới đây thì tuyệt đối không thể để chậm trễ được. Khác biệt chỉ là ai đứng mổ, trình độ kỹ thuật cao thấp ra sao mà thôi.
Ngô Trọng Thái thầm tự an ủi bản thân, khi xe cấp cứu vừa dừng hẳn, ông liền tung người nhảy phắt xuống xe. Nhìn động tác thì Ngô Trọng Thái dù nhiều tuổi hơn nhưng lại nhanh nhẹn hơn Vi Đại Bảo rất nhiều.
"Xin hỏi có phải xe cấp cứu của xã Bát Tỉnh không?" Một bác sĩ trẻ đứng trong màn đêm chủ động bước tới hỏi thăm.
"Phải, phải." Ngô Trọng Thái trả lời.
Nét mặt vị bác sĩ trẻ lập tức trở nên nghiêm túc: "Bệnh nhân thế nào rồi?"
Miệng thì hỏi vậy, nhưng người bệnh nằm ngay trước mắt anh ta chỉ liếc nhìn một cái, rồi liếc qua máy theo dõi điện tim, sắc mặt hơi giãn ra một chút, sau đó đưa mắt nhìn quanh quất như đang tìm kiếm thứ gì.
Mười mấy người mặc áo blouse trắng cùng bước tới, dưới ánh đèn sáng rực phản chiếu trên những chiếc áo blouse trắng tạo thành luồng sáng chói lòa, khiến Ngô Trọng Thái chói mắt không mở nổi.
"Xin hỏi Miện thiếu đâu rồi?" Một bác sĩ ngoài năm mươi tuổi, dáng người thấp đậm cất tiếng hỏi.
Ngô Trọng Thái ngẩn người, ông nheo mắt nhìn lướt qua bảng tên trên ngực người nọ — Cao Bách Tường, Chủ nhiệm Khoa Tim mạch 1, Bệnh viện Đại học Y số 1.
"Cao chủ nhiệm? Ngô Miện liên hệ với ông sao?" Ngô Trọng Thái dè dặt ướm hỏi.
"Ờ... Miện thiếu dặn dò tôi như vậy." Cao chủ nhiệm làm một động tác tay, ra hiệu cho các bác sĩ cấp dưới đẩy bệnh nhân xuống, còn bản thân ông thì chăm chú quan sát Ngô Trọng Thái.
"Dám hỏi bác là..."
"Miện thiếu... Đừng gọi như vậy, cứ gọi là Ngô Miện đi, tôi là bố của Ngô Miện." Ngô Trọng Thái nói.
"Bác trai, sao bác lại đích thân tới đây, Miện thiếu đi chiếc xe phía sau sao?" Trên mặt Cao chủ nhiệm lập tức nở nụ cười niềm nở, lưng hơi khom xuống, cung kính hỏi han.
"Nó về nhà rồi."
"Than ôi, tôi cứ tưởng được diện kiến Miện thiếu một lần. Nhưng cũng phải thôi, chỉ là bệnh nhỏ, chỉ là bệnh nhỏ ấy mà." Cao chủ nhiệm lộ rõ vẻ tiếc nuối nói.
Bệnh nhỏ?
Ngô Trọng Thái thầm mỉa mai trong lòng, cả một quãng đường người ta thoi thóp nửa sống nửa chết, đến chỗ Cao chủ nhiệm lại biến thành bệnh nhỏ.
Tuy nhiên với tư cách là người nhà bệnh nhân, nghe bác sĩ nói vậy ai cũng thích, bảo là bệnh nhỏ đồng nghĩa với việc người ta nắm chắc trong tay.
"Bác trai, tôi là Phó viện trưởng phụ trách khối lâm sàng của Bệnh viện Đại học Y số 1, họ Tiết, bác cứ gọi tôi là Tiểu Tiết là được." Một người khác đưa tay ra bắt tay với Ngô Trọng Thái và trực tiếp tự giới thiệu.
Phó viện trưởng... Tiểu Tiết...
Không chỉ riêng Ngô Trọng Thái mà ngay cả Vi Đại Bảo đứng phía sau xem náo nhiệt cũng há hốc mồm kinh ngạc. Rào cản trong ngành y vô cùng nghiêm ngặt, cái chốn như Bát Tỉnh, dù viện trưởng bệnh viện xã có đích thân tới thì ước chừng các chủ nhiệm khoa của Bệnh viện Đại học Y số 1 cũng lười tiếp đón.
Vậy mà cái đứa "con nhà người ta" kia chỉ gọi một cú điện thoại, người thì không buồn xuất hiện, viện trưởng của một bệnh viện hạng ba tuyến đầu tầm cỡ như Bệnh viện Đại học Y số 1 lại phải đích thân đứng đợi ở Khoa Cấp cứu suốt hai tiếng đồng hồ! Lại còn gọi là Miện thiếu, cái kiểu xưng hô quái quỷ gì thế này.
Đây mà là học hành chẳng ra gì ở nước ngoài, cuối cùng nghèo túng phải quay về quê sao? Nhìn thế nào cũng chẳng thấy giống, ngược lại trông giống như mặc áo gấm đi đêm thì đúng hơn.
"Bác trai, để Cao chủ nhiệm đi cấp cứu đi, chúng ta đừng đi theo làm gì." Tiết phó viện trưởng ân cần nói: "Bác vất vả đi suốt một chặng đường chắc mệt rồi, mời bác qua phòng làm việc của tôi ngồi một lát cho yên tĩnh."
"Nhưng mà..."
"Bác yên tâm, bác ở lại đây cũng không giúp được gì. Phòng bệnh cao cấp tôi đã sắp xếp xong cả rồi, cấp cứu xong xuôi, sau phẫu thuật sẽ chuyển thẳng về phòng cao cấp, đến lúc đó bác sang thăm bệnh nhân sau cũng được."
"Tôi còn phải đi đóng viện phí." Ngô Trọng Thái nhỏ giọng nói.
"Không sao, tôi đã báo trước với Phòng Quản lý Điều trị nội trú rồi, tạm thời bảo lãnh ứng trước hai trăm nghìn tệ trên hệ thống. Đều là người nhà cả, ngày mai đóng cũng không muộn." Tiết phó viện trưởng nói: "Hoặc đợi đến lúc xuất viện, trừ khoản bảo hiểm chi trả đi rồi đóng phần còn lại cũng được."
"..."
"Đợt trước con trai tôi có mang về một ít trà Long Tỉnh hái trước tiết Thanh Minh. Nói ra thì cũng nhờ có thầy Ngô giúp đỡ một tay, thằng nhóc nhà tôi mới thuận lợi tai qua nạn khỏi."
Tiết phó viện trưởng cười tươi rói khom người làm động tác mời, thái độ vô cùng khiêm nhường và cung kính.
Ngô Miện bao năm nay một mình bươn chải bên ngoài, chỉ báo tin bình an chứ chưa bao giờ kể lể nỗi vất vả. Ngô Trọng Thái không biết con trai mình ở ngoài rốt cuộc đã làm những gì, nhưng ông có thể cảm nhận được sự kính trọng mà vị phó viện trưởng trước mắt dành cho con trai mình là xuất phát tự đáy lòng.
"Bác trai, Miện thiếu lần này về quê là để thăm hai bác sao?" Tiết phó viện trưởng ướm hỏi.
"Không phải, nó về... Ài, cứ đòi lên đạo quán trên núi Lão Qua ẩn cư. Tôi không đồng ý, bắt nó vào làm việc ở Bệnh viện Y học cổ truyền của xã rồi." Ngô Trọng Thái có chút không yên tâm về bệnh tình của Vương bí thư, nhìn đoàn bác sĩ mặc áo blouse trắng tác phong nhanh nhẹn vây quanh đẩy cáng vào thang máy, trong lòng bồn chồn nên buột miệng nói ra.
Tiết phó viện trưởng ngẩn người ra một lúc, dường như cảm thấy hoặc là mình nghe nhầm, hoặc là Ngô Trọng Thái nói nhầm.
Vài giây sau, Tiết phó viện trưởng thận trọng hỏi lại: "Tôi cũng có tuổi rồi nên tai nghe không được rõ lắm, ban nãy chưa nghe kịp. Ý bác là thầy Ngô đã tìm được việc làm bên Mỹ, lần này về để đón hai bác sang đó sao?"
"Không phải, nó về nước hẳn rồi, hiện tại đang làm Phó trưởng phòng Y vụ ở Bệnh viện Y học cổ truyền Bát Tỉnh."
Một tiếng sét giáng thẳng từ trên trời xuống, bổ trúng ngay đỉnh đầu Tiết phó viện trưởng.