Y Giả Vô Miên

Chương 19. Răng khôn mọc lệch

Sớm hơn giờ tan tầm nửa tiếng, hai nữ nhân viên của Phòng Y vụ đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.

Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, việc về sớm thế này so với trước kia đã là muộn hơn rất nhiều rồi. Họ lo lắng vị tiểu gia kia sẽ nói này nói nọ, nhưng người nọ cứ như một pho tượng bất động ngồi đó nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như căn bản chẳng hề hay biết việc họ về sớm.

Căn phòng làm việc hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, Sở Tri Hi lướt điện thoại một lát, ngước nhìn Ngô Miện vài cái, thời gian trôi qua cũng không hề chậm.

"Anh, quán cũ Phì Dương có xa không?" Đúng năm giờ, Sở Tri Hi cất tiếng hỏi.

"Không xa, đi bộ hết 12 phút 33 giây."

"Đi thôi, để em nếm thử đặc sản Bát Tỉnh xem sao. Suốt ngày nghe anh kể gà quê cừu sống ở Bát Tỉnh ngon lắm, cuối cùng cũng được ăn rồi. Gà quê có phải là loại gà thả đồi chạy bộ không anh?" Sở Tri Hi cười nói: "Đúng rồi, bao giờ anh dẫn em về nhà ra mắt?"

"Về nhà cái gì." Ngô Miện quả quyết nói: "Chỗ ở đã thu xếp xong cho em rồi."

"Xì, để em ở một mình bên ngoài, anh yên tâm được chắc?" Sở Tri Hi bĩu môi nói.

"Có nắm đấm thép của chủ nghĩa xã hội bảo vệ, an toàn tuyệt đối, em tưởng là đang ở Mỹ chắc?" Ngô Miện bĩu môi đáp lại.

"Có muốn mỗi ngày trước khi đi ngủ đều có người mát-xa cho không nào? Thoải mái dễ chịu, chứng mất ngủ sẽ đỡ hơn nhiều đấy nhé."

Sở Tri Hi thừa biết kết quả, cô không dây dưa lằng nhằng mà trực tiếp dùng biện pháp dụ dỗ bằng lợi ích.

"Đi ăn cơm." Ngô Miện đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo măng-tô màu kaki rồi sải bước ra khỏi cửa.

"Anh, người bạn học tối nay ăn cơm cùng là ai thế?"

"Một anh chàng đẹp trai tên là Triệu Triết cùng với vợ cậu ấy." Ngô Miện nói.

"Ủa? Đến cả anh mà cũng công nhận là đẹp trai cơ à?"

"Hồi học cấp hai các bạn nữ đều bảo thế, hai hotboy lớn nhất khối là anh với Triệu Triết."

"Đừng đùa chứ, mắt thẩm mỹ của các bạn nữ trường anh có vấn đề hết rồi sao?"

"Hồi đó anh còn nhỏ, nét chưa vỡ ra hết..."

Hai người thong thả rời khỏi Bệnh viện Y học cổ truyền. Dưới chân cầu thang, trước cửa phòng bảo vệ, một bác sĩ trực đang đứng hút thuốc cùng nhân viên bảo vệ; bên cạnh là một tiệm đồ ăn chín, mùi thơm của móng giò luộc ngào ngạt bay ra từ trong tiệm.

Trải nghiệm này Ngô Miện cảm thấy rất mới mẻ, quê nhà thật lòng chẳng thể nào so bì được với đế đô hay ma đô. Nhưng ở đây có nhiều sự an nhàn, nhịp sống rất chậm rãi. Hồi ở đế đô, việc bản thân muốn ngồi yên một chỗ suốt cả ngày trời gần như là điều bất khả thi.

Bước đến quán cũ Phì Dương quen thuộc, đã 3 năm 2 tháng 12 ngày rồi anh chưa quay lại đây, nơi này vẫn y nguyên như cũ.

Mặt tiền quen thuộc, biển hiệu quen thuộc, bà chủ quán quen thuộc, lại còn là hai người.

"Miện Tử về từ bao giờ thế em? Em đúng là khách quý hiếm gặp nha, vào đây vào đây ngồi đi." Bà chủ quán từ đằng xa vừa liếc mắt đã nhận ra Ngô Miện ngay, niềm nở như một luồng gió ấm giữa mùa hè ùa tới.

"Chị chủ, mấy năm không gặp, chị chẳng thay đổi chút nào, vẫn trẻ trung như xưa." Ngô Miện thản nhiên nói.

"Già rồi chứ trẻ trung gì nữa em ơi, già khú đế từ lâu rồi, đâu có như em, cứ như ăn phải tiên đan giữ gìn nhan sắc ấy, nhìn vẫn như cậu nhóc 18 tuổi. Đúng rồi, cái kính râm này của em trông đẹp đấy, đẹp hơn cái lần trước."

"Kính râm từ 3 năm trước mà chị vẫn còn nhớ hình dáng thế nào cơ à?"

"Chứ sao nữa, chị ở đây mở quán đón khách thập phương, khách bình thường chị còn phải nhớ mặt, huống chi là Miện Tử nhà em."

"Em cũng sắp ba mươi đến nơi rồi, thời gian trôi nhanh thật."

"Em có tám mươi tuổi thì ở chỗ Trương tỷ này em vẫn cứ là Miện Tử thôi. Ơ kìa? Đây là cô bạn gái nhỏ của em đấy à? Trông xinh xắn quá chừng!"

Ngô Miện không nhận cũng chẳng phủ nhận, sải bước đi thẳng vào trong quán.

Quán cũ Phì Dương diện tích không lớn, mở cửa ngay sát mặt đường, bên trong kê 8 chiếc bàn, không có phòng riêng. Ở góc trong cùng, hai vợ chồng Triệu Triết và Trần Lộ đã đến từ trước, Triệu Triết đang dáo dác nhìn quanh, còn Trần Lộ thì đang dùng nước sôi tráng lại chén đĩa đũa muỗng.

Triệu Triết thấy Ngô Miện bước vào liền huých nhẹ Trần Lộ một cái, cả hai cùng đứng dậy cất tiếng chào đón.

Ngô Miện chào lại một tiếng rồi bước lại gần.

Thời gian còn sớm nên trong quán Phì Dương chưa có mấy bàn khách. Bàn sát phía ngoài có năm người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi, hai người trong số đó mặc áo ba lỗ, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo cổ.

Mấy người đó đang ồn ào hô hào uống bia chúc tụng nhau.

"Ngô Miện, thằng ranh này về sao không báo cho tao một tiếng!" Triệu Triết tươi cười bước lên, vỗ mạnh vào vai Ngô Miện vô cùng thân thiết.

"Tao vừa mới về." Ngô Miện nói: "Còn chưa kịp thở nữa là."

"Tao cứ tưởng mày xin thẻ xanh định cư luôn bên Mỹ rồi chứ." Triệu Triết khoác tay lên vai Ngô Miện, cười hả hê nói: "Có phải vẫn là ở quê nhà sướng nhất không?!"

Sắc mặt Ngô Miện không đổi, không đáp lại câu hỏi của Triệu Triết.

"Định bao giờ thì cưới Tiểu Hi thế?"

Đối với sự vồ vập nhiệt tình của Triệu Triết, Ngô Miện cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng. Có lẽ đây là chuyện mà bất kỳ ai khi về quê cũng đều phải đối mặt: công việc và giục cưới.

"Đại Lộ, đây là Sở Tri Hi, lần trước ở tỉnh thành anh có gặp một lần rồi, đợt đó em không đi cùng." Triệu Triết dường như cũng chẳng cần câu trả lời, chỉ là nghĩ đến đâu hỏi đến đấy, sau đó liền giới thiệu Sở Tri Hi với Trần Lộ.

Trần Lộ vừa dọn dẹp bát đĩa vừa chào hỏi Sở Tri Hi, Sở Tri Hi định xắn tay vào giúp nhưng bị Trần Lộ tự nhiên từ chối.

"Ái chà..." Phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng kêu thảm thiết, bàn khách đang uống rượu ồn ào náo nhiệt kia bỗng chốc im bặt.

Ngô Miện quay đầu lại, thấy một gã đàn ông to con vạm vỡ đang ôm chặt lấy miệng, kêu la thảm thiết.

"Cắn vào lưỡi rồi à?" Một người ngồi cạnh gã đàn ông hả hê trêu chọc: "Mày bảo xem vợ mày bủn xỉn với mày đến mức nào, ra ngoài uống bữa rượu mà cũng phải tự cắn lưỡi mình làm mồi nhắm."

"Không phải, không phải." Gã đàn ông ú ớ lúng búng nói: "Đau răng."

Ngô Miện thấy không có chuyện gì nghiêm trọng liền ngồi xuống. Gã đàn ông phía sau dường như đã đỡ hơn đôi chút, giọng nói rõ ràng hơn một chút, phân trần: "Răng khôn, mấy hôm nay đang bị viêm."

"Nhổ phéng nó đi là xong, mày cứ tự chuốc khổ vào thân làm gì."

"Mày thì biết cái quái gì!" Gã đàn ông phải mất trọn vẹn năm phút sau mới nghiến răng chửi thề một câu: "Tao lên tận tỉnh thành khám rồi, bác sĩ chụp cho tao cái phim CT 3D gì đó, bảo là răng khôn mọc lệch ngầm, muốn nhổ thì phải dùng đục đục xương ra, rồi còn phải gọt bớt một mẩu xương hàm nữa. Mẹ kiếp, cái đó có phải trò cho người chịu đựng đâu!"

"Nhưng mày cứ để thế này mãi cũng chẳng xong, chưa nói chuyện khác, nội cái việc ảnh hưởng đến ăn uống nhậu nhẹt là đã không chịu nổi rồi."

Vừa nói, người nọ vừa đưa tay vỗ bồm bộp vào cái bụng mỡ đang phơi ra ngoài của gã đàn ông.

Lớp mỡ rung lên bần bật, kêu bôm bốp.

"Vẫn chưa đau lắm đâu, mày ăn uống có sót bữa nào đâu. Bảo là đau răng mà chẳng thấy gầy đi, ngược lại còn béo tốt hơn."

"Ngày nào tao chẳng phải uống thuốc cầm cự, hôm nay đau dữ quá, phải uống thêm vài viên nữa mới được."

Vừa nói, gã đàn ông vừa thò tay vào túi xách lấy ra một lọ thuốc.

"Vãi chưởng... Mày cẩn thận đấy, Cephalosporin mà đi với rượu là một đi không trở lại đấy nhé! Mày tính ăn vạ tụi tao đấy à." Một người khác có chút hoảng sợ, vô cùng nghiêm túc nhắc nhở.

"Metronidazol, không phải Cepha đâu, không sao hết." Gã đàn ông dốc ra 2 viên, hơi do dự một chút rồi lại dốc thêm 2 viên nữa, nâng chén rượu lên ực một hơi cạn sạch.

"Uống không nhiều quá đấy chứ?" Có người lo lắng hỏi.

"Không nhiều đâu, cái thứ này công hiệu tốt lắm, lại rẻ nữa, uống quen rồi ngày nào không uống là thấy bứt rứt khó chịu cả người." Gã đàn ông cười phá lên nói: "Tụi mày cứ ăn trước đi, tao nghỉ một lát, đợi ngấm thuốc là hết đau ngay ấy mà."

Ngô Miện khẽ lắc đầu, nhưng cũng không nói gì thêm.

"Lão Triệu, dạo này cuộc sống thế nào?"

Vì đang đeo kính râm nên không thể giao tiếp bằng ánh mắt được. Nhưng ý tứ của Ngô Miện thì Triệu Triết hiểu rõ, cậu ta ngượng ngùng gãi đầu cười nói: "Tốt lắm, có được cô vợ hiền thục thế này thì sao mà không tốt cho được."

Hiền thục... Nghĩ đến cảnh tượng Triệu Triết toàn thân đầm đìa máu me năm xưa, Ngô Miện dù thế nào cũng không thể ghép hai chữ "hiền thục" vào người Trần Lộ được.

Đó đều là chuyện thời trẻ tuổi, tính khí còn bồng bột nóng nảy. Giờ nhìn Trần Lộ đã chín chắn, điềm đạm hơn bảy tám năm trước rất nhiều rồi.